Nếu Tinh Hà Thuỷ này cường đại như vậy, vậy tại sao mình không giả vờ mang đi, dùng để đối phó với kẻ địch chứ? Đã nói làm là làm!
Cố Thanh Phong trực tiếp lấy ra bình chứa đi đựng Tinh Hà Thuỷ, nhưng mà bất kỳ bình chứa nào khi tiếp xúc với Tinh Hà Thuỷ, ngay lập tức đều sẽ hóa thành hư vô, dường như bị sức mạnh không gì sánh kịp trong nháy mắt nghiền nát, ngay cả nguyên tử hạch cũng nghiền nát.
“Người nhà keo kiệt!”
Hắn không do dự nữa, mà quay đầu mang theo tiểu nô lệ của mình tiếp tục xuất phát.
Ba ngày sau.
Hai người đi tới Thái Huyền tiên môn.
“Uyển công chúa đại giá quang lâm, làm cho Thái Huyền tiên môn ta vinh hạnh được đón tiếp khách quý!”
Thượng Quan Uyển Nhi vừa đi tới phạm vi biên giới của Thái Huyền tiên môn, một đám cao tầng Thái thượng trưởng lão cùng với chưởng môn của Thái Huyền tiên môn đi đến nghênh đón.
Thái thượng trưởng lão tên là Nguyên Hằng, là một lão giả tóc hoa râm mặc hắc bào, có đôi mắt hình tam giác, tướng mạo không tốt, nhưng đối mặt với Thượng Quan Uyển Nhi lại rất hòa ái.
“Thái Ất tiên lệnh bổn công chúa cần đã từng tìm được chưa?” Thượng Quan Uyển Nhi lạnh lùng nói.
Nguyên Hằng phong thái đặt rất thấp, đối với chuyện Thượng Quan Uyển Nhi vênh mặt hất hàm sai khiến giống như cảm thấy đó là điều đương nhiên, cho dù Thượng Quan Uyển Nhi chỉ là một tán tiên, còn lão ta lại là Chân Tiên.
“Công chúa nhờ vả, Thái Huyền tiên môn ta tự nhiên dốc hết toàn lực, thật không dám giấu diếm, Thái Ất tiên lệnh kia đã tìm được mấy ngày trước, chỉ là lão hủ vẫn không thể liên lạc được với công chúa điện hạ, cho nên mới…”
Nguyên Hằng nói xong, còn lặng lẽ đánh giá Cố Thanh Phong đang đứng ở một bên, âm thầm kinh ngạc.
Trên thực tế, môn nhân Thái Huyền đến nghênh đón đều đang len lén đánh giá Cố Thanh Phong.
Dù sao với nhan sắc của hắn, đứng trong đám người cũng giống như phượng hoàng rơi vào bầy gà, vô cùng nổi bật.
“Được rồi, nếu đã tìm được, còn không mau dẫn bổn công chúa đi lấy nó?” Thượng Quan Uyển Nhi làm bộ không kiên nhẫn nói.
“Vâng, công chúa điện hạ, kính mời công chúa dời bước.”
Nguyên Hằng lại lơ đãng nói: “Vị này chẳng lẽ chính là thí luyện giả mà công chúa điện hạ tìm sao?”
Ánh mắt Thượng Quan Uyển Nhi chớp động, không dám nhìn thẳng vào Cố Thanh Phong, nói: “Đúng vậy, ngươi hỏi nhiều như vậy để làm gì? Nhanh chóng đưa bổn công chúa đi tới đó.”
“Công chúa chớ trách, lão hủ cũng chỉ một lòng chân thành, ta quan sát trên người vị này có khí tức của hạ giới, nói vậy chắc là một vị phi thăng giả.
Phi thăng giả không có được tiên pháp, cho dù ở hạ giới là nhân vật xuất chúng, nhưng kém xa tu sĩ thượng giới.
Thái Huyền tiên môn ta có một đệ tử, tên là Ngân Tiêu, thuở nhỏ tu hành ở tiên môn, hiện giờ là cực đạo giả, thiếu một bước là có thể hợp đạo thành tiên, một thân chiến lực có thể nói là người đệ nhất dưới tiên, không bằng…”
“Không cần Nguyên Hằng thái thượng hao tâm tổn trí, bổn công chúa tự có tính toán.” Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng nói lời từ chối, sợ Cố Thanh Phong mất hứng.
Nguyên Hằng lại khuyên thêm hai câu, thấy Thượng Quan Uyển Nhi vẫn không lay động, lại thấy nàng ta liên tục nhìn về phía Cố Thanh Phong, trong lòng không khỏi có suy đoán.
Sợ đây là nam nhân của nàng ta.
Trong lúc lơ đãng, Nguyên Hằng thái thượng lại hỏi: “Sao không thấy Nghiêm lão? Mấy ngày trước ta cùng Nghiêm lão luận đạo, nhận được rất nhiều lợi ích, từ đó về sau vẫn luôn hy vọng có thể lần nữa nghe Nghiêm lão chỉ bảo.”
Cố Thanh Phong nghe xong lời này, chợt cảm thấy Nguyên Hằng Thái Thượng này là một nhân tài, lão ta và Nghiêm lão đều là Chân Tiên, nhưng trong lời nói của lão ta, lão ta lại nói muốn nghe chỉ bảo, bày ra phong thái cực kỳ thấp.
Thượng Quan Uyển Nhi nghe được hai chữ Nghiêm lão thì có chút do dự, theo bản năng nhìn thoáng qua Cố Thanh Phong, nghĩ thầm, cũng không thể nói Nghiêm lão bị chủ nhân hút khô chứ?
“Nghiêm lão có việc quan trọng phải đi xử lý, tạm thời không trở về được.”
Nghe được ba chữ không trở về, trong đôi mắt già đục ngầu của Nguyên Hằng hiện lên một tia tinh quang không dễ phát hiện.
Sau đó, Nguyên Hằng không tiếp tục đề tài này nữa, mà giống như một hướng dẫn viên, giới thiệu Thái Huyền Tiên Môn, tiên môn này chiếm cứ phạm vi hàng trăm triệu dặm, không biết rộng lớn bao la bao nhiêu.
Mấy người tán gẫu, rất nhanh đã đi tới trong sơn môn.
Thượng Quan Uyển Nhi vì tránh cho người khác nhìn ra sơ hở, trực tiếp phát huy tính tình công chúa ngang ngược, hoàn toàn không để ý tới mọi người hàn huyên, lôi kéo Cố Thanh Phong trở về phòng.
Lần này coi như hoàn toàn chứng minh thân phận của Cố Thanh Phong.
Trong phòng.
Thượng Quan Uyển Nhi bố trí xong trận pháp cách âm, sau đó phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, run rẩy nói: “Chủ nhân thứ tội, mới vừa rồi tiện tỳ không phải cố ý mạo phạm uy nghiêm của chủ nhân.”
Cố Thanh Phong thản nhiên nói: “Không sao, đều là yêu cầu của Bản đế.”
Ra ngoài không thể quá cao giọng, cho nên Cố Thanh Phong đã ngụy trang bản thân thành thí luyện giả của Thượng Quan Uyển Nhi.
Thượng Quan Uyển Nhi thấy chủ nhân không trách tội, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, có thể thấy được trong khoảng thời gian này đã bị dạy dỗ thành cái dáng vẻ gì.
“Nhưng mà tội chết có thể miễn tội sống khó tha, phạt ngươi lại thổi tấu một khúc cho Bản đế.”
“Vâng… vâng… Chủ nhân.” Thượng Quan Uyển Nhi vâng vâng dạ dạ, dáng vẻ chịu ủy khuất như một cô dâu nhỏ.
Đang lúc một khúc tấu vang lên, đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Chương 776 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]