Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 793: CHƯƠNG 792: BẢN ĐẾ CHÍNH LÀ CHÍNH NGHĨA LỚN NHẤT THẾ GIAN

Vẻ mặt Vương lão lập tức thay đổi, trở nên dữ tợn, nói: “Hay cho một tên tiểu bối cuồng vọng nhà ngươi, lão hủ nể tình mặt mũi Uyển công chúa nên mới dùng lời hay ý đẹp khuyên bảo ngươi, không ngờ ngươi rượu mời không uống lại uống rượu phạt, vậy thì đừng trách bọn ta không khách khí!” “Hôm nay, ngươi giao cũng phải giao, không giao cũng phải giao!”

“Đừng cho rằng có một món hồ lô tiên bảo là có thể làm xằng làm bậy, lão hủ đã sớm nhìn ra cái hồ lô kia của ngươi chỉ có thể thu được Ngũ Hành chi vật chứ không làm gì được bọn ta.”

“Các vị cùng nhau ra tay, chém chết tên này!”

Mọi người nhất thời ngo ngoe rục rịch.

“Khặc khặc khặc…”

Cố Thanh Phong phát ra một tràng cười hưng phấn điên cuồng: “Không giả vờ nữa à? Vậy bản đế cũng không giả vờ nữa!”

Đột nhiên, khuôn mặt trắng nõn của Cố Thanh Phong trong phút chốc cười nhe hai hàm răng trắng, ánh mắt trở nên lạnh lùng đến cực điểm, trong đó có chứa ma thần bễ nghễ.

Dường như đã biến thành người khác, không… Phải nói là đã biến thành một vị ma thần!

“Một đám kiến hôi! Ai cho phép các ngươi đứng đây nói chuyện với bản đế!”

Một tiếng hét to như lôi đình vang lên khắp cả đất trời, lời nói kia tựa như lệnh của Thiên đế, giống như có chứa ý trời.

Pháp lực ngàn vạn năm tuôn ra, ma quang vô cùng vô tận thoắt ẩn thoắt hiện, ngàn vạn hư ảnh Ma thần đang khẩn cầu, luồng khí tức kia giống như ma khí dưới vực sâu, uy chấn chín tầng trời, khiến cho người ta cảm thấy rối loạn không nói nên lời, trời đất sụp đổ, thế giới bị hủy diệt.

Ầm ầm ầm…!

Thái Ất bí cảnh sừng sững mấy trăm triệu năm đang điên cuồng run rẩy không ngừng, luồng khí tức kinh khủng khuếch tán ra giống như một vị tiên thiên ma thần thời kỳ Hỗn Độn đang thức tỉnh!

Trong phút chốc, đám người cùng nhau biến sắc. Cho đến bây giờ bọn họ mới nhận ra rằng cuối cùng mình đã chọc phải tồn tại kinh khủng thế nào, hoặc là nói, làm thức tỉnh một tên ma đầu như thế nào!

Áp lực giống như mười vạn ngọn núi lớn đè lên người tất cả mọi người, tiếng xương cốt nứt vỡ ào ào truyền đến, ngay sau đó, phịch phịch phịch, những âm thanh quỳ xuống liên tiếp vang lên.

Mặt đất bị nện ra vô số hố sâu, những người được gọi là người của chính nghĩa kia vốn chẳng thể nâng nổi cái đầu cao ngạo trước mặt một tia ma uy của Cố Thanh Phong!

Một vài người yếu đuối thậm chí còn trực tiếp bị ép nằm sát trên mặt đất, cơ thể không ngừng bị chèn ép biến hình, cho đến khi nổ mạnh thành thịt vụn!

Cảm giác khủng hoảng tràn lan, không ai nghĩ đến phe mình đông người như vậy, vốn là khí thế dạt dào nhưng chỉ vừa quay đầu là đều bị ép quỳ rạp xuống đất, không ngóc đầu lên được.

Luồng khí thế kia quá kinh khủng, khiến cho người ta có một loại cảm giác run rẩy từ sâu trong linh hồn.

Bọn họ rất muốn kêu cứu, muốn xin tha nhưng dưới áp lực khổng lồ, đến cả hé môi họ cũng không làm được, nhất định phải cố gắng kìm nén một hơi, giống như chỉ cần hơi đó bị phun ra thì bản thân sẽ bị đè chết.

“Khặc khặc khặc…” âm thanh cười cợt kinh khủng truyền khắp toàn trường.

“Hay cho một đám nhân sĩ chính nghĩa, hay cho một đám danh môn chính phái! Thế mà lại lớn gan dám xưng danh chính nghĩa trước mặt bản đế? Nói đến công bằng?”

“Bản đế chính là chính nghĩa lớn nhất, công đạo lớn nhất thế gian này!”

“Bởi vì bất cứ chuyện gì mà bản đế làm đều là đúng cả! Nếu như có ai dám nói một chữ không, thì mẹ nó người đó phải chết!”

Vụt!

Cố Thanh Phong vươn tay một cái, Vương lão người hô to nhất lúc trước đã bị hút vào tay, cổ bị hắn nắp chặt lấy, khuôn mặt trở nên thống khổ dữ tợn, nổi cả gân xanh, bên trong ánh mắt tràn đầy vẻ sợ hãi, sự sợ hãi cực độ!

Cố Thanh Phong giơ một tay lên không trung, nói với giọng bễ nghễ: “Lão bất tử, ngươi vẫn luôn nói về công bằng công chính, như vậy giờ ngươi nói cho bản đế nghe, đến cuối cùng con mẹ nó cái gì là công bằng công chính!”

“Khụ khụ…” Sắc mặt Vương lão dần trở nên đỏ tím, khóe môi không ngừng tràn ra máu tươi, nhưng một chút dục vọng muốn sống cuối cùng còn sót lại của ông ta đã khiến ông ta khó nhọc mở miệng nói:

“Ngài… Ngài chính là công bằng công chính, ngài… Ngài chính là chính nghĩa…”

“Ồ!” Cố Thanh Phong bừng tỉnh hiểu ra: “Thì ra mẹ nó cái này chính là công bằng công chính à.”

“Lão tiên sinh quả nhiên là người già thành tinh, mắt sáng như đuốc, học rộng tài cao, quả nhiên là nghe vua nói một buổi còn hơn cả đọc sách mười năm mà! Vì cảm tạ ân giảng giải của tiên sinh, bản đế quyết định ban cho ngươi vinh dự cao nhất…”

“Hòa làm một thể với bản đế đi! Khặc khặc khặc…”

Đột nhiên, một sức hút khủng khiếp phát ra từ tay Cố Thanh Phong, vẻ mặt Vương lão trong nháy mắt đại biến, điên cuồng vùng vẫy giãy chết.

“Không!”

Nhưng mà tất cả chỉ đều là công cốc thôi, cơ thể hắn đang khô quắt lại với tốc độ mà người thường cũng có thể nhìn thấy được, cuối cùng cuộn lại thành một khối, giống như tờ giấy A4 bị bóp thành hình tròn, nhăn nhăn nhúm nhúm.

âm thanh cười nghiến răng kinh khủng kia vẫn quanh quẩn trong sân, giống như sự tử vong gió thổi cũng không tan được, vẻ lo lắng bao phủ trong lòng mọi người.

Mùi khai của nước tiểu bắt đầu tràn ngập, thì ra là có người sợ đến tè ra quần.

“Khặc khặc khặc… Vừa rồi ngươi gọi hăng nhất có đúng không?”

Toàn mặt Cố Thanh Phong đều là đang nhe răng cười, bàn tay xòe ra, trực tiếp hút người kêu to nhất đến.

Chương 792 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!