Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 791: CHƯƠNG 790: LINH CHÂU, CÚT, HIỂU KHÔNG? (1)

Lúc này, bên trong rừng cây bên cạnh đột nhiên phát ra những âm thanh xào xạc nho nhỏ, giống như có rắn đang bò vậy. Đột nhiên!

Mấy vạn gốc cây to như cái thùng nước hệt như những con mãng xà đánh từ sau lưng Cố Thanh Phong tới.

Đến đầu Cố Thanh Phong cũng không thèm quay lại chút nào, bởi vì hắn đang nghiên cứu trận pháp Ngũ Hành trong Thái Ất bí cảnh, cứ mặc cho mấy vạn cái gốc cây xuyên thủng mình.

Nhưng mà, mấy tiếng ầm ầm vang lên, tất cả đám dây leo vừa công kích hắn giờ giống như phải chịu một luồng sức mạnh phản chấn cực khủng nào đó, vỡ vụn thành cặn bã ngay tại chỗ.

Cạch cạch cạch…

Cố Thanh Phong tiếp tục đi về phía trước mà chẳng quay đầu lại.

Lúc này, những người thí luyện khác cũng ào ào ra trận, giống với Cố Thanh Phong, vừa đi tới cửa thứ hai đã giống như bước vào một khu rừng rậm nguyên sơ sống lại, hoa cỏ cây cối, thảm thực vật và nấm tất cả đều đang sống lại, điên cuồng công kích về phía mấy người bước vào nơi này.

Chẳng qua đám người này cũng không có sức mạnh mạnh mẽ như Cố Thanh Phong, những người mạnh mẽ thì khó khăn chèo chống, những người yếu hơn thì khó mà lo cho bản thân được.

Chỉ trong chốc lát sau, những tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Có người bị gốc cây như mấy con rắn kia giết chết, có người bị cây hoa ăn thịt người lớn như ngọn núi nuốt chửng, lại có người không cẩn thận giẫm lên một thảm thực vật tươi xanh, cơ thể lập tức bị phân giải.

Rừng rậm chim hót hoa nở trong phút chốc trở thành một cái cối xay thịt.

Cố Thanh Phong ở phía xa nghe thấy được những tiếng kêu thảm thiết, lập tức tỉnh lại, thoát ra khỏi trạng thái nghiên cứu trận pháp.

“Có người đến? Thế là không được rồi, bản đế đến để thu hoạch trước Mộc Sát chi khí, không thể để cho người khác cướp mất bảo bối được.”

Đột nhiên, Cố Thanh Phong lấy hồ lô Ngũ Sát tiên thiên ra, pháp lực vạn năm lập tức điên cuồng tràn vào trong đó, ngay sau đó hồ lô liền chấn động kịch liệt, giống như động cơ đã đạt đến mức giới hạn, run rẩy đến sắp nổ tan ra thành từng mảnh.

Phụt!

Tiên thiên Mộc Sát chi khí như sông nước chảy ngược vô cùng vô tận điên cuồng tràn vào trong hồ lô Ngũ Sát tiên thiên.

Đám Mộc Sát chi khí biến thành gốc cây cổ thụ kia ào ào nát vụn, hóa thành từng mãnh tro bụi.

Cả cánh rừng rậm lập tức như hóa thành bột mì, có tiên thần đang đứng một góc thổi một ngụm, trong phút chốc, rừng rậm hóa thành tro tàn, như nhất lên một góc trang sách, càn quét điên cuồng.

Cơ thể những người bị dây leo cuốn lấy hay thậm chí là những người đã bị dây leo ăn thịt người thôn phệ nửa người trong phút chốc bỗng nhiên chợt nhẹ tênh, bởi vì những dây leo và hoa ăn thịt người kia toàn bộ đều đã hóa thành tiên thiên Mộc Sát chi khí, biến mất không thấy nữa.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Ta biết rồi, nhất định lại là thí luyện giả của Uyển công chúa kia làm! Đáng chết! Hắn lại đoạt cơ duyên của lão tử!”

“Không phải vậy, vị đạo hữu này, rõ ràng vừa rồi ta còn thấy ngươi đã bị hoa ăn thịt người nuốt hơn phân nửa, nếu không phải nhờ thí luyện giả của Uyển công chúa thì ngươi đã sớm tan thây trong bụng hoa ăn thịt người rồi, đây chính là ân cứu mạng đó, ngươi không những không cảm ơn mà ngược lại còn trách người ta cướp cơ duyên của ngươi?”

“Nói bậy nói bạ! Cả đời ta làm người rõ ràng, ân ra ân, thù ra thù, ân cứu mạng và mối thù cướp cơ duyên là hai chuyện khác nhau, sao có thể nhập lại làm một được? Đúng là ta rất cảm kích chuyện hắn đã cứu ta, nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc ta báo thù sao?”

Trong mắt đám người Sở Phong Dương lóe lên chút vẻ lo lắng, từ lúc vào bí cảnh đến bây giờ hai tay họ vẫn trống trơn như cũ, đây không phải là phong cách của bọn họ.

Cả đường tu hành của hắn cho đến hiện tại, đã bao giờ đã phải chịu thua thiệt như thế này đâu?

Có đôi khi, chưa chắc có sự tổn thất gì đó mới gọi là chịu thiệt thòi, chỉ không thu hoạch thôi chính là đã chịu thiệt thòi rồi!

Đối với Sở Phong Dương mà nói thì chính là như thế.

“Nếu ngươi đã làm việc bá đạo như vậy, vậy thì đừng trách ta không khách khí.” Sở Phong Dương nói với vẻ âm trầm.

Hắn đã đồng ý với Thượng Quan Tình rằng sẽ lấy được truyền thừa.

Cả đời Sở Phong Dương hắn làm việc, nước bọt đã phun ra ngoài thì chắc như đinh! Nói lấy được truyền thừa thì nhất định sẽ lấy được, ai ngăn cản thì người đó sẽ chết!

Cho dù mục đích của đôi bên cuối cùng đều là dâng truyền thừa lên cho Thượng Quan Uyển Nhi nhưng người nào cũng muốn tự mình dâng cho!

Đồ vật của ta, chỉ có ta cho ngươi thì nói mới là của ngươi, ta không cho ngươi thì ngươi không thể đoạt!

...

Biên giới cửa thứ hai.

Một vị lão giả tóc trắng đột nhiên hiện ra từ hư không, đôi mắt đục ngầu của ông ta nhìn về phía Mộc linh châu trong tay Cố Thanh Phong, trong mắt lóe lên ánh sáng.

“Người trẻ tuổi, Lão hủ Thổ Phương, ngươi…”

“Lão già à đừng nói nhảm nữa, Mộc Dịch đã nói cho bản đế hết rồi, mau lấy ban thưởng thông quan ra, sau đó ngươi cút ngay.”

Thổ Phương: “...”

Trên gương mặt già nua của Thổ Phương hiện lên nét giận dữ, vừa muốn quá lớn: “Người trẻ tuổi, ngươi…”

“Ngươi cái gì mà ngươi? Còn phí lời thêm một câu nào nữa, bản đế sẽ trực tiếp đổ hết tất cả Mộc Sát chi khí ra, ngươi tin không”?”

“Ta!”

“Ta cái gì mà ta? Nhanh nhận sai xin lỗi cho bản đế, nhận rằng ngươi sai đi.” Cố Thanh Phong trực tiếp mở miệng hồ lô ra, một lượng lớn tiên thiên Mộc Sát chi khí như con đập bị vỡ điên cuồng tràn ra ngoài.

Chương 790 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!