“Thái Ất bí cảnh sắp mở ra rồi!” Có người gào lên mừng rỡ. Chỉ thấy ở vùng không gian này bằng mắt thường có thể nhìn ra được đang rung chuyển theo một biên độ nhất định.
Ngay sâu trong núi, ở khu vực phía đông xuất hiện sức sống bừng bừng, đủ loại dây cổ mộc từ trong đất đột nhiên mọc lên, điên cuồng sinh trưởng.
Khu vực đằng tây loé lên từng lớp lớp kim quang, cũng kéo theo tiếng kim loại vang lên loảng xoảng.
Phía nam có ngọn lửa bốc lên đốt cháy ngùn ngụt, sức lửa vươn tận trời.
Bên bắc có khí lạnh thấu xương phụt lên, trong chớp mắt đã kết thành một tầng sương trắng.
Mà ở chỗ trung tâm, chính là một toà núi thẳm. Trông qua như cả toà núi đá sống dậy, mà còn điên cuồng phình to ra cao vút lên sắp tận trời, phô thiên cái địa, như đang chọc thủng trời.
Đợi tất cả các khu vực đều biến hoá xong, một luồng sức mạnh ngũ hành trời sinh nồng đậm tuôn ra, bao phủ lấy toàn bộ không gian. Thần quang ngũ sắc hoá thành sương mù, che phủ mắt người.
“Đúng là ngũ hành đại trận trời sinh huyền ảo thật. Nghe bảo phải vượt qua được năm cửa kim mộc thuỷ hoả thổ mới có thể đi vào nơi cất giữ truyền thừa lấy được truyền thừa.”
“Nói thì nhẹ nhàng lắm ấy. Hàng trăm triệu năm rồi, có biết bao thiên kiêu đóng chân ở cửa thứ năm không? Cái thứ này dưới tiên nhân vốn không thể nào vượt qua nổi. Thế cho nên đến tận bây giờ Thái Ất bí cảnh đã biến thành sân thí luyện từ lâu. Mọi người cơ bản đều hướng đến tiên đan linh dược bên trong, chứ không phải truyền thừa nữa.”
“Quản con mẹ nó nhiều như thế làm gì, đi trước lấy trước, bần đạo đi đây!”
Một vài người thí luyện không chờ được nữa bắt đầu đi vào trong Thái Ất bí cảnh, mở ra hành trình tìm bảo vật.
Cố Thanh Phong nhìn Thái Ất tiên lệnh đang nhấp nha nhấp nháy trong tay mình một thoáng, biết đây là đang giục mình đi vào.
Lại nhìn mấy người thí luyện đến cả tiên nhân cũng không phải, trong lòng không nhịn được nảy sinh suy nghĩ vớ vẩn.
Hắn cảm thấy hình như mình đang đi nhà trẻ á. Đi tham gia thi chạy với đám trẻ con ở nhà trẻ. Hoặc ví như cấp vương giả xuống đánh với cấp đồng.
Thế này có khác gì bắt nạt trẻ con không?
Khốn nạn thế nhờ, sao lại thấy sướng thế không biết?
Cố Thanh Phong tiến lên một bước vào Thái Ất bí cảnh.
Khung cảnh trong nháy mắt thay đổi. Cửa thứ nhất, chính là một chiến trường cổ chìm trong sương mù dày. Khắp nơi đều có hài cốt gãy đứt của binh sĩ. Sát khí của binh khí phiêu dạt khắp nơi làm người ta phải sởn tóc gáy. Như thể có mấy luồng gió dính chặt lấy da của ngươi vậy.
Cách đó không xa, một vài khôi lỗi binh sĩ bằng kim loại đang cầm đao thương chiến đấu với người thí luyện. Tiếng kim loại va chạm vang lên leng keng không dứt, tiếng đao phong chạm vào nhau, tia lửa bắn ra tung toé.
Đồng thời, những khôi lỗi binh sĩ bằng kim loại từ chỗ sâu bên trong sương mù tuôn ra càng ngày càng đông. Từ từ tổ hợp thành một quân đội khoảng mười vạn người.
Tuy sức mạnh của mỗi khôi lỗi kim loại không phải rất mạnh. Có điều chỗ biến thái của bọn nó nằm ở việc có thể liên tục hấp thu sát khí thuộc tính kim trời sinh không ngừng, dùng để chữa trị chính nó. Cho dù có bị đập nát thì vẫn có thể hồi phục lại, bám dai hơn cả keo dính chuột.
“Chư vị, số lượng binh lính khôi lỗi này quá lớn. Đánh đơn chúng ta không phải đối thủ của bọn chúng. Không bằng cùng nhau hợp sức phá vòng vây.” Có người hô to đề nghị.
“Được!”
“Chốt kèo!”
Một đám người thí luyện bắt đầu tập chung lại, chuẩn bị hợp sức phá vòng vây.
Nhưng đúng lúc này, một bóng người yếu gầy nhưng cao ngạo, chậm rãi hướng về phía đại quân trăm ngàn khôi lỗi. Bóng dáng hắn hiu quạnh như thế, bên cạnh không lấy một người làm bạn, chỉ có kiếm cạnh bên người.
Kẻ ấy chính là Sở Phong Dương!
Tay hắn ôm kiếm tiên. Một người một kiếm trực diện đại quân ba ngàn. Mặt không đổi sắc, khí thế không giảm. Như lấy sức một người bao trọn lấy mười bạn người.
“Ê ngươi không muốn sống nữa à! Mau quay lại cùng bọn ta phá vòng vây!” Có người hảo tâm nhắc nhở.
Sở Phong Dương vẫn ôm kiếm tiên, cũng không quay đầu lại, thản nhiên đáp: “Chỉ có cừu mới đi cùng nhau, mãnh thú vĩnh viễn đi một mình.”
Giọng nói vừa rơi xuống, sau đó một mình hắn đã xông thẳng vào đại quân trăm ngàn kia!
Nhưng mà đúng lúc này, từ sâu thẳm đột nhiên cất lên một giọng nam lười biếng: “Thu!”
Giống như thiên đế đại xá, một chữ thu vừa ra, toàn bộ chiến trường cổ bắt đầu run lên bần bật, hết thảy mọi thứ bắt đầu tan thành mây khói.
Chỉ thấy đại quân trăm ngàn con khôi lỗi kia ấy thế đã biến thành sát khí tiên thiên kim nguyên thuỷ nhất.
Chỉ trong chốc lát, kim sa mênh mông bát ngát bay lên ngợp trời, mỹ lệ huy hoàng.
Kim sa ngợp trời ấy thế dường như bị một sức mạnh thần bí kéo lên, cuồn cuộn đua nhau chảy về một phía.
Ở phía đó có một người trẻ tuổi ngồi ngay ngắn, tay cầm hồ lô màu vàng, chính là Cố Thanh Phong.
Kim sa rợp trời đổ đến trước mặt Cố Thanh Phong, giống như ngân hà chảy ngược, lại giống như dội nước bồn vệ sinh, tạo thành một vòng xoáy mảnh, hẹp ở dưới rộng ở trên. Tất cả đều chui hết vào trong hồ lô tiên thiên ngũ sát.
Đợi đến giờ, dị tượng đầy trời mới biến mất. Tất cả bình tĩnh lại, bình tĩnh đến mức quỷ dị, như thể trận đại chiến vừa rồi chỉ là ảo giác.
Thậm chí đến cả người trong trận chiến bị đâm mấy trăm nhát dao cũng không thấy đau nữa. Tất cả chỉ là ảo giác thôi, đau cái gì? Thế sao máu ở đây vẫn chảy? Đằng trước mắt tối sầm lại rồi đây này?
Chương 786 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]