Vì kỷ niệm công thần đã chết, Cố Thanh Phong đặt tên cho chiêu này là [Minh Phủ chi ác]. Ừm, mặc dù tên này không liên quan một phân nào đến tiên nhân, nhưng đây đúng là kỷ niệm bọn hắn mà có.
Làm xong tất cả mấy chuyện linh tinh xong, Cố Thanh Phong đưa mắt nhìn về phía cơ thể linh lung mềm mại tinh tế của Thượng Quan Tình, khóe miệng lộ ra một vòng ý cười tà mị.
“Sao ngươi muốn giết hết bọn họ?” Thượng Quan Tình trợn mắt nhìn nói.
Cố Thanh Phong không để ý đến nàng ta, mà nghiêng đầu nhìn về phía muội muội Thượng Quan Uyển Nhi, hỏi: “Nàng ta thật sự là tỷ tỷ ruột của ngươi? Sao cảm giác lại không hề giống thế?”
“Nàng ta chính là tiện nhân giả mù sa mưa!”
“Uyển Nhi, ngươi!” Thượng Quang Tình càng tức giận.
Nhưng đúng lúc này có một đường kiếm quang phá không trung mà đến, giống như không nhìn khoảng cách thời không, trực tiếp lơ lửng bên trên mọi người.
Liền thấy phía trên hư không một bóng dáng yểu điệu đạp tiên kiếm, lẳng lặng đứng thẳng, toàn thân bị từng tà váy tiên trắng như mộng bao phủ.
Mái tóc đen nhánh như thác nước xõa dài đến eo, đôi đùi ngọc thon dài để lộ đường cong, không bị váy che chắn chỗ mắt cá nhân, hiện ra quang trạch trơn bóng như ngà voi.
Nữ tử này Cố Thanh Phong nhìn thấy rất quen, còn Thượng Quan Uyển Nhi đứng một bên lại đột nhiên hoảng sợ nói: “Sư tôn!”
Sư tôn?
Lúc này Cố Thanh Phong mới nhớ ra. Đây không phải là sư tôn của Thượng Quan Uyển Nhi bị mình đập phát chết luôn hay sao?
Lúc ấy lấy hư ảnh hiện thân, dáng vẻ mây trôi nước chảy nhìn qua chuyện đời, nói cái gì mà đừng hoảng hốt, trời không sập xuống đâu, sau đó nói xong thì trời liền sập.
“Diệu Hoa Tiên tử!” Thượng Quan Tình cũng hoảng sợ thốt lên.
Nữ nhân được gọi là Diệu Hoa Tiên tử hoàn toàn ung dung nước chảy mây trôi giống như trước đây, như thể tiên nhân ngồi ngay ngắn trên đám mây quan sát nhân gian thương hải tang điền.
Nàng ta lạnh nhạt liếc nhìn toàn cảnh, mở miệng nói: “Uyển Nhi, khoảng thời gian này… A! Tặc tử, ngươi làm gì đó!”
Diệu Hoa Tiên Tử còn chưa nói xong, sắc mặt bất ngờ đại biến, sau đó trực tiếp kẹp chặt hai chân, khép hai tay, che váy lại chạy.
Dưới phi kiếm của nàng ta, Cố Thanh Phong như bóng với hình đi sát đằng sau vừa ngắm cả phong cảnh.
“Cái đồ vô sỉ nhà ngươi, mau tránh ra!” Diệu Hoa Tiên Tử chật vật chạy trốn. Đây là lần đầu tiên nàng ta cảm thấy sau này tuyệt đối không thể mặc váy khi ngự kiếm phi hành.
“Thì ra tiên tử thích mặc đồ màu đỏ.”
Xẹt!
Cố Thanh Phong còn chưa nói xong, một thanh tiên kiếm mang theo tử điện đã chém giết đến mặt hắn
Uỳnh!
Cố Thanh Phong vung tay lên, nương theo tiếng kim loại va chạm, tiên kiếm tử điện bị đánh bay ra ngoài.
Hắn nhìn hồ quang điện màu tím quấn quanh tay phải, nhếch miệng lên thành một vòng ý cười tà mị: “Tiên tử bạo lực tốt lắm, quả nhiên bên ngoài thanh lãnh nhưng bên trong đều có một viên lửa nóng, mặc đồ đỏ giống như ngươi.”
“Dâm tặc mau nhận lấy cái chết!”
Diệu Hoa Tiên Tử tức giận, gương mặt xinh đẹp tức đến đỏ bừng, lỗ tai óng ánh và cần cổ tinh tế trắng như tuyết đều thoáng nhiễm một tầng màu hồng phấn, vô cùng rõ ràng nổi bật.
Cố Thanh Phong nhìn thấy rất thú vị. Rõ ràng trước đó di thế độc lập đến cỡ nào, phiêu nhiên như tiên, có phong thái quan sát chúng sinh, nhưng bây giờ mặt lại đỏ như mông khỉ.
Ầm ầm!
Diệu Hoa Tiên Tử nổi giận đến cùng, huy động hết pháp lực toàn thân vào trong tiên kiếm tử điện, sau đó kêu khẽ một tiếng, tiên kiếm hóa thành một đạo lôi đình màu tím kinh khủng, bay lên bầu trời.
Trong nháy mắt bầu trời âm trầm, tiếng sấm nổ mạnh, mây đen bên trong che kín lôi hồ màu tím lít nha lít nhít, giống như là từng đầu lôi long màu tím.
Một khắc sau, lôi đình màu tím chói lọi rực rỡ rơi xuống như thác nước, thanh thế vô cùng to lớn, nhìn xa xa liền khiến người ta tê dại cả da đầu, run như cầy sấy, cảnh tượng như diệt thế.
Hơi thở hủy diệt vô biên cuồng bạo, tùy tiện tràn ngập trời đất này.
Cố Thanh Phong nheo mắt lại, bên trong ánh mắt nhiều thêm một chút nghi ngờ.
Đây chính là thực lực Địa Tiên trong truyền thuyết hay sao?
Làm sao nhìn qua cũng không giống như thế này vậy?
Hay là nói, Diệu Hoa Tiên Tử này coi trọng bản đế nên cố tình nương tay?
Hoặc là sát chiêu còn giấu trong lôi điện?
Trong lúc suy tư, lôi đình màu tím vẫn ầm vang kéo tới. Trong nháy mắt thân hình của Cố Thanh Phong chìm vào trong ánh chớp, cả người đều bị nuốt hết.
Thượng Quan Uyển Nhi đứng một bên nhìn thấy cảnh này, tâm tình hết sức phức tạp.
Một mặt nàng ta khát khao muốn tránh khỏi nô dịch của Cố Thanh Phong như ẩn sâu trong lòng lại khát vọng cảm giác bị chi phối này.
Loại chi phối cả về thể xác và tinh thần, xấu hổ và vui vẻ luôn cùng tồn tại, đau đớn cũng mang lại cảm giác vui vẻ, quả thật là khiến nàng ta muốn ngừng cũng không ngừng được.
Diệu Hoa Tiên Tử đứng cách đó không xa nhìn thấy Cố Thanh Phong bị lôi quang cắn nuốt, trong mắt lóe lên vẻ khoái chí.
Nhưng ngay khi tinh thần nàng ta buông lỏng, hư không sau lưng nàng ta lập tức phát sinh một tiếng xao động cực kỳ nhỏ bé.
Một thân ảnh hư ảo quỷ dị xuất hiện phía sau Diệu Hoa Tiên Tử, trong tay nắm giữ một thanh chủy thủ đen nhánh, bỗng nhiên đâm về phía sau tim của nàng ta.
Một màn này xảy ra quá nhanh, Diệu Hoa Tiên Tử đang chìm trong khoái ý báo thù mà những tỷ muội liên quan đều đang nhìn Cố Thanh Phong bị lôi đình cắn nuốt, cảm khái tiên nhân cường đại, không ai chú ý đến sự đánh lén đột ngột như thế.
Chỉ có thể nói người đánh lén nắm chắc thời cơ quá tốt, góc độ ra tay và cơ hội đều đạt đến sự đỉnh cao kỳ diệu.
Bóng ma chết chóc bao phủ trong nháy mắt, sắc mặt Diệu Hoa Tiên Tử đại biến.
Chương 805 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]