Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 724: CHƯƠNG 723: AI TÁN THÀNH? AI PHẢN ĐỐI? (1)

“Lão súc sinh nhà ngươi! Được chờ đợi bổn đế chính là niềm vinh hạnh của ngươi, hơn nữa bổn đế có bảo ngươi đợi à? Không đợi được thì cút!” Cố Thanh Phong áp dụng “thương cho roi cho vọt”, không hề nuông chiều Cổ Hoàng Kỳ Lân. “Ngươi muốn chết sao!” Cổ Hoàng Kỳ Lân nổi giận đùng đùng, bị người ta sỉ nhục trước mặt các Thiên Đế như vậy, sao hắn ta có thể chịu được.

Nhất là bây giờ thực lực đã khôi phục phần lớn, tính khí cũng bạo hơn.

Ầm!

Thái dương chân hỏa bùng nổ ầm ầm, ánh sáng vàng rực sáng chói ngưng tụ lại trong bàn tay hắn ta, giống như trong tay đang nắm mặt trời vậy.

Uy thế mạnh mẽ và nhiệt độ đáng sợ đó hoàn toàn không cùng đẳng cấp với thái dương chân hỏa của kỳ lân tử lúc đầu.

Trong ánh vàng rực rỡ của Thái dương chân hỏa lờ mờ phát ra ánh sáng đen, không khí bị sức nóng đun sôi sùng sục, ngay cả đế lộ cũng sắp tan chảy.

“Chết đi!”

Một làn ánh sáng chói chọi ập đến Cố Thanh Phong, sức mạnh kinh hoàng khó mà tưởng tượng bùng nổ cuốn sạch mọi thứ.

Đối mặt với “sự ấm áp” của mọi người, khoé miệng Cố Thanh Phong cong lên thành một nụ cười khinh thường, bàn tay trắng bóc duỗi ra đỡ lấy mặt trời một cách nhẹ nhàng.

Mặt trời sắp sửa nổ tung đó dường như bị một trường lực vô hình nào đó trói buộc, đè nén, liên tục biến nhỏ thậm chí là biến mất không còn dấu vết.

Cơn thịnh nộ của Cổ Hoàng Kỳ Lân càng lúc càng dâng cao, lập tức biến về nguyên hình, một con kỳ lân cả người vàng ròng hiện ra.

Thái Dương Chân Hỏa đang bao phủ che trời rợp đất, uy áp bất hủ tràn ra bốn phương tám hướng không gì sánh nổi, đế lộ cũng đang rung chấn.

Cố Thanh Phong thấy Cổ Hoàng Kỳ Lân muốn tự nguyện hiến dâng thì cực kỳ mong đợi, cảm động sâu sắc.

Những Thiên Đế còn lại thấy Cổ Hoàng Kỳ Lân đã dùng đến chân hoả thì vội vàng bay đến chắn trước mặt hắn ta.

“Cổ Hoàng Kỳ Lân, xin đừng hành động theo cảm tính. Sắp được hồi sinh rồi, phải lấy đại cục làm trọng!”

“Mau dừng tay, nếu như hai người ra tay toàn lực dẫn đến kế hoạch thất bại, vậy coi như những năm tháng đợi chờ đó là vô ích rồi.

Mấy vị Thiên Đế cùng nhau áp chế, cuối cùng cũng kìm hãm được Cổ Hoàng Kỳ Lân đang nổi điên.

Thế nhưng bọn họ cản được Cổ Hoàng Kỳ Lân nhưng lại quên mất Cố Thanh Phong.

“Các ngươi cứ thả lão súc vật kia ra, bổn đế không tin lão ta dám xông qua đây!”

Cổ Hoàng Kỳ Lân đang muốn lấy đại cục làm trọng vừa nghe thấy vậy lập tức nổ cơn tam bành, giãy dụa điên cuồng muốn thoát khỏi kiềm chế của mấy bị Thiên Đế.

“Ngươi thả Bổn Hoàng ra! Mau thả ra! Hôm nay ta phải giết chết hắn!” Cổ Hoàng Kỳ Lân trợn muốn nứt mắt, trong đôi mắt màu vàng kim hừng hực lửa giận.

“Chậc chậc chậc, cứ thích ra vẻ! Gào thét cả buổi trời mà có thấy ngươi xông đến đâu? Có phải ngươi cảm thấy mình đánh không lại, đúng lúc có người khuyên can nên bắt đầu đắc ý chứ gì?”

Trong mắt Cố Thanh Phong tràn đầy vẻ khinh thường, Cổ Hoàng Kỳ Lân thấy thế thì sắp bùng nổ rồi.

“A a a!!! Chết đi! Ngươi chết đi cho Bổn Hoàng!”

Mấy vị Thiên Đế tái mét mặt mày: “Các ngươi còn đứng đó hóng chuyện nữa, đến đây đè hắn ta lại mau lên!”

“Cả ngươi nữa Cố Thanh Phong, bớt nói đôi câu đi!” Hồn Thiên Đế lớn tiếng trách cứ.

Ánh mắt Cố Thanh Phong như điện nhìn thẳng vào Hồn Thiên Đế, hừ lạnh: “To gan! Lũ chuột nhắt giấu đầu lòi đuôi! Ngươi là cái thá gì mà cũng dám gọi thẳng tên húy của bổn đế! Gọi ta là Cố Thiên Đế!”

Hồn Thiên Đế chợt khựng lại, suýt nữa đã tắc thở.

“Gọi cái tổ sư cha nhà ngươi! Cái thứ vô sỉ, bổn đế phải giết chết ngươi!”

Các Thiên Đế cực kỳ sợ hãi khi thấy xuất hiện thêm một người nữa, bọn họ vội vàng giữ lại Hồn Thiên Đế đang mất kiểm soát.

Thấy tình cảnh càng ngày càng hỗn loạn, lập tức có mấy người hòa giải đứng ra bắt đầu khuyên can.

Sau một hồi mới bình ổn được cục diện.

“Cố Thiên Đế…” Một vị Thiên Đế khách sáo lên tiếng.

“Ừ, gọi bổn đế có việc gì?” Cố Thanh Phong khẽ “Ừ” bằng giọng mũi, hếch mũi lên nhìn người bằng nửa con mắt.

Vị Thiên Đế đó cố kìm nén cơn giận, không ngừng thôi miên mình rằng phải lấy đại cục làm trọng. Ông ta cố nặn ra một nụ cười: “Cố Thiên Đế, chúng ta đều đã bỏ quyền, Viêm Thiên Đế cũng đang đợi trong chiến trường Hư Vô, ngươi cũng mau chóng bỏ quyền đi, đừng làm lỡ kế hoạch diệt thiên.”

“Ồ?” Cố Thanh Phong liếc xéo mắt nhìn về phía chiến trường Hư Vô.

Quả nhiên nhìn thấy Viêm Thiên Đế đang ngồi ngay ngắn trong chiến trường Hư Vô, dưới thân là một đoá hỏa liên, thân hình lúc ẩn lúc hiện giống như thần minh.

Dường như ông ta cảm nhận được Cố Thanh Phong đang nhìn mình, đôi mắt bình tĩnh mở ra vượt qua tầng tầng lớp lớp vách ngăn không gian, đón lấy ánh mắt của Cố Thanh Phong

Ánh mắt hai người chạm nhau cũng không có tóe lửa như trong tưởng tượng.

Trông có vẻ như đang nhìn đối phương, song thực tế lại không đặt đối phương vào mắt.

Một người kiêu ngạo, một người bình tĩnh, nhưng lại tự cao tự đại như nhau.

Cố Thanh Phong mỉm cười điềm nhiên, quay đầu lại ngả ngớn nói với đám Thiên Đế: “Nếu như bổn đế nói không thì sao?”

“Cái gì!?”

“Rốt cuộc ngươi muốn gì!”

“Nếu như để lỡ kế hoạch diệt thiên thì chúng ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”

Đám Thiên Đế gào to, lúc này cơn giận của bọn họ không thể kìm nén nổi nữa, không chỉ riêng Cổ Hoàng Kỳ Lân và Hồn Thiên Đế mà cả những người hòa giải cũng không chịu nổi.

Chương 723 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!