Xẹt một tiếng, đó chính là âm thanh lưỡi đao xuyên qua cơ thể. Một khoảng máu tươi lập tức rải đầy trời.
Diệu Hoa Tiên Tử xuất hiện cách mấy trăm dặm, quả thật có tốc độ nhanh hơn nhiều so với thuấn di. Lúc này sắc mặt nàng ta trắng bệnh, bàn tay trắng như ngọc che chặt vai trái, áo trắng sạch sẽ bị máu nhuộm đỏ.
Chung quy Diệu Hoa Tiên Tử vẫn là một Địa Tiên, hơn nữa còn là người nổi bật trong nhóm Địa Tiên ấy, nên cho dù vừa rồi bị đánh lén khó lòng phòng bị nhưng trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nàng ta vẫn thi triển bí pháp né tránh chỗ hiểm.
Nàng ta lại nhìn về phía hư không một lần nữa. Thân ảnh quỷ dị kia đã biến mất, chứng minh cho cái gọi là một kích không trúng, trốn xa ngàn dặm.
Trong mắt Diệu Hoa Tiên Tử lóe lên một vòng sát ý: “Vô Ưu Sơn, Quỷ Ẩn!”
“A Di Đà Phật, bần tăng Pháp Hư, bái kiến Diệu Hoa thí chủ.”
Đột nhiên có một giọng nói chính trực hùng hồn vang lên. âm thanh giống như chuông lớn đại lữ vang vọng khắp bầu trời đêm, chỉ thấy nơi xa bất ngờ bộc phát một tầng Phật quang lóa mắt.
Ngay sau đó, một thân ảnh cao lớn uy mãnh, không giận tự uy, là lão tăng giống như Kim Cang trừng mắt, giẫm vào không trung vọt về phía bên này.
Diệu Hoa Tiên Tử nhìn thấy hòa thượng Pháp Hư đến thì sắc mặt càng ngưng đọng hơn. Hòa thượng Pháp Hư của Bàn Nhược tự, Vô Ưu Sơn Quỷ Ẩn, Hai người này đều không khác gì đối thủ của nàng ta.
Nếu như lúc bình thường một chọi một thì đương nhiên thắng bại chưa rõ, nhưng hai đánh một lại thêm bản thân bị trọng thương nữa thì cơ bản không thể nào địch cảnh. Có thể gọi là tình cảnh tuyệt vọng.
Diệu Hoa nhìn thoáng qua vết thương đang chảy máu. Trên thanh chủy thủ kia có tiên độc đặc chế của Vô Ưu Sơn, cho dù mạnh như Địa Tiên thì trong chớp mắt cũng khó lòng giải được độc tố chứ đừng nói đến Quỷ Ẩn còn đang núp trong bóng tôi kia giống như rắn độc tùy thời cơ hành động.
Đột nhiên, Diệu Hoa cười. Nàng ta biết càng trong tuyệt cảnh thì càng không thể rụt rè: “Pháp Hư đại sư ở ngoài sáng, Quỷ Ẩn là thích khách ở trong tối. Các người một sáng một tối đương nhiên là giỏi tính toán. Chỉ có điều bản tọa không biết hai người này dều nổi danh là thèm tiền muốn chết, rốt cuộc là vị nào coi tiền như rác mời được hai vị đây ra tay?”
“A di đà phật, bần tăng chỉ thay mặt Phật tổ thu nhận một chút tiền hương hỏa của người hữu duyên thôi, còn về cố chủ? Nhận ủy thác của người thì phải hết lòng làm việc, thứ cho bần tăng không thể để lộ. Có điều nếu tiên tử nhất định phải biết chuyện kia cũng không phải là không thể được, chỉ cần quyên tặng chút hương hỏa thì không thành vấn đề.” Pháp Hư chắp tay trước ngực nói.
“Ha ha ha” Bất ngờ có một tràng tiếng cười như điên vang vọng khắp nơi. Đám người nghe tiếng nhìn lại chỉ thấy một bóng dáng phong trần tuấn tú bước ra từ màn sét tím đầy trời, ánh mắt hắn bễ nghễ, tóc đen bay phấp phới, múa may giữa đó còn từng tia từng tia sét tím nổ ra.
Người tới chính là Cố Thanh Phong.
Hai con ngươi của Diệu Hoa bỗng nhiên trừng lớn: “Thế mà ngươi không bị thương chút lông tóc nào?”
Cố Thanh Phong cũng chẳng để ý gì đến nàng ta mà nhìn về phía Phật tướng là hòa thượng Pháp Hư với vẻ mặt thưởng thức: “Con lừa trọc, ngươi không tệ, biết quản lý tài sản đấy, đến làm chó cho bản đế đi.”
Pháp Hư: “...”
Cho dù Pháp Hư tu thiền nhiều năm nhưng cũng suýt thì bị một câu nói của Cố Thanh Phong kia phá hỏng.
“A di đà phật, miệng thí chủ xin đừng nói bừa, nghiệp chướng nặng nề, vẫn nên nhanh chóng đi đến thế giới Tây Phương cực lạc đi.”
Nói xong.
Phật quang quanh người Pháp Hư tuôn ra làm nổi bật cả người y giống như tiên kim rèn đúc. Từng trận âm thanh lôi đình ầm vang quanh người y, phát ra từ bên trong xương cốt.
Trong lúc nhất thời, y giống như Kim Thân La Hán hàng thế, Phật quang hừng hực như muốn dọn sạch hết tất cả tà ma của thế gian này!
Ầm ầm…!
Tiếng quát của Pháp Hư như sấm mùa xuân, ngón tay nở hoa sen, thần sắc trừ trang nghiêm cũng chỉ có trang nghiêm, kết phật ấn trên hư không.
Phật quang vô tận dâng lên. Một đường Phật ấn vạn trượng dựng lên ngang trời, phật ấn kia nổi lên bảy loại bảo quang đỏ, cam,vàng, lục, đen, lam, tím. Mỗi một loại bảo quang đều mang theo sức hủy diệt kinh khủng.
Chính là phép thần trấn phái của Bàn Nhược Tự.
Thất bảo phật quang ấn!
Không ai nghĩ rằng Pháp Hư khi đối mặt với một người phám lại dùng tuyệt học trấn gia.
Rõ ràng là Cố Thanh Phong vừa bước ra khỏi một màn lôi đình sét tím khiến cho y sinh ra lòng cảnh giác. Mặc dù thái độ vẫn ngạo mạn nhưng ra tay lại dốc hết toàn lực.
Một chiêu này khiến cho Cố Thanh Phong cảm nhận được một tia áp lực, vậy nên hắn quyết định không cần trong một thoáng mà chỉ duỗi bàn tay trắng nõn ra đè lên không trung. Ngay lập tức ma quang óng ánh gào thét nổi lên khắp nơi, chói lọi chói mắt, rực rõ mỹ lệ.
Uỳnh!
Ma quang vô lượng như dao sắc chém đậu hũ, chém Thất Bảo Phật quang ấn thành hai nửa dễ như trở bàn tay, khiến cho hư không bỗng nhiên nổ tung.
Hòa thượng Pháp Hư quá sợ hãi trong một thoáng. Y đã sống hơn triệu năm nhưng chưa bao giờ thấy chuyện kỳ quái như vậy. Một kẻ phàm nhân sao có thể phá được một kích của Địa Tiên, chuyện này sao có thể!?
Diệu Hoa Tiên tử đứng một bên cũng vô cùng chấn kinh. Tắm qua sét tím mà không thương tổn thì có thể là có dị thể bảo hộ nhưng tay không đánh nổ Thất bảo Phật quang ấn, đây chính là tác dụng của sức mạnh!
Chỉ là một người phàm, làm sao có thể có sức mạnh đáng sợ như vậy?
Chương 806 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]