“Không… Đừng mà, không cần đâu!” Người kia điên cuồng giãy dụa nhưng cũng không thể làm được gì, đôi tay đã móc sâu xuống đất nhưng vẫn bị hút tới như thường. Cố Thanh Phong một tay bóp lấy cổ hắn sau đó lại dùng một tay khác móc ra mấy quyển bí tịch công pháp, đều là những gì hắn nhận được từ trong Thái Ất bí cảnh.
Hắn cầm bí tịch nhét vào trong ngực người kia.
“Không phải ngươi muốn truyền thừa của Thái Ất bí cảnh sao? Bản đế cho ngươi, cho ngươi hết! Ngươi cầm đi chứ! Cầm đi chứ!”
“Không không, ta sai rồi, ta không cần nữa, ta cũng không dám nữa!” Người kia giống như bị điên rồi, nhìn thấy bí tịch như nhìn thấy thứ gì đáng sợ nhất trên đời, điên cuồng đẩy về phía ngoài.
Bịch bịch..
Bí tịch rơi từ trong ngực hắn xuống đất.
Vẻ mặt Cố Thanh Phong đột nhiên trở nên dữ tợn: “Đồ mà bản đế cho ngươi ngươi lại dám vứt? Nhặt lên! Nhặt bí tịch lên đi!”
Phịch!
Người kia bị ném rơi xuống đất, đến nổi xương cốt vang lên kèn kẹt, máu tươi chảy ròng ròng, nhưng hắn vẫn cực kỳ hoảng sợ, vốn không quan tâm đến sự đau đớn mà vội vàng bò dậy từ dưới đất, quỳ bò đi nhặt bí tịch.
“Hắn nằm sấp trên mặt đất, hai tay giơ cao khỏi đỉnh đầu, toàn thân run rẩy nói: “Đại… Đại nhân, bí tịch…”
Cố Thanh Phong vừa đang chuẩn bị tiếp nhận bí tịch nhưng trong phút chốc, hắn nhìn thấy trên đó đầy dấu bàn tay máu thì lập tức giận tím mặt.
“Ngươi dám làm bẩn bí tịch của bản đế!”
Người kia bị dọa đến cả người run rẩy dữ dội, hắn nhìn thoáng qua vết máu trên bí tịch, khuôn mặt đã sợ hãi đến chẳng còn chút máy: “Tiểu… Tiểu nhân sẽ lau sạch sẽ cái này.”
Hắn té quỵ trên đất, cúi đầu dùng ống tay áo điên cuồng chà chà, giống như đang chạy đua cùng thần chết vậy.
“Nhanh lên, nhanh lên… Sao vẫn còn vậy? Vì sao càng lau thì máu càng nhiều? Không không không, không thể như vậy được! Van xin ngươi khô nhanh hơn chút đi!”
Người kia càng sợ hãi hơn, càng căng thẳng hơn, máu trên người lại chảy ra càng nhiều, đến mức lau thế nào bí tịch cũng không khô nổi.
Đột nhiên, một bóng ma bao phủ cả thân hình hắn, động tác lau của người kia lập tức trở nên cứng đờ.
Cơ hồ là theo bản năng, hắn ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một khuôn mặt trắng nõn dữ tợn đang lẳng lặng cúi người xuống nhìn hắn.
“Lau sạch rồi sao?”
Giọng nói bình thản của Cố Thanh Phong vang lên sát bên tai hắn.
Giọng nói không lớn nhưng lại giống như tia chớp vang lên trong một buổi tối trời đen như mực, trong lòng hắn nổ vang!
Dọa cho hắn sợ đến nổi gần như hồn phi phách tán!
“Đại nhân, xong ngay! Xong ngay đây, chỉ cần ngài cho ta thêm chút thời gian…”
“Không sao cả, lau không không thì đừng có lau nữa, sẵn tiện… Cũng đừng có sống nữa.”
Ầm!
Một cước của Cố Thanh Phong rơi xuống, đầu người nọ trực tiếp bị giẫm vào trong đất, vỡ ra giống như dưa hấu, óc cũng vẩy ra!
Sợ hãi lan ra giống như thủy triều.
Mùi khai nước tiểu cũng trở nên nặng hơn.
“A a a! Ma đầu! Hắn là ma đầu!” Có người bởi vì không chịu nổi áp lực kinh khủng như này, điên cuồng gào lên.
“Cứu mạng với, ai đến cứu chúng ta với! Ta vẫn chưa muốn chết đâu!”
“Van xin ngươi tha cho ta, tha cho ta!”
“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong nhìn đám người đang hoảng sợ ngửa mặt lên trời điên cuồng cười to, đầy vẻ dữ tợn.
“Trò chơi vừa mới bắt đầu, đừng có gấp gáp cầu xin tha thứ như vậy chứ, nếu không, lát nữa ngươi cầu cái gì đây?”
“Cứu mạng với! Cứu mạng!” Đám người càng tỏ ra vẻ hoảng sợ.
Ầm ầm!
Hai cái đầu người vỡ tan như pháo hoa, óc vẩy ra, mùi máu tươi điên cuồng tràn ngập, tiếng kêu cứu cũng ngừng lại vì đó!
Đúng lúc này, đột nhiên vang lên một âm thanh.
“Dừng tay!”
Cố Thanh Phong nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy Sở Phong Dương đang tay ôm tiên kiếm, lấy tư thái của một chúa cứu thế chậm rãi ra trận.
Tiên kiếm trong ngực phát ra ánh sáng óng ánh, ngăn cản ma uy đang lan tràn giữa sân bên ngoài.
Nhìn một màn này, Cố Thanh Phong nhếch môi cười một tiếng, hỏi: “Sao vậy? Ngươi cũng muốn tìm đường chết sao?”
Sở Phong Dương cười khinh bỉ một tiếng: “Muốn giết ta, chỉ bằng ngươi còn chưa được đâu, mặc dù ngươi rất mạnh nhưng ta càng mạnh hơn!”
“Chỗ mà ngươi ỷ lại chẳng qua chỉ là tà công thôn phệ sức mạnh của người khác, nhưng cuối cùng nó cũng không phải là sức mạnh của bản thân ngươi.”
“Tu sĩ chúng ta, chỉ có dựa vào bản thân mới là đúng đắn.”
“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong cười đến nổi nước mắt sắp chảy ra, dường như đang nghe thấy một câu chuyện rất buồn cười.
“Đây chính là Vĩnh Hằng chân giới đó sao? Thú vị, thật sự quá thú vị.”
“Cá đám ăn cướp muốn cướp bóc, ngoài miệng còn hô hào công bằng chính nghĩa, một người thì ỷ vào thanh tiên kiếm rác rưởi lại bảo người khác là ỷ vào ngoạt vật?”
“Cái bầy kiến cỏ các ngươi thế này là đang muốn chọc bản đế cười đến chết hay sao?”
Sở Phong Dương nhướng mày, nói với giọng lạnh lùng: “Thân ta là kiếm tu, dựa vào thanh kiếm trong tay có gì không đúng?”
“Vậy bản đế là thế thân của ma đầu, dựa vào tà công thì có lỗi gì chứ?”
“Ngươi!”
Sở Phong Dương tức chết, lúc này nói: “Ngươi chỉ biết đấu mồm mép thôi à? Có bản lĩnh thì so tài thử xem sao!”
Nói xong, Sở Phong Dương rút tiên kiếm trong tay ra bổ về phía Cố Thanh Phong.
Tức rồi tức rồi, hắn tức rồi!
Bốp!
Kiếm khí chói mắt óng ánh chợt hiện ra, chiếu sáng cả bầu trời, tựa như con rồng thần bay vút lên trời mang theo phong mang bàng bạc vô cùng vô tận hung hăng chém tới!
Tốc độ cực nhanh, dường như không nhận ra được khoảng cách không gian, nhanh đến mất khó mà tin nổi.
Chương 793 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]