“Ah! Đừng nói nữa! “Tiêu Vi Nhi chỉ cảm giác toàn bộ máu chảy lên mặt, xấu hổ đến nỗi hận không thể tìm một khe hở chui vào. “Được được được được, ta không nói nữa, có điều ta thật sự rất hâm mộ cô nương ngươi, có thể tiếp xúc với giáo chủ đại nhân, đây chính là giấc mộng hàng tỷ thiếu nữ không thể chạm vào.”
Tiêu Vi Nhi có chút kinh ngạc: “Hắn… Được hoan nghênh như vậy sao? ”
“Cô tự mình trải nghiệm qua rồi đó, cô cảm thấy thế nào?”
Tiêu Vi Nhi vất vả lắm mới thôi không đỏ mặt, cũng không lên tiếng phản bác.
“Nhưng mà, hắn không phải là người xấu sao? Hơn nữa ta nghe nói âm Minh Vực vốn là của tộc Đọa Vũ các ngươi, nhưng sau đó đã bị hắn chiếm cứ, theo lý mà nói đối mặt với một kẻ xấu chiếm đoạt quê hương của mình, không phải nên hận hắn sao? ”
Nữ tử tộc Đọa Vũ lắc đầu: “Giáo chủ đại nhân chiếm cứ tộc Đọa Vũ, chúng ta không chỉ không hận hắn, ngược lại còn phải cảm kích hắn. ”
“Tại sao?”
“Cô theo ta đi ra ngoài một chút sẽ hiểu.”
“Ta có thể đi ra ngoài?”
“Tiêu cô nương, không phải ta đã nói với cô sao, ở chỗ này sẽ không có người hạn chế sự tự do của cô, cô muốn đi thì bất cứ lúc nào cũng có thể đi, chỉ sợ cô không muốn đi.”
Hai người vừa tán gẫu, vừa đi ra khỏi đại điện.
Sau đó, nữ tử tộc Đọa Vũ mang theo Tiêu Vi Nhi bay về phía chân trời, ngao du ở âm Minh vực.
âm Minh vực rất lớn, hai người tu vi không cao, tất nhiên không thể xem hết toàn bộ, vẻn vẹn chỉ có thể nhìn thấy một vài nơi.
Nhưng một ngày trôi qua, Tiêu Vi Nhi tuy rằng chỉ đi qua vài trấn thành, nhưng tâm hồn lại bị chấn động cực lớn.
Chỉ có một ý nghĩ trong tâm trí của nàng, đây có phải là thiên đàng? Thế gian thật sự có đất lành như vậy sao?
Ngày hôm nay, Tiêu Vi Nhi thậm chí hoài nghi mình trúng ảo thuật, bởi vì mọi thứ nàng nhìn thấy đều quá tốt đẹp, tốt đẹp đến mức có thể so với cổ tích.
Bởi vì thế lực của Thiên Ma Giáo rất lớn, cho nên chủng tộc của thủ hạ cũng rất phức tạp, nơi này không chỉ có tộc Đọa Vũ, còn có nhân tộc, yêu tộc vân vân… Nhưng những chủng tộc này, toàn bộ tương thân tương ái, mỗi người đều cực kỳ ôn hòa, nho nhã lễ độ.
Tất cả động phủ đều không có thiết lập cấm chế, một số bảo vật thần binh thoải mái bày ở trong động phủ, nhưng không có bất cứ kẻ nào đi trộm, đi cướp.
Thậm chí, Tiêu Vi Nhi còn nhìn thấy một ngọn núi hoang đột nhiên toát ra bảo quang, thì ra là một cây linh dược vạn năm kết trái tạo thành dị tượng.
Nhưng đối mặt bảo vật bậc này, một vài tu sĩ ở phụ cận cũng không có ra tay đánh cướp như trong tưởng tượng, mà là nhường lại cho nhau
Một người nói ngươi là người đến trước nhất, linh quả nên thuộc về ngươi.
Lại một người khác nói, tu vi của ta tương đối cao, tạm thời không cần linh quả, ngược lại nhìn khí tức của ngươi, hẳn sắp đột phá hay là ngươi cầm đi.
Còn có người nói, vị huynh đài này thiên tư cao nhất, tương lai tiền đồ vô lượng, chi bằng để ngươi dùng.
Cuối cùng mọi người nhường qua nhường lại không có kết quả, bất đắc dĩ chỉ có thể chia đều.
Tiêu Vi Nhi chỉ cảm thấy thế giới quan nổ tung, trong tiểu thuyết cũng không dám viết như vậy. Tuy rằng nàng tuổi còn nhỏ, sống lâu ở khuê phòng, cộng thêm thân phận thiên phú, cho nên từ nhỏ đến lớn đều là tiếp xúc với người tốt nhìn qua không tồi.
Nhưng mà, mặc dù được bảo vệ tốt như thế, Tiêu Vi Nhi cũng biết không phải tất cả mọi người đều thiện lương, Tiêu gia có khi cũng sẽ lục đục, hoặc tranh đấu.
Nhưng Thiên Ma Giáo thì không!
Ngay cả trong tiểu thuyết còn tồn tại một số nhân vật phản diện rất xấu, nhưng Thiên Ma Giáo thật sự không có
Rất chấn động đúng không? Nữ tử tộc Đọa Vũ mỉm cười nói.
Cái miệng nhỏ nhắn của Tiêu Vi Nhi hơi mở rộng, gật gật đầu theo bản năng.
“Tại sao lại như thế này?” Điều này không giống với Thiên Ma Giáo trong tưởng tượng của ta. ”
“Vậy Thiên Ma giáo trong tưởng tượng của cô là như thế nào đây?”
“Lẽ ra phải… Giống như người bên ngoài nói vậy, giống như nhân gian luyện ngục… Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? ”
Nữ tử tộc Đọa Vũ lắc đầu: “Kỳ thật ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra, trước khi giáo chủ chưa tới, âm Minh vực dưới sự thống trị của tộc Đọa Vũ, mặc dù không đến mức dân tình không thiết sống, nhưng bởi vì cường giả tộc Đọa Vũ đứng đầu, chế độ đẳng cấp nghiêm ngặt, cường giả có thể tùy ý quyết định sinh tử của kẻ yếu.
Dẫn đến cuộc sống của người âm Minh vực thật ra cũng không tốt lắm, mỗi ngày đều có tranh đấu cùng chém giết.
Nhưng từ sau khi giáo chủ tới, tất cả mọi thứ đều thay đổi, tất cả mọi người cứ như bị được tinh lọc, trong lòng được gột rửa, tất cả tà niệm mặt tới tràn ngập trong lòng khi xưa đều biến mất, chỉ còn lại tốt đẹp.
Giáo chủ thực sự là một người rất kỳ diệu. ”
Tiêu Vi Nhi nghe vậy bị chấn động: “Hết thảy đều là hắn làm sao?”
Trong đầu Tiêu Vi Nhi bất giác hiện ra đoạn tiếp xúc duy nhất giữa nàng và Cố Thanh Phong, chỉ chốc lát sau, khuôn mặt giống như lửa đốt.
Trong lòng sự tò mò đối với Cố Thanh Phong đã dâng trào đến cực điểm, rõ ràng ở bên ngoài là một đại ma đầu bị mọi người sợ hãi, hận thù, thậm chí có người nói hắn là ma đầu hung cực ác nhất trong lịch sử Thương Minh giới.
Nhưng đến địa bàn Thiên Ma Giáo lại phát hiện, tất cả hoàn toàn trái ngược với bên ngoài nói.
Chương 669 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]