Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 795: CHƯƠNG 794: NGƯƠI RẤT MẠNH, NHƯNG TA CÀNG MẠNH HƠN (2)

Nhưng mà đối với một kích này, đến mí mắt Cố Thanh Phong cũng không thèm nhấc lên, nhìn cũng không thèm nhìn, tiện tay chỉ ra một cái. Ầm!

Một đạo ma quang bắn ra từ trong ngón tay Cố Thanh Phong, lấy khí thế không thể đỡ được nghiền nát kiếm quang óng ánh kia, âm thanh vỡ vụn giống như sấm sét khuấy động hư không.

Sau đó, uy lực của ma quang cũng không giảm chút nào, phóng thẳng đến Sở Phong Dương.

Con ngươi Sở Phong Dương trong phút chốc co lại, sắc mặt đại biến, hắn ngàn vạn lần không ngờ tới thế mà Cố Thanh Phong lại mạnh như vậy, lông tơ toàn thân hắn dựng đứng, như sắp đối mặt với nguy cơ sống chết.

Khí thế mạnh mẽ oanh tạc bay ra, được vận dụng đến cực hạn, bỗng nhiên nâng tiên kiếm trong tay lên.

“Áo nghĩa, Kiếm Trảm Luân Hồi!”

Tiên kiếm trong tay hắn trong phút chốc chém ra một vòng xoáy kiếm khí.

Vòng xoáy cô đọng thành từ kiếm khí cực kỳ bén nhọn phảng phất như có thể tiêu diệt được vạn vật, mà bên trong vòng xoáy còn có pháp tắc xen lẫn, thần bí phi phàm, dường như ẩn chứa Lục Đạo Luân Hồi.

Liếc nhìn lại, một kiếm này dường như đã mở ra cánh cổng Luân Hồi.

Ma quang nghênh đón một kiếm này.

Ầm!

Năng lực ba động khủng bố khuếch tán ra tạo nên tiếng nổ đùng đoàng kinh thiên động địa, thần huy bắn ra tung tóe, cả mảnh đất trời dường như cũng sắp tàn lụi.

Đợi khi ánh sáng tản đi, Sở Phong Dương dùng kiếm chống lấy cơ thể, sắc mặt tái nhợt, thở hồng hộc, tựa như toàn bộ sức lực hắn đều đã dùng hết cho một kiếm kia.

Vậy đại khái chính là …, ngươi liền xuất ra đại chiêu, hai chiêu đã dốc hết.

Cố Thanh Phong nhìn về phía Sở Phong Dương vẫn chưa chết kia, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên.

Phải biết rằng một kích vừa rồi kia, hắn đã vận dụng một phần vạn sức mạnh của hắn, tán tiên bình thường thậm chí là dưới chân tiên đều không thể sống nổi.

Nhưng Sở Phong Dương lại không chết.

“Hơi thú vị đấy.” Cố Thanh Phong cường gằn nói.

Sở Phong Dương miễn cưỡng đứng thẳng người, mặc dù chật vật nhưng trong ánh mắt lại chẳng có chút vẻ sợ hãi nào mà ngược lại, ý chí chiến đấu còn sục sôi hơn.

“Xem ra ta đã đánh giá thấp ngươi rồi, chẳng qua cũng dừng ở đây thôi, một khi ta dùng sức mạnh chân chính của thanh kiếm này, cuối cùng rồi cũng sẽ kết thúc thôi.”

Ánh mắt Sở Phong Dương ngưng lại, chậm rãi giơ tiên kiếm trong tay lên, một cỗ kiếm thế kinh khủng ngưng tụ trên thân kiếm.

Lúc này, một tiếng cười mỉa mai vang lên: “Đây chính là cái gọi là không dựa vào vật bên ngoài của ngươi?”

Trong nháy mắt, Sở Phong Dương thẹn quá thành giận: “Kiếm tu dùng kiếm là chuyện đương nhiên, sao có thể bảo là dựa vào vật bên ngoài?”

“Ngục Ma kiếm! Trảm cho ta!”

Ông!

Một tiếng kiếm ngân trầm thấp u ám vang lên, trời đất cũng vì đó mà yên tĩnh lại!

Kiếm quang vô tận hóa thành cơn mưa ánh sáng như thác nước từ trên trời rơi xuống, diễm lệ dị thường.

Dưới một kiếm này, không gian bỗng nhiên vỡ vụn, kiếm quang khuấy động vù vù bao phủ cả người Cố Thanh Phong.

“Hả?” Cố Thanh Phong cảm thấy có chút hứng thú, một kiếm này thế mà lại ẩn chứa sức mạnh vượt qua cả chân tiên, đạt đến cấp độ địa tiên.

Bởi vậy có thể thấy được tiên kiếm trong tay Sở Phong Dương tuyệt đối là một món bảo vật hiếm có, có thể khiến cho một kẻ phàm nhân như hắn đủ sức chém được chân tiên.

Nhóm mấy người thí luyện giả kia nhìn thấy một kiếm kinh diễm tuyệt trần này của Sở Phong Dương thì lập tức kích động đến toàn thân run rẩy, hô lên được cứu rồi.

Cuối cùng cũng có người chế phục được tên ma đầu này.

Bọn họ đã nhìn thấy được hi vọng sống.

Tình cảnh này cực kỳ giống như đại ma đầu đồ sát danh môn chính phái sau đó có một hiệp khách thiếu niên đứng ra ngăn cơn sóng dữ, giải cứu chúng sinh.

Cứ như vậy, tất cả mọi người đều ký thác hi vọng lên một kiếm này, chém đến trước mặt Cố Thanh Phong.

Trong cảnh tượng vạn người chú ý này.

Một tiếng cười điên cuồng vang lên: “Khặc khặc khặc… Ánh sáng nhỏ nhoi cũng dám tranh giành với ánh trăng à?”

Đột nhiên, Cố Thanh Phong giơ bàn tay thon dài giống như bạch ngọc ra, pháp lực vạn năm bắn ra từ đầu ngón tay hắn, năng lượng dao động khủng bố khiến cho hư không vặn vẹo uốn khúc.

Từ xa nhìn lại, hắn nâng bàn tay có ánh sáng chảy xuôi như mặc ngọc lên, phảng phất giống như do một miếng bảo ngọc điêu khắc mà thành.

Ầm!

Trong hư không bỗng nhiên vang lên tiếng động to lớn, đám người nhìn theo tiếng động, trong mắt hiện lên vẻ sợ mất hồn!

Chỉ thấy một bàn tay to lớn không thấy giới hạn hiện lên phía chân trời, giống như bàn tay của thần mò mẫm xuống nhân gian, mang theo âm thanh to lớn như cối xay nghiền ép hư không, hung hăng đánh ụp xuống mặt đất.

Chưởng ấn ma quang nghiền ép hư không, nhìn như chậm nhưng thật ra rất nhanh đón lấy một kiếm kia của Sở Phong Dương.

Sở Phong Dương cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, mặt lộ ra vẻ không thể tin được nhưng hắn cũng không thỏa hiệp, từ đầu đến cuối hắn đều tin tưởng Ngục Ma kiếm trong tay có thể giúp đỡ hắn chiến thắng bất kỳ kẻ địch mạnh mẽ nào, cả hạ giới này đều như vậy.

“Phá cho ta!” Hắn ngửa mặt lên trời điên cuồng rống to.

Kết quả, chiêu kiếm từ trước đến nay luôn thuận lợi nhưng khi đối mặt với một chưởng kia của Cố Thanh Phong thì chẳng tạo thành chút tổn thương nào, thậm chí bị một chưởng kia ép cho kiếm trong tay cong vẹo luôn.

Sắc mặt Sở Phong Dương thay đổi, hắn vốn không kịp suy nghĩ chuyện vì sao mà Cố Thanh Phong lại có sức mạnh kinh khủng như vậy, có thể nghiền ép một kiếm này của mình.

Chương 794 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!