Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 788: CHƯƠNG 787: BÍ CẢNH (1)

Sở Phong Dương cầm kiếm trong tay đang chuẩn bị đại chiến với đại quân trăm ngàn đang chết máy. Những người thí luyện còn lại cũng chết máy. Tình hình thế nào rồi?

Xảy ra chuyện gì thế?

Ta là ai?

Đây là đâu?

Đặc biệt nhất là Sở Phong Dương hẵng còn mê man kia kìa. Thế nào lại cảm thấy kịch bản không đúng lắm, sao khác hoàn toàn lúc hắn ở hạ giới thế?

Dựa theo lẽ thường mà nói, ta đây phải dùng một câu dọa sợ tất cả mọi người. sau đó một người một kiếm nghênh chiến thiên quân vạn mã. Giết đến người ngã ngựa đổ, trời long đất lở. Cuối cùng trong ánh mắt sùng bái của mọi người, một mình tiến vào cửa tiếp theo. Đây mới là cách mở màn chuẩn chỉnh chứ nhỉ?

Không thể nào có cái lý vừa mới mở màn đã kết thúc rồi, đúng không?

Mọi người ngơ ngác nhìn Cố Thanh Phong cầm hồ lô da vàng, đột nhiên có người hô lên: “Hắn là người thí luyện của Uyển công chúa đấy!”

“Gì cơ! Lẽ nào Uyển công chúa lại muốn chọn một người mới phi thăng từ hạ giới lên làm người thí luyện. Cái tên này mạnh đến biến thái mẹ nó rồi. Cửa thứ nhất cản trở chúng ta đến vậy, mà hắn phẩy tay cái đã cướp được rồi.”

“Hừ, theo ta thấy á. Cái tên này rõ ràng dựa vào hồ lô trong tay hắn mà thôi. Cái hồ lô đó chắc chắn là một món tiên binh cường đại. Chắc Uyển công chúa ban thưởng cho hắn đấy. Nếu là ta, ta cũng làm được!”

Thừa nhận người khác ưu tú cũng khó khăn giống như việc thừa nhận mình ăn hại vậy. Chuyện này hết sức bình thường, lẽ thường của con người thôi.

Cố Thanh Phong chẳng buồn để tâm đến lời bình phẩm của lũ người ở đây. Sư tử không cần phải nghe lời lũ kiến nói chuyện.

Thật ra hắn thu lấy tất cả thiên kim sát khí ngồn ngột này về, không phải dựa vào hồ lô tiên thiên ngũ sát hết được. Bảo vật này tuy bất phàm đấy, suy cho cùng vẫn chỉ là vũ khí chân tiên thôi. Lúc đối mặt với sắp đặt của chân tiên không có mấy tác dụng gì hết.

Nhờ có pháp lực ngàn tỷ năm của Cố Thanh Phong trợ lực, hồ lô tiên thiên ngũ sát mới phóng ra được uy lực trước nay chưa từng có, chỉ trong phút chốc đã nuốt chửng được toàn bộ tiên thiên kim sát chi khí, không ai địch được nổi.

Nếu không nhờ thế, Nguyên Hằng Thái Thượng của Huyền Tiên môn đã sớm phái người mang hồ lô tiên thiên ngũ sát đi hút sạch Thái Ất bí cảnh rồi. Không phải lão ta không muốn thế, mà lão ta không làm được.

Bỗng, Cố Thanh Phong chậm rãi đứng dậy. Không màng đến ánh mắt của mọi người, nhàn tản thảnh thơi đi lướt qua những người khác, tiến vào cửa tiếp theo.

Ánh mắt của mọi người di chuyển theo bóng lưng cường tráng ấy, cho đến khi đến cả bóng lưng của hắn cũng không nhìn thấy được.

Có người thông minh đầu sớm nảy số.

Nếu Cố Thanh Phong đánh thông cửa thứ nhất, đồng thời đi sang được cửa thứ hai. Thế những cơ duyên ở trong cửa thứ nhất chẳng phải tuỳ ý mình lấy rồi sao?

Phải biết rõ có rất nhiều người đến đây ngay từ đầu đã không nhằm vài truyền thừa. Họ chỉ muốn tiến vào trong bí cảnh thử vận may, tìm được một vài tiên bảo đã vừa lòng rồi.

Người có suy nghĩ này không ít. Ngay lúc người khác còn đang ngỡ ngàng, những người này đã im lặng hành động. Bắt đầu tìm kiếm bảo vật ở xung quanh.

Nhưng mà, bọn họ tuy thông minh hơn người một bước, tuy nhiên lại không hiểu Cố Thanh Phong.

“Xảy ra chuyện gì thế này?! Ban nãy ở đây rõ ràng chôn một khối canh kim tiên thạch mà! Một khối canh kim tiên thạch bự chà bá! Sao nháy mắt cái biến đâu không thấy rồi?”

“Tiên sát linh kim sa đi đâu hết rồi??? Một bãi kim sa mênh mông bay sạch sành sanh???”

“Tại sao lần thí luyện này lại sạch bóng thế này? Các ngươi có thấy không, đất ở đây như bị cạo mỏng đi ba tấc ấy?”

Tất cả mọi người ngơ ngác bật ngửa, bàn tán xôn xao. Đột nhiên có người nghĩ tới bóng lưng tiêu sái rời đi của Cố Thanh Phong, bỗng chốc sáng dạ ý thức được!

“Nhất định là cái tên tham gia thí luyện của Uyển công chúa làm rồi! Hồ lô của hắn có thể hút hết tiên thiên kim sát chi khí. Mà những bảo vật kia sinh ra từ trong tiên thiên kim sát chi khí, nhất định là hắn lấy đi hết rồi!”

“Khốn nạn! Cái tên kia phát điên vừa thôi! Chỗ đất hắn đi qua bị cạo đi hẳn ba tấc đây này!”

“Tìm hắn ngay!”

“Đúng, tìm hắn mau! Bảo vật ở trong thí luyện là của mọi người, hắn dựa vào đâu mà độc chiếm một mình thế?”

“Mọi người cùng nhau đi đòi công đạo!”

Quần chúng bắt đầu phẫn nộ. Cả đám kêu gào ầm ĩ đi tìm Cố Thanh Phong gây sự.

Sở Phong Dương lạnh lùng thờ ơ đứng ở một bên khoanh tay ôm kiếm tiên. Hắn đã hoàn hồn sau đả kích “ra dẻ” bị thất bại vừa rồi.

Hắn thấy Cố Thanh Phong chẳng qua chỉ là một tên ăn bám, dựa vào vẻ ngoài điển trai của mình lừa Uyển công chúa ban cho pháp bảo tiên gia, đến chỗ thí luyện này tác oai tác oái.

Cái loại người dựa vào ngoại vật như thế không đáng sợ. Nếu trở thành kẻ địch của nhau, một nhát kiếm là giải quyết xong.

Đột nhiên, khoé miệng Sở Phong Dương nhếch lên một nụ cười. Trong tươi cười chưa ba phần châm chọc, ba phần khinh thường, ba phần hờ hững, cùng với một phân thờ ơ.

Trong miệng nói nhỏ: “Thú vị thật!”

...

Cố Thanh đi đến sát biên giới cửa ải thứ nhất. Vừa mới đặt chân đến, trong hư không bỗng xuất hiện một thanh niên nam tử. Người này diện áo trắng như tuyết, mi tâm điểm một ấn ký đoá hoa sen màu xanh, sống động như thật, sinh cơ bừng bừng.

Một đôi mắt sâu thẳm lãnh đạm, ẩn chứa hơi thở trải qua năm tháng dài đằng đẵng.

Chương 787 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!