Viêm Thiên Đế lặng lẽ đứng trong vùng hư vô và nhìn các Thiên Đế đang đứng bên ngoài. Các Thiên Đế đã không đợi được nữa, từng người lớn tiếng tuyên bố với đế lộ chủ động bỏ quyền.
Ngay sau đó, ánh sáng trong thân thể bọn họ vỡ tan, đó là tư cách quyết chiến cuối cùng, là bằng chứng đã bước vào vùng hư vô.
Sau khi làm hết thảy, bọn họ đều nhìn về phía Viêm Thiên Đế bằng một ánh mắt nóng rực, ngồi đợi ông ta nắm giữ thiên mệnh, đăng cơ Thiên Đế, sau đó hồi sinh mình.
Vì thiên mệnh chỉ có thể do người chiến thắng cuối cùng đảm nhận, cho nên sau khi các Thiên Đế bỏ quyền thì Viêm Thiên Đế chính là người thắng chung cuộc, dĩ nhiên có thể nắm giữ thiên mệnh.
Chỉ là giây phút các Thiên Đế nhìn Viêm Thiên Đế chăm chú tràn ngập khẩn thiết, nhưng lại không có gì xảy ra.
Viêm Thiên Đế cũng nhíu mày, không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Lẽ nào còn có ai trong đế lộ? Là ai?”
Các Thiên Đế ngạc nhiên.
“Không thể nào, cũng đã qua mấy tháng rồi, sao còn có người vượt ải được chứ?”
“Đúng đó, cũng lâu như vậy rồi, chỉ cần không chết chỉ sợ là đã sớm thông quan.”
“Chẳng lẽ có người vẫn luôn ẩn nấp trong khu vực an toàn để tu luyện mà không vượt ải?”
“Không thể nào, chỉ cần có người bước vào chiến trường hư vô cuối cùng, ngoại trừ người đang vượt ải thì người còn lại ẩn náu trên đường đều sẽ bị đá khỏi đế lộ.”
“Cái gì!? Vậy chẳng phải có nghĩa là vẫn còn người đang vượt ải sao?”
Các Thiên Đế liền vội vàng vận dụng đại thần thông cẩn thận truy quét khắp đế lộ.
Đế Quan, không có ai!
Đế Hải, không có ai!
Đế Lâm, không có ai!
Đế Vực, cũng không có ai!
Còn cửa thứ năm và đế ảnh thì là vì ẩn sâu trong bóng tối và bao hàm đạo tắc cực kỳ mạnh mẽ, nên không thể nhìn thấu.
“Bốn cửa trước không có ai, xem ra kẻ đó đang ở trong cửa thứ năm.”
“Sao có thể chứ, chẳng lẽ người kia đã chiến đấu với hình chiếu của mình trong mấy tháng? Sao lại có người biến thái như vậy được chứ!”
Lúc này, Hồn Thiên Đế đột nhiên biến sắc, giọng điệu âm u: “Có phải các vị đã quên một người hay không?”
“Là ai?”
“Người đưa chúng ta bước vào đế lộ.”
Mọi người phản ứng ngay lập tức: “Cố Thanh Phong!
“Hỏng rồi!” Có người kinh hô.
“Đây Cố Thanh Phong chính là chí nghiệt, chí nghiệt bất tử bất diệt, hình chiếu của hắn tất nhiên cũng bất tử bất diệt, hai người này không biết mèo nào cắn mỉu nào.”
“Phải làm sao mới ổn đây? Vậy chẳng phải có nghĩa là chúng ta sẽ mãi mãi không thể phục sinh sao?”
“Sẽ không đâu.” Một vị Thiên Đế già đột nhiên nói: “Tuy rằng bất tử bất diệt khá hiếm lạ, nhưng mà không phải duy nhất muôn đời. Thời thượng cổ đã từng xuất hiện một vị đạo nhân bất tử, ngoại trừ tuổi thọ hạn chế thì ông ta quả đúng là bất tử bất diệt.
Sau đó vị đạo nhân bất tử này bước vào đế lộ rồi kẹt ở cửa thứ năm khoảng ba tháng, chậm trễ không thể tham gia trận quyết chiến cuối cùng, cuối cùng bị đá ra đế lộ. Cho nên chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi Cố Thanh Phong bị đá ra đế lộ là được.”
Nghe vị Thiên Đế già này nói xong, mọi người mới thở phào một hơi.
Rồi sau đó mọi người bắt đầu chờ đợi. . .
Một tháng sau.
“Sao Cố Thanh Phong vẫn chưa bị đá khỏi đế lộ?” Thiên Đế có tính tình nóng nảy nói.
“Chờ một chút đi, sắp rồi.” Có người an ủi.
Lại một tháng sau.
“Cũng qua hai tháng, phải bị đá ra rồi chứ?”
“Chờ một chút đi, sắp rồi.”
Lại qua một tháng.
“Ba tháng rồi đấy! Ròng rã ba tháng rồi! Không phải nói ba tháng không phân được thắng bại sẽ bị đá ra khỏi đế lộ sao?”
“Chờ một chút. . .”
“Chờ bà nội ngươi chứ chờ!”
Nửa năm sau. . .
Các vị Thiên Đế giống như đã hóa đá, ngồi trơ tại chỗ, ngay cả Thiên Đế có tính khí nóng nảy nhất lúc này cũng đã héo rũ, không nói một lời.
Trong lúc mọi người đang chết lặng, bỗng “ầm” một tiếng!
Cửa thứ năm phát ra một tiếng nổ vang, sau đó một cái động lớn đen ngòm được hình thành, một bóng người từ trong đi ra.
Các Thiên Đế nhảy dựng lên giống như bị điện giật!
Ánh mắt sáng rực nhìn về phía bóng người đó, giống như lữ nhân trong sa mạc nhìn thấy ốc đảo.
Bóng người kia chính là Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong vừa đi ra từ cửa thứ năm đã bắt gặp tình cảnh trước, hắn nhất thời sững sờ. Nhìn thấy đôi mắt ai cũng tràn đầy kích động và mong đợi, thậm chí hắn còn hoài nghi những người này cũng có hệ thống giống mình.
Có một hệ thống bị Cố Thanh Phong công kích liền trở nên mạnh mẽ.
Nhưng hắn chỉ sững sờ trong chốc lát, ngay sau đó ánh mắt cũng trở nên sáng rực giống như đám Thiên Đế, toàn thân kích động.
Lần đầu nhìn thấy nhiều người nhà thân thiết như vậy, sao hắn có thể không kích động được chứ?
“Ái chà, mọi người đều ở đây hết à!”
“Cố Thanh Phong! Nửa năm nay rốt cuộc người làm gì trong cửa thứ năm vậy!” Cổ Hoàng Kỳ Lân dẫn đầu lên tiếng hỏi Cố Thanh Phong.
Sắc mặt của Cố Thanh Phong chợt sa sầm: “To gan! Gọi ta là Cố Thiên Đế!”
Tuy hắn quý mến người ta, nhưng đây không phải là lý do dung túng cho người ta hỗn xược.
Giống như ngươi có đứa con trai, nhưng con trai ngươi ngày nào cũng gọi thẳng tên ngươi chứ không gọi là cha, người làm cha nào có thể chịu được.
Cổ Hoàng Kỳ Lân cười khẩy: “Cố Thanh Phong, ngươi có biết chúng ta đợi ngươi bao lâu rồi không? Ngộ nhỡ thiên đạo phát hiện ra điều bất thường, làm lỡ kế hoạch diệt thiên, ngươi có đảm đương nổi không?”
Chương 722 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]