Đang lúc hắn định tát cho con Kim Long kia một cái thì đột nhiên có sự thay đổi đột ngột! Chỉ thấy trên mặt Ngân Tiêu hiện ra một nụ cười âm lãnh như độc xà, trường thương trong tay lại mạnh mẽ quẹo sang hướng khác, hung hăng đâm về phía Thượng Quan Uyển Nhi.
Con Kim Long rực rỡ trên đó cũng biến mất không thấy, thay vào đó là một chút ánh sáng lạnh, ánh sáng lạnh cực kỳ rực rỡ, dường như nó nén lại tất cả hàn khí trên thế gian tạo thành, mang theo sát khí kinh thiên!
Đây là một kích khủng bố cấp độ Chân Tiên!
Bóng đen chết chóc trong nháy mắt bao phủ Thượng Quan Uyển Nhi.
Thượng Quan Uyển Nhi bị thay đổi bất thình lình này làm cho sững sờ, khi nàng ta phản ứng lại đã không thể tránh được nữa, nàng ta theo bản năng hét lớn: “Chủ nhân cứu ta!”
Sau đó sợ hãi nhắm chặt mắt lại.
Nhưng một lúc lâu sau, Thượng Quan Uyển Nhi lại phát hiện bản thân vẫn chưa chết.
Nàng ta thật cẩn thận mở hai mắt ra, chỉ thấy một bóng người vô cùng cao lớn uy nghiêm chắn ở trước mặt, cái bóng dưới thân ảnh kia bao phủ lấy Thượng Quan Uyển Nhi, giống như chim non trốn dưới cánh chim ưng, có cảm giác an toàn nói không nên lời.
“Chủ nhân!” Thượng Quan Uyển Nhi kinh hỉ nói.
Đây là tiếng gọi chân thật tình cảm nhất của nàng, nhưng cũng có nghĩa là nàng ta mắc hội chứng Stockholm thành công.
Cố Thanh Phong cũng không để ý tới Quan Uyển Nhi, về phần vì sao cứu nàng ta thì cũng rất đơn giản, tiêu nô là tài sản riêng của hắn.
Tài sản tư nhân là thiêng liêng và bất khả xâm phạm!
Lúc này Ngân Tiêu rõ ràng đã thay đổi thành một người khác, nếu như nói lúc trước là loại nhân vật phản diện tâm cao khí ngạo không có não, vậy thì hiện tại lại là thích khách hàng đầu ẩn mình ở chỗ tối, trong ánh mắt tràn ngập lãnh khốc và tàn nhẫn.
“Ngươi còn chưa phải tiên nhân, vậy mà có thể ngăn cản một kích sánh ngang Chân Tiên? Rốt cuộc ngươi là ai?” Giọng nói của Ngân Tiêu thay đổi trở nên dị thường khàn khàn, già nua.
Sắc mặt Cố Thanh Phong trở nên hung dữ mà dùng mắt thường có thể thấy được, chỉ nghe hắn rít gào: “Mịa nó ta là cha ngươi! Vì sao phải phá đi cơ hội Bản đế giả bộ vả mặt! Ngươi có biết Bản đế chờ ngày này bao lâu rồi không?”
“Ta…” Ngân Tiêu vừa mới nói ra một chữ, vẻ mặt của hắn ta ngay lập tức trở nên vô cùng hoảng sợ.
Bởi vì Cố Thanh Phong vừa mới biến mất không thấy trước mặt hắn ta, ngay sau đó, sau gáy hắn ta truyền tới một cảm giác nắm chặt cường đại.
Ánh mắt kinh hãi của hắn ta nghiêng sang, đập vào mắt hắn ta là một gương mặt dữ tợn gần trong gang tấc, chủ nhân khuôn mặt này đang cười, cười cực kỳ đáng sợ, lộ ra hàm răng trắng nõn cùng với nướu đỏ tươi.
Ngay lúc Ngân Tiêu vừa muốn ra tay, chợt, sau gáy truyền đến một sức lực khổng lồ, bàn tay to của Cố Thanh Phong nắm lấy đầu hắn ta, giống như cọng hành lá, ấn mạnh xuống mặt đất!
Bang ——!
Tiếng vang thật lớn truyền dọc theo vết nứt trên mặt đất, cung điện bốn phía trong nháy mắt sụp đổ.
Còn mặt Ngân Tiêu bao gồm cả đầu cũng vùi chặt vào trong đất, thậm chí bởi vì dùng sức quá mức cho nên dẫn đến thân thể lộ ra ngoài hiện ra một loại tư thế vểnh lên kỳ lạ.
Lúc này, đột nhiên một đạo khói trắng từ trên người Ngân Tiêu bay lên, giống như tốc độ ánh sáng bay về phía xa xa.
Thượng Quan Uyển Nhi ở một bên kinh ngạc hét lớn lên: “Là ký hồn thuật! Đó là nguyên thần Chân Tiên!”
“Muốn chạy?” Cố Thanh Phong vẫn còn đang tức giận thì làm sao có thể để cho một nguyên thần Chân Tiên đào thoát.
Hàng tỷ tỷ năm pháp lực điên cuồng tuôn ra, hóa thành một bàn tay khổng lồ che trời giấu đất, giống như Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai Phật, lớn đến không thể đo lường được.
Còn nguyên thần Chân Tiên này chính là Tôn Hầu Tử, không thể lọt ra khỏi Ngũ Chỉ Sơn.
Bỗng dưng, Cố Thanh Phong nhẹ nhàng nắm chặt đã nắm được nguyên thần Chân Tiên trong tay.
“Thôn Thiên Phệ Địa!”
Không nói hai lời, Cố Thanh Phong trực tiếp bắt đầu hấp thu nguyên thần lực của đối phương.
Còn nguyên thần Chân Tiên trong nháy mắt kinh hãi biến sắc, hắn ta không sợ bị đánh tan, dù sao có thể ngưng tụ rồi phục sinh lại, nhưng loại thần thông thôn phệ bá đạo này, lại trực tiếp thôn phệ hầu như không còn căn nguyên, triệt để đoạn tuyệt cơ hội sống.
Hắn ta hét lên: “Đừng giết ta! Chẳng lẽ ngươi không muốn biết là ai phái ta tới giết Thượng Quan Uyển Nhi sao?”
“Không muốn.” Cố Thanh Phong chỉ là lạnh lùng trả lời hai chữ, sau đó lập tức rút khô hoàn toàn nguyên thần Chân Tiên.
“Chủ nhân, ta hoài nghi là hoàng huynh muốn giết ta, hắn…”
“Dừng lại, Bản đế không có hứng thú.” Cố Thanh Phong cắt ngang nói: “Đơn giản là vì ngôi vị hoàng đế linh tinh, chỉ là chuyện cứt chó xúi quẩy trong một tiểu quốc nhỏ bé, Bản đế lười nghe.”
Thượng Quan Uyển Nhi trực tiếp nghẹn lại, tiểu quốc nhỏ? Cứt chó xúi quẩy?
Đây chính là đại sự liên quan đến hàng tỷ tỷ sinh linh nha, Vũ Hoá tiên triều có tỷ tỷ sinh linh, ai làm hoàng đế, nhất cử nhất động đều ảnh hưởng đến trái tim của mọi người.
Nhưng đến chỗ ngươi lại nhàm chán như vậy sao?
Đúng vậy, đối với Cố Thanh Phong mà nói chính là chả có thú vị gì cả, không thú vị đến mức hắn cũng lười nghe, nếu là chuyện của Tinh Cực tiên triều, vậy thì hắn còn nguyện ý nghe một chút.
Vũ Hoá tiên triều ở Trung Du là cái gì?
Lúc này, mọi người nghe được động tĩnh của Thái Huyền tiên môn nên chạy đến.
Cầm đầu tất nhiên chính là Nguyên Hằng thái thượng với vẻ mặt khẩn trương.
Chương 778 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]