Có đôi khi nhìn đám người ở hạ tầng này chả khác gì lũ khỉ đội lốt người. Đua nhau bắt chước theo vị công chúa đến từ trung tầng đây, bất luận là quần áo hay cách trang điểm, thậm chí là hành vi cử chỉ, nhưng toàn bộ chỉ học theo được cái bề mặt, trông có tức cười không. Người ở tầng đáy liều mạng bắt chước người ở tầng trung, bắt quàng lấy tầng trung để sống. Cơ mà tầng đáy vĩnh viễn chỉ là tầng đáy, có cố thế nào cũng không đu được lên tầng trung.
Thường thì Thượng Quan Uyển Nhi thích nhất là nhìn cái vẻ mặt a dua nịnh nọt này của đám người hạ tầng, nhưng giờ khác rồi.
Bởi vì nàng ta không còn là công chúa cao quý của Vũ Hoá tiên triều nữa, chỉ là Tiêu Nô của chủ nhân thôi.
Trong lúc nàng ta với Cố Thanh Phong xuất hiện cùng lúc, cả đám người này chạy qua xum xoe nịnh nọt mình, không chỉ thấy chột dạ vô cớ, nàng ta còn cảm thấy hổ thẹn nữa.
Từng câu từng chữ ca ngợi sao nghe êm tai thế, nhưng nếu đặt ở trên người một ả nô tỳ, lại chói tai vô cùng, nảy sinh suy nghĩ sợ làm chủ nhân mất hứng.
Cho nên nàng ta mới vội vàng gấp gáp xua đuổi lũ ruồi vo ve đáng ghét này đi.
Ấy vậy mà những tiên nhân của thế lực ở hạ tầng này chả buồn để ý đến sự quá quắt mà Thượng Quan Uyển Nhi bày ra. Hoặc chăng, có để ý cũng chẳng dám nói ra. Bất luận trong lòng có chửi chết cha chết mẹ, thì ngoài mặt vẫn tươi cười đón chào.
Vài ngày sau.
Những thế lực ở xa cũng đã đến nơi, hợp với những người đến trước tham gia thịnh hội này.
Đúng lúc này, đột nhiên có một dải cầu vồng bằng mây hồng kết thành, từ phía chân trời xa xa dẫn đến. Thoáng chốc, trên cây cầu tiên có cặp nam nữ tay trong tay bước đến.
Người con gái mặc áo trắng, dung mạo hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh, khí chất lại càng xuất thần, giống như một đoá hoa lan trong sơn cốc sâu, lẻ loi một cõi.
Người con trai mặc áo đen, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt tuấn mỹ, hai tay khoanh trước ngực ôm một thanh bảo kiếm. Khóe miệng nhếch lên lại chẳng mang ý cười, ánh mắt dường như mang theo ba phần phóng khoáng, ba phần buông lơi, ba phần thờ ơ, còn một phần bạc bẽo.
“Là Trưởng công chúa Thượng Quan Tình của Vũ Hoá thiên triều kìa!” Có tiên nhân hô hào.
“Sao nàng ấy lại đến đây? Chỉ một cái bí cảnh chân tiên, sao lại có thể thu hút được hai vị công chúa cùng nhau xuất hiện? Chả nhẽ trong này có bí mật gì đó?”
“Nghe nói Trưởng công chúa chính là đệ nhất mỹ nhân của Vũ Hoá thiên triều, hôm nay được gặp, không uổng danh bất hư truyền!”
“Ta còn tưởng Uyển công chúa đẹp nhất rồi, ai ngờ tỷ tỷ của nàng ta còn đẹp hơn!”
“Người đàn ông ở bên cạnh Tình công chúa cũng có hơi thở ở hạ giới, hắn là người phi thăng đó!”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế, người thí luyện của Uyển công chúa là người phi thăng từ dưới hạ giới lên. Giờ đến cả người thí luyện của Tình công chúa cũng là người phi thăng ở hạ giới nốt. Chẽ nhẽ ta đây rõ ràng là tu sĩ ở thượng giới, lại không so được với đám thổ dân ở hạ giới?
“Ò! Kia là tỷ tỷ của ngươi à?” Cố Thanh Phong hứng thú nhìn chằm chằm về phía Thượng Quan Tình lả lướt như thần nữ trên cầu tiên kia.
“Đúng vậy, ả chính là tỷ tỷ Thượng Quan Tình của ta!” Thượng Quan Uyển Nhi nghiến răng nghiến lợi đáp.
Ánh mắt giăng đầy thù địch.
Cố Thanh Phong thấy Thượng Quan Uyển Nhi biểu hiện như vậy thì chẳng ngạc nhiên tý nào. Đám nữ nhân này có phải người tốt gì, rặt một lũ đầu óc nhỏ, lòng dạ rắn rết, miệng nam mô bụng một bồ dao găm. Cũng nhờ ông giời thường cho suất cơm, mới cho nàng ta một lớp da đẹp tựa thiên tiên này.
Bên ngoài tô son nạm ngọc, bên trong thối rữa, ở đây ngoài Thượng Quan Uyển Nhi thì còn ai khác.
Thượng Quan Uyển Nhi như vậy, đối mặt với một tỷ tỷ mặt nào cũng ưu tú hơn mình. Trong lòng có ghen ghét, có thái độ thù địch cũng là điều hiển nhiên. Càng xuất thân từ hoàng thất, càng không có tình cảm.
Thượng Quan Tình từ trên cầu tiên đi xuống có hàm dưỡng rất tốt, đối mặt với lời chào hỏi của thế lực hạ tầng đều vô cùng khách sáo. Ai chào nàng nàng đều chào lại, không có vẻ mình xuất thân cao hơn mà coi thường người khác.
Đối mặt với Tình công chúa có khí chất xuất trần, tao nhã lễ độ thế, mọi người đều thấy như được tắm gió xuân, trong lòng hết sức hưởng thụ.
Cứ như thế, trong lòng họ tất nhiên khó tránh khỏi nhớ đến Thượng Quan Uyển Nhi. Không tránh được việc lấy hai tỷ muội ra so sánh với nhau. Đối với sự kiêu căng của Thượng Quan Uyển Nhi, chắc chắn Thượng Quan Tình sẽ được người ta thích hơn.
Thậm chí có nhiều người nói, cùng là hai tỷ muội, sao giữa người với người lại có sự chênh lệch lớn như vậy?
Trong lúc Thượng Quan Tình còn đang đáp lễ với mọi người. Đột nhiên ánh mắt xéo qua, lướt về phía Thượng Quan Uyển Nhi đứng trong đám người. Ngay lập tức trong ánh mắt loé lên vẻ mừng rỡ, sau khi nói một lời thứ lỗi với mọi người xong, liền đẫn theo tên nam tử áo đen đi đến.
“Uyển Nhi muội đến đây rồi à, nếu biết trước muội muốn đến Thái Ất bí cảnh, tỷ tỷ đã cùng muội đi rồi.” Trên mặt Thượng Quan Tình tràn ngập sự cưng chiều mỉm cười nói.
“Xí!” Thượng Quan Uyển Nhi căn bản có để bản thân mình thua thiệt bao giờ đâu, chẳng kiêng nể gì móc mỉa: “Đừng có giả vờ giả vịt nữa, ngươi cũng muốn đến đây, thế trước khi ngươi đến đây sao không nói với ta? Giờ nhìn thấy ta rồi, còn trách ngược sao ta không nói với ngươi?”
Chương 783 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]