Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 790: CHƯƠNG 789: CÒN GIẢ NGẦU NỮA KHÔNG?

Trên mặt Mộc Dịch hiện ra nụ cười mỉa mai: “Sai, lời của ta mới là quy củ!” Đùng!

Cố Thanh Phong tung ra một nắm đấm, thiên địa biến sắc, vạn đạo nổ tung, quyền mang phóng thẳng lên trời. Trong chớp mắt hắn như biến thành một người khác, biến thành ma chủ vạn cổ, ma uy cái thế!

Nét châm chọc trên mặt Mộc Dịch nháy mắt cứng đờ lại. Hắn rõ là tiên, nhưng ngay lúc đối mặt với Cố Thanh Phong bây giờ, lại có loại cảm giác bất lực như một con sâu kiến yếu hèn.

Quyền mang màu sáng ánh ngọc rít ầm ầm lao đến, trong lòng Mộc Dịch dâng lên luồng áp lực vô tận. Giống như bị thanh thiên vạn cổ áp trên thân, khiến lòng người run sợ.

“Không!!!”

Sắc mặt hắn biến đổi hoàn toàn, vận hết khí lực toàn thân chống đỡ.

Đoàng!

Sức mạnh cuồng bạo nuốt chửng Mộc Dịch, sơn hà xung quanh rung chuyển ầm ầm, một luồng hơi thở huỷ diệt hỗn loạn lan ra khắp nơi.

Sau một lát, bụi đất tan đi. Mộc Dịch quần áo tả tơi, máu tươi đầm đìa nhũn như vũng bùn nằm rạp trên mặt đất. Bộ bạch y kia cũng biến thành đống vải vụn của bọn ăn mày, cao ngạo trên mặt biến thành nhếch nhác thảm hại.

“Này thì giả ngầu tiếp đi?” Một giọng nói nhẹ tênh vang đến.

Mộc Dịch khốn khổ ngóc đầu lên nhìn Cố Thanh Phong chậm rãi đi tới, trong mắt toàn vẻ không thể nào tin nổi.

“Trần đời bản đế ghét nhất hai loại người. Một là thích giả ngầu trước mặt bản đế. Hai là không để cho bản đế giả ngầu. Ngươi thành công trở thành một trong số đó. Nói đi. Ngươi muốn chết như thế nào?” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.

Thật ra hắn còn đang nghĩ xem dựa vào Mộc Dịch có cộng thêm được điểm thuộc tính không. Nhưng vừa thấy đối phương bắt đầu giả ngầu, tay này đã không khống chế được. Tất nhiên hắn vẫn biết khắc chế lắm, chỉ dùng một phần vạn sức mạnh thôi. Nếu không Mộc Dịch đã chết không toàn thây từ lâu rồi.

Thật ra có thêm được thuộc tính hay không không quan trọng. Ai bảo thực lực của Mộc Dịch yếu quá. Cố lắm cũng chỉ tăng được tý điểm thuộc tính tiên thiên mộc sát, cũng chả ảnh hưởng lớn gì.

“Đáng giận!” Mộc Dịch giãy dụa nói: “Nếu không phải bí cảnh trói buộc ta, chỉ bằng ngươi cũng đòi giết được ta à?”

Úi?!

Hai mắt Cố Thanh Phong sáng rực, thốt lên mừng rỡ: “Vãi chưởng, sao ngươi không nói sớm? Mau mau, mau đứng dậy, nằm trên đất lạnh lắm.”

Hắn tranh thủ đỡ Mộc Dịch đang hấp hối dưới đất đứng lên, còn thân thiết phủi bụi đất dính trên người Mộc Dịch.

Mộc Dịch: “...”

“Ngươi muốn giết thì cứ giết. Lần này là ta bại dưới tay ngươi. Hà tất gì phải ngạo mạn sau rồi cung kính đùa giỡn ta?”

“Cả đời bản đế đây hành sự chưa bao giờ chiếm lợi lộc của người khác bao giờ. Nếu hôm nay ngươi không ở thời đỉnh cao, giờ giết ngươi há chẳng phải thắng không anh hùng? Cái loại hành vi tiểu nhân này, bản đế thèm vào. Muốn chiến, phải chiến một trận đàng hoàng! Bản đế cũng không sợ đối thủ quá mạnh, chỉ sợ đối thủ không đủ mạnh!”

Cố Thanh Phong chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ nói.

Mộc Dịch trong nháy mắt động lòng. Khó trách cái tên này có nhất quyết đòi được khảo nghiệm. Hoá ra hắn đang tìm kiếm kẻ địch mạnh, dùng để trui luyện bản thân. Khó trách tên này chưa phải, đã có sức mạnh vượt xa tiên. Cái loại tính cách cường giả đến mức này, ngày sau không chết nhất định sẽ danh chấn Vĩnh Hằng chân giới!

“Được lắm! Nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay. Sau này đợi ta khôi phục lại sức mạnh. Chắc chắn sẽ đánh một trận đàng hoàng với ngươi!” Mộc Dịch khí phách đáp.

“Bản đế chờ ngươi!” Cố Thanh Phong hào hùng vỗ vai Mộc Dịch, sau đó rời đi, bước vào cửa thứ hai.

Mộc Dịch nhìn theo bóng lưng của Cố Thanh Phong. Trong mắt cháy hừng hực chiến ý, cho đến khi xa xa không nhìn thấy hắn nữa.

Trong cửa thứ hai.

Nơi đây sức sống dạt dào, cổ mộc xanh um xum xuê tươi tốt, những cái gốc cây giống như những con rồng lớn uốn lượn trên núi.

Mặc dù sức sống dạt dào nhưng hiểm nguy lại bao trùm bốn phía, khắp nơi tràn ngập Mộc Sát chi khí tiên thiên khủng khiếp.

“Thì ra là vậy.” Cố Thanh Phong dạo bước trong rừng cổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười, tay vuốt vuốt Mộc linh châu.

Hắn vừa mới phá giải được tin tức trong Mộc linh châu.

“Trên người người này có tiên binh, có thể thôn phệ được sát khí tiên thiên ngũ hành, giúp ta giải được Tiên Thiên Phược Linh trận. Các vị, ngày thoát khốn đã đến đây rồi, thỉnh cầu các vị âm thầm giúp đỡ người này.”

Lúc trước Cố Thanh Phong đã học qua Phong Thiên cấm, giờ chắc chắn đã được coi là tông sư của Phong Cấm chi đạo, cho dù trận pháp của Vĩnh Hằng chân giới có lạ lẫm hay càng cao thâm hơn nhưng về một vài quy luật cơ bản thì vẫn sẽ luôn luôn không thay đổi.

Kết hợp với mọi thứ lúc trước, hắn đã hiểu hoàn toàn tất cả những gì trong Thái Ất bí cảnh này.

Bên trong Thái Ất bí cảnh nhất định có năm vị tinh quái tồn tại giống như Mộc Dịch, chia ra đại diện cho tiên thiên Ngũ Sát.

Bọn họ chính là nguồn gốc sức mạnh của Thái Ất bí cảnh.

Thái Ất chân tiên cũng là một vị kỳ tài trận pháp, hắn lợi dụng nguyên lý tương sinh tương khắc của ngũ hành, không chỉ đánh cắp sức mạnh của bọn người Mộc Dịch mà còn lợi dụng sức mạnh của bọn họ vây khốn chính bọn họ.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Mộc Dịch rõ ràng là thuộc tính mộc nhưng lại ở cửa đầu tiên, vùng đất Kim sát.

Bởi vì Kim khắc Mộc, Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy Khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim!

Khó trách hắn muốn mình lấy Ngũ Hành sát khí trong bí cảnh này đi, thì ra là vì muốn thoát ra. Trời ơi sao lại không nói sớm chứ, đúng là, sao lại cứ muốn che giấu, đều là người nhà, khách sáo như vậy làm gì?

Cố Thanh Phong âm thầm nghĩ vậy.

Chương 789 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!