Cố Thanh Phong nhướng mày, hắn ghét nhất khi đang nghe sáo bị người quấy rầy. Ngoài cửa truyền đến một giọng nam tràn ngập từ tính: “Uyển Nhi công chúa, ta là đệ tử Thái Huyền tiên môn Thái Thượng, Ngân Tiêu, đặc biệt đến bái kiến.”
“Không gặp!” Thượng Quan Uyển Nhi ngập ngừng nói, tiếng nói nghe không được rõ ràng.
Ngân Tiêu ngoài cửa có chút sửng sốt, công chúa điện hạ đang ăn cái gì, ăn ngon như vậy?
“Công chúa điện hạ, Ngân Tiêu lần này đến đây, là muốn san sẻ cùng công chúa, nghe nói ngài tìm một phi thăng giả hạ giới làm thí luyện giả, công chúa ngài thuở nhỏ ở tiên cung, đối với chuyện bên ngoài chỉ sợ không hiểu rõ lắm.
Người hạ giới thô bỉ, hơn nữa thực lực thấp kém, ta lo lắng hắn ta sẽ phá hỏng đại sự của công chúa, cho nên đặc biệt tự tới tiến cử, nguyện làm trâu làm ngựa vì công chúa.”
“Không cần.. khụ… bổn công chúa tự có…ực… tính toán.”
Ngân Tiêu càng sửng sốt hơn, không nghĩ tới công chúa cao cao tại thượng lại có một mặt tham ăn như thế, lại lộ ra vẻ tinh nghịch đáng yêu.
Điều này làm cho Ngân Tiêu càng thêm hừng hực, tuy rằng hắn ta là đệ tử Thái Thượng, thiên tông kỳ tài, phong thế tiên nhân, nhưng tất cả vinh dự so sánh với công chúa của Vũ Hóa tiên triều đều không đáng nhắc tới, hạ lưu và trung du, đó là hai thế giới, một trên trời, một dưới đất.
Vốn dĩ cả đời cũng sẽ không xuất hiện cùng một lúc.
Nhưng trùng hợp hết lần này tới lần khác, công chúa Uyển Nhi cảm thấy hứng thú với Thái Ất bí cảnh, đây đúng là cơ hội ngàn năm có một!
Nếu hắn ta vì công chúa xông vào bí cảnh, vươn lên vị trí đầu bảng, nói không chừng sẽ khiến công chúa có cái nhìn khác về hắn ta, ngộ nhỡ coi trọng hắn ta, vậy chẳng phải là bay lên cành cây cao thành phượng hoàng sao?
Tuy rằng công chúa điện hạ từ chối hắn ta, nhưng Ngân Tiêu tin chắc, một khi bản thân dễ như trở bàn tay đánh bại tên nhãi nhép từ hạ giới kia, vậy thì công chúa nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý.
Vì thế Ngân Tiêu cao giọng nói: “Công chúa điện hạ, ngài không tin tại hạ thì cũng có thể hiểu được, dù sao ngài vẫn chưa từng thấy thực lực của tại hạ, không bằng như này, để cho ta và thí luyện giả của người chiến đấu phân cao thấp, người thắng thay ngài xông vào Thái Ất bí cảnh, như vậy thì xác suất ngài đứng đầu càng cao.”
Cố Thanh Phong trong phòng nghe đến đây bỗng nhiên cảm thấy hưng phấn.
Rốt cục đến phiên mình hưởng thụ đãi ngộ chân giò rồi sao?
Nhân vật phản diện thách thức nhân vật chính vì nữ chính?
Cố Thanh Phong ta ở hạ giới phấn đấu mấy năm nay, cũng không được hưởng thụ đãi ngộ này, chẳng lẽ vừa đến thượng giới đã bắt đầu chuyển vận rồi sao?
Khặc khặc khặc …
“Đồng ý với hắn.” Cố Thanh Phong ra lệnh.
“Hả?” Thượng Quan Uyển Nhi có hơi nghi hoặc, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.
Một lát sau, két!
Cửa phòng mở ra, bóng dáng Thượng Quan Uyển Nhi và Cố Thanh Phong từ trong đi ra.
Ngân Tiêu nhìn thấy dáng vẻ tuấn tú phong thần của Cố Thanh Phong, trong mắt bỗng hiện lên vẻ ghen ghét.
Hắn ta đã quyết định một lát nữa sẽ cho tên nhân loại hạ giới này một trận giáo huấn.
Để cho hắn biết, cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, đừng có mơ mộng hảo huyền.
“Ngân Tiêu bái kiến công chúa điện hạ.”
“Miễn lễ.” Giọng nói của Thượng Quan Uyển Nhi có chút khàn khàn, hiển nhiên là do thổi sáo mệt mỏi.
“Là ngươi muốn khiêu chiến Bản đế?” Cố Thanh Phong nhìn bằng nửa con mắt nói.
Nói xong hắn ngay lập tức cảm thấy hối hận, sao lại quen miệng nói như vậy chứ? Nó không giống như lời thoại đàng hoàng chút nào.
Ngân Tiêu chợt hừ lạnh một tiếng: “Chỉ là người hạ giới cũng dám tự xưng là Bản đế? Thức thời thì ngoan ngoãn nhận thua, còn có thể ít phải chịu đau đớn da thịt.”
Hả?? Có mùi đó rồi!
Kế tiếp nên là phân đoạn nhân vật chính thích nghe thấy giả vờ đánh mặt.
Chỉ nghe Cố Thanh Phong thản nhiên nói: “Nói nhảm ít thôi, mau ra tay thể hiện bản lĩnh đi.”
“Hừ, nếu ngươi đã muốn chết, vậy thì ta sẽ tác thành cho ngươi!”
Nói xong, hai người ngay lập tức đứng vững ở trong sân, nhìn nhau từ xa.
Một cỗ khí thế thuộc về Cực đạo giả từ trên người Ngân Tiêu bộc phát ầm ầm, hắn ta giống như một vị quân vương tung hoành vũ trụ bát hoang, uy chấn thiên hạ.
Cố Thanh Phong bất động như núi, cũng không có phóng ra khí thế của bản thân, hắn sợ chỉ cần tiết lộ ra một chút sẽ trực tiếp đè chết Ngân Tiêu, vậy thì làm sao còn có thể vả mặt chứ?
“Bây giờ ngươi nhận thua vẫn còn kịp.” Ngân Tiêu cười lạnh nói.
Hắn ta tự nhận ở dưới tiên, hắn ta vô địch!
Hắn ta thật sự vô địch sao? Cũng không phải như vậy, không có như Thiên Đế hạ giới trải qua thất bại hoạn nạn, chỉ dựa vào tiên pháp Thượng Giới, quả thật sẽ có ưu thế, nhưng ưu thế không lớn.
Tiên pháp Thượng Giới có thể cho Ngân Tiêu xếp hạng hàng đầu trong Thiên Đế của Thương Minh Giới, nhưng tuyệt đối không đánh lại mấy vị đứng đầu kia, càng đừng nói đến Viêm Thiên Đế, Lão Quỷ.
Tiên chi hạ vô địch, hắn ta còn kém xa.
“Thế nào? Ngươi chỉ nói miệng thôi sao?” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
Ngân Tiêu nổi giận, hội tụ tiên quang trong tay, bỗng nhiên xuất hiện một kiện tiên binh có dáng vẻ trường thương, trên đó điêu khắc một con rồng cuộn.
“Chết đi!”
Ngân Tiêu vừa lên đã không có chút lưu tình nào, bắt đầu đã là sát chiêu, trường thương trong tay tràn ngập tiên quang, huyễn hóa thành một con Kim Long uy phong, hung hăng đánh về phía Cố Thanh Phong.
Làm tốt lắm!
Cố Thanh Phong hơi hưng phấn, cuối cùng cũng có thể giả bộ vả mặt!
Chương 777 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]