Trước sự chất vấn của em gái, Thượng Quan Tình chỉ coi như em gái đang ăn vạ ở trước đám đông thôi, giải thích: “Ta biết muội chỉ thích náo nhiệt, không thích yên tình. Chắc chắn thích chạy ra ngoài chơi đùa rồi. Nên trước khi xuất phát ta đã đến tìm muội đầu tiên, nhưng mà tta nghe thị vệ biết được, muội đã rời khỏi hoàng cung được nửa năm rồi.” Sắc mặt Thượng Quan Uyển Nhi trong nháy mắt có chút khó coi. Ý của Thượng Quan Tình trong mắt nàng ta, chính là đang tự nói với mình rằng, tỷ tỷ ta đây không tìm được ngươi, bởi ngươi ích kỷ quá, chẳng buồn nói với ai đã tự mình chạy đi trước rồi.
“Hừ, ai biết ngươi nói thật hay giả. Không khéo nhìn thấy ta xong mới giả vờ nói thế.” Thượng Quan Uyển Nhi bĩu môi đáp.
Nét mặt Thượng Quan Tình tối sầm lại, dáng vẻ nhìn qua làm cho người khác vô cùng đau lòng.
“Uyển Nhi à muội có thành kiến với tỷ tỷ sâu thế này, chẳng nhẽ vì chuyện ấy mà muội vẫn còn đang trách ta ư?
Thượng Quan Uyển Nhi hơi sững sờ. Nhưng không đáp lại lời nào.
Thượng Quan Tình tiếp tục chán nản nói: “Muội có biết tỷ tỷ tiếc nuối nhất chính là cái ngày hồi còn bé dạy muội thổi tiêu, sau đó…”
“Đủ rồi!” Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên quát to lên, giận dữ nói: “Ngươi bớt ở đây nói hồi xưa hồi xưa đi! Trước đây là ngươi giả vờ giả vịt hết! Ngươi chẳng qua chỉ muốn biểu hiện cho phụ hoàng xem, để phụ hoàng nghĩ ngươi là một tỷ tỷ tốt, để mình được sủng ái nhiều hơn! Nếu không nhờ vậy, cơ hội ta được đi đến thượng tầng làm sao có thể bị ngươi cướp mất được! Cái loại tiện nhân mèo già khóc chuột kia!”
“Câm miệng!” Tên đàn ông mặc áo đen ở bên cạnh Thượng Quan Tình đột nhiên cất tiếng lạnh lùng xen ngang.
“Nàng ấy tốt xấu gì cũng là thân tỷ tỷ của ngươi. Đã có ai nói thế với tỷ tỷ mình chưa?”
Lúc này, Thượng Quan Uyển Nhi giống như một con chó con chỉ biết sủa lên đầy căm phẫn: “Ngươi là cái thá gì! Chỉ là một tên hạ…”
Thượng Quan Uyển Nhi đang định nói chỉ là một tên hạ giới, nhưng ánh mắt lướt xéo qua đột nhiên liếc trúng Cố Thanh Phong đứng ở bên cạnh, đột nhiên nuốt xuống những lời còn lại.
Bấy giờ Thượng Quan Tình đứng ở một bên vội vàng đi ra hoà giải.
“Sở đạo hữu đừng nói nữa, bí cảnh sắp mở rồi, chúng ta mau đi thôi.”
Cái tên họ Sở kia gật đầu, không nói gì nữa, cùng Thượng Quan Tình đi qua chỗ khác.
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn chòng chọc vào bóng lưng rời đi của Thượng Quan Tình. Hàm răng ngà nghiến kèn kẹt, trong mắt tối tăm chẳng biết nghĩ gì.
Đột nhiên, Thượng Quan Uyển Nhi bất thình lình quay sang bên cạnh Cố Thanh Phong nói: “Đúng rồi chủ nhân. Người dạy ta thổi tiêu từ nhỏ chính là tỷ tỷ của ta. Nàng ta thổi hay hơn ta. Với cả nàng ta còn được ca ngợi là người đệ nhất nhạc nghệ của Vũ Hoá tiên triều.”
Chẳng biết Thượng Quan Uyển Nhi đang suy nghĩ cái gì, lại ở trước mặt Cố Thanh Phong thổi phồng tỷ tỷ mình.
Thật ra suy nghĩ của nàng ta rất đơn giản. Dựa vào gì mà ngươi không nhuốm bụi trần, một thân trắng muốt. Dựa vào cái gì ngươi đặt mình vào chốn nước sôi lửa bỏng, lại chẳng cháy người ướt áo. Ngươi đừng hòng ngồi đài cao, ngươi phải rớt xuống cho ta!
Tốt nhất là ngươi cũng phải sa ngã như ta ấy!
Cùng nhau trở thành nô bộc của chủ nhân! Cùng nhau thổi tiêu cho chủ nhân!
“Ồ? Thế hả? Vậy hôm nay để bản đế nghe thử tiếng tiêu của tỷ tỷ ngươi xem nào.” Cố Thanh Phong nhìn hai người đi khỏi kia, như có chút suy nghĩ, nói.
Thượng Quan Tình với tên nam tử họ Sở đi bộ đến một nơi yên tĩnh.
“Hình như em gái ngươi hiểu lầm ngươi cái gì rồi?” Nam tử họ Sở nói.
“Sở đạo hữu, sao ngươi lại biết đó là hiểm lầm, chứ không phải chân tướng chứ?” Thượng Quan Tình buồn bã đáp.
Nam tử họ Sở kia mỉm cười: “Bởi vì ta tin vào cách làm người của cô. Cô là người thà hại mình chứ không muốn làm hại người khác.”
Thượng Quan Tình nghe thế ngẩng đầu lên, trong con ngươi như làn thu thuỷ ấy hiện lên ánh màu cảm động.
“Cảm tạ Sở đạo hữu.”
“Đừng nói cảm tạ, cứ gọi thẳng tên ta là được.”
“Thế… Thế… cảm ơn ngươi, Phong…. Phong Dương.” Thượng Quan Tình có vẻ ngượng ngùng đáp lại.
“Có bằng lòng nói cho ta biết chuyện giữa hai tỷ muội cô không?”
Thượng Quan Tình gật đầu. Đầu tiên là nhìn xung quanh, sau đó tiện tay bày ra một cái kết giới cách âm, lúc này mới bắt đầu nói.
Chỉ là họ không biết, tai vách mạch rừng, chỉ bằng một cái kết giới cách âm bình thường, ở trước mặt Cố Thanh Phong có pháp lực ngàn tỷ năm làm sao có tác dụng được. Hắn nghe được hết mọi chuyện, hệt như Thượng Quan Tình đang thổi hơi bên tai hắn.
Nghe trong chốc lát, Cố Thanh Phong đã biết lý do tại sao hai tỷ muội nhà này rạn nứt rồi.
Thì ra lúc mới bắt đầu, mối quan hệ giữa hai người rất tốt. Từ nhỏ đã cùng nhau tu luyện, cùng nhau học nhạc cụ, tỷ tỷ dạy em gái thổi tiêu.
Sau này hai người lớn lên, càng lúc càng tất bật. Tuy rằng không còn khăn khít thân mật như hồi còn nhỏ nữa, nhưng tình cảm vẫn rất tốt.
Có điều cùng là chị em, nhưng tính cách hai người lại khác nhau một trời một vực. Chị thì thiện lương trầm tĩnh. Em lại thích sự hư vinh, thủ đoạn độc ác, bụng dạ hẹp hòi, sớm nắng chiều mưa.
Bởi vì chị càng ngày càng ưu tý, người khen ngợi càng nhiều, em càng ghen tỵ.
Nhưng hai người vẫn chưa đoạn tuyệt nhau.
Chương 784 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]