Thổ Phương bị dọa đến nổi mặt mày biết sắc, vội vàng khoát tay nói: “Lão hủ sai rồi, ngươi mau thu thần thông lại đi.” Thổ Phương vừa nói, vừa vội vàng móc Thổ linh châu ra cho Cố Thanh Phong.
Lúc này Cố Thanh Phong mới dừng tay lại, cũng thu tiên thiên Mộc Sát chi khí lại, khinh thường liếc nhìn Thổ Phương: “Dùng thái độ này sớm xíu không phải là tốt hơn sao? Nhất định phải cậy già lên mặt, cút qua một bên đi đừng cản đường.”
Hắn nói xong thì trực tiếp nghênh ngang rời đi, đi về phía cửa ải tiếp theo.
Chỉ để lại thổ phương tức đến mức sắp bùng nổ nhay lên tại chỗ.
Ngay sau đó, Cố Thanh Phong không hề trì hoãn chút nào tiến nhanh vào cửa thứ ba Thủy sát chi địa xong là mở hồ lô ra, bắt đầu điên cuồng hút, một lắt sau đã hút sạch cửa thứ ba.
Sau đó, trong hư không xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo bào ngọn lửa.
“Ngươi…”
“Lấy Hỏa linh châu ra, sau đó ngươi có thể cút đi ngay.”
Người đàn ông hỏa diễm nổi giận ngay lập tức: “Ngươi!”
Ầm ầm ầm!
Sau một lát…
Cố Thanh Phong hài lòng cầm Hỏa linh châu rời đi, để lại một đống rác rưởi hình người đã không còn nhìn rõ mặt.
Sau đó là cửa thứ tư, Hỏa Sát chi địa.
Vẫn là những thao tác như cũ, lấy toàn bộ thiên thiên hỏa sát chi khí, gặp được tinh quái Kim sát.
“Linh châu, cút, hiểu không?”
“Tên nhóc, ngươi cướp bóc chiếm đoạt trong Thái Ất bí cảnh, chiếm đoạt cơ duyên của mọi người, về tình về lý đều nên chia đều với bọn ta!” có người dẫn đầu nói ra câu làm khó làm dễ.
“Đúng đúng đúng, còn có truyền thừa Thái Ất, thứ này ai thấy thì người đó có phần!”
“Tiểu hữu yên tâm, chúng ta đều là danh môn chính phái, sẽ không bao giờ làm ra cái chuyện của phường trộm cướp, những thứ thuộc về bản thân ngươi bọn ta sẽ không lấy một xu, nhưng đồ thuộc về mọi người chúng ta, cũng chính là những thứ lấy được trong bí cảnh Thái Ất thì nhất định phải lấy ra bằng hết.
“Trong đám anh hùng này lão giả còn có chút mặt mũi, hôm nay lão hủ sẽ nói luôn tại nơi này, mỗi người chỉ có thể lấy đi thứ mình nên lấy, đồ vật ngoài bí cảnh, nếu như ai dám cướp đoạt chút nào từ tay tiểu hữu, vậy đừng trách lão hủ đây trở mặt vô tình!”
Lời nói của ông lão mạnh mẽ kiên định, âm thanh chấn động, đinh tay nhức óc.
Lời vừa nói ra, lập tức nhận được một tràn pháo tay khen hay của đám người.
“Vương lão nói hay lắm!”
“Chúng ta đều đồng ý với lời của Vương lão, nếu ai vi phạm quy tắc thì sẽ là kẻ địch của bọn ta.”
Cả đám ai nấy đều thảo luận chuyện chia cắt vật phẩm của Cố Thanh Phong thế nào theo kiểu chính nghĩa lắm, nhìn như công bằng công chính nhưng thật ra chính là lí lẽ của phường cướp bóc.
Đồ vật bên trong bí cảnh vốn là dựa vào bản thân để lấy được, cũng giống như chơi xổ số ở hiện đại, mi mua không trúng, sau đó người khác trúng, mi cũng đâu thể nói người ta chia đều tiền được đúng không?
Cả đám tự xưng là danh môn chính phái phe chính nghĩa, giơ cao lá cờ công bằng công chính nhưng rõ ràng là đang làm chuyện của ké cướp, còn đường hoàng đứng ở điểm cao đạo đức, nói người bị hại trở thành như tên xấu xa, bàn tán phê phán hắn, giống như chỉ cần hắn nói một chữ không thì như đã làm ra chuyện ác nhân thất đức không đáng được tha thứ vậy.
Chẳng qua cũng may… Cố Thanh Phong đúng là một tên người xấu thật.
“Khặc khặc khặc…”
Đột nhiên, một tràn cười vang lên truyền ra khắp nơi, cắt đứt trận bàn tán xôn xao của mọi người.
Mọi người đều nhướng mày dường như có hơi bất mãn với phản ứng của Cố Thanh Phong, đây không phải là phản ứng của một người đang bị phán xét.
“Tên nhóc, ngươi cười cái gì!” có người quát.
Cố Thanh Phong không để ý tới hắn mà dùng một đôi mắt tràn ngập ma quang tàn nhẫn, nhìn quét thẳng về phía đám người.
Thấy khuôn mặt chính nghĩa của bọn hắn, khóe môi hắn dần mở rộng độ cong.
Chỉ nghe hắn cười gằn nói: “Xin hỏi các vị sâu kiến, phải chăng các ngươi đang muốn liều mình chỉ vì một tiếng cười của bản đế?”
Lời vừa dứt câu, trong phút chốc, cảnh tượng đã trở nên yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều biến sắc, hiển nhiên là đã bị sự cuồng ngạo của Cố Thanh Phong chọc giận.
“Làm càn!”
“Hỗn xược!”
“Cuồng đồ to gan! Lại dám xem thường bọn ta như thế!”
“Các vị còn nói mấy lời vô dụng làm gì, trực tiếp làm thịt hắn đi!”
Mất tiếng hét phẫn nộ liên tiếp vang lên.
Lúc này, Vương lão đã nói chuyện trước đó cũng đứng dậy: “Các vị an tâm đừng vội, mọi thứ đều công bằng công chính, chúng ta tùy tiện ra tay như thế có khác gì hành vi của tà ma đâu?”
Bốp bốp bốp…
Một tiếng vỗ tay to lớn vang vọng toàn trường, mà Cố Thanh Phong chính là người đang vỗ tay.
“Đúng là khéo ghê á, rõ ràng các ngươi có thể thẳng tay cướp lấy nhưng lại nhất định phải chừa cho bản đế một chút, đúng là công bằng công chính quá đi.”
Sắc mặt Vương lão phát lạnh, nói với âm thanh lạnnh lùng: “Hậu sinh, nghe khẩu khí của ngươi có vẻ như là không quá tán đồng với quyết định của bọn người chúng ta nhỉ, lão hủ biết trong lòng ngươi không phục, nhưng ngươi thử đứng ở chỗ của mọi người mà xem, bọn ta đều là những người không quản xa xôi vạn dặm mà đến, tốn hơi tốn sức chịu nhiều khổ cực chỉ vì muốn có chút thu hoạch trong bí cảnh Thái Ất này.”
“Bọn ta có lỗi gì sao?”
“Thế nhưng ngươi lại chiếm đoạt hết tất cả tài sản thuộc về đám người bọn ta, ngươi cảm thấy ngươi làm như vậy là đúng sao?”
“Bản đế chưa từng tranh luận với người chết bao giờ.”
Chương 791 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]