Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 826: CHƯƠNG 825: TỬ CHÚ THUẬT

Cực kỳ xa xỉ! Toàn phủ được chế tạo từ tiên kim, còn khảm không ít thần ngọc, đáng được xưng tụng là vàng son lộng lẫy.

Chỉ vẻn vẹn với giá trị của một tòa cung điện này thôi cũng đủ để vượt qua tất cả các môn phái ở hạ du rồi.

Càng đừng nói đến bên trong, hậu hoa viên, các loại kỳ trân dị bảo trồng trong đó còn có các tiên thạch hi hữu để chế tạo núi giả, tiên mạch chi khí ngưng tụ thành nước chảy và cầu nhỏ.

Có thể nói đám người hạ du có phấn đấu một trăm năm cũng chưa chắc có thể mua nổi một viên gạch, một cọng cỏ của phủ tiên quan cũng không ngoa chút nào.

Chẳng qua là bây giờ, tất cả những thứ này đều thuộc về Cố Thanh Phong hết.

Đang lúc hắn dự định nhổ tận gốc tòa tiên phủ này thì đột nhiên, nơi sâu trong tiên phủ lại phát ra một trận tiên quang mãnh liệt.

Ngay sau đó, sự rung động không gian mạnh mẽ truyền đến.

Hai đạo tiên quang một đen một trắng xuất hiện trong hư không, toát ra một luồng sức mạnh khủng khiếp vô biên.

Trời đất bỗng nhiên hỗn loạn, hư không vặn vẹo.

Toàn bộ sinh linh ở giới quan đều cảm nhận được một sự khủng hoảng, áp bức và đè bẹp khó tả.

Chỉ thấy hai đạo thần quang trắng đen dung hợp lại, trời đất được nối liền, dần dần, một bóng người từ từ hiện ra.

Đó là một vị ông lão.

Một ông lão nửa người mặc áo bào đen, nửa người mặc áo bào trắng, tóc cũng là nửa đen nửa trắng.

Nửa bên mặt có tóc đen của lão mang sắc hồng nhuận, ánh mắt thuần khiết tựa như trẻ thơ.

Nửa bên mặt tóc trắng của lão chồng chất nếp nhăn, ánh mắt già nua đục ngầu.

Mặc dù quái dị thật nhưng dáng vẻ lão cực kỳ cao lớn vạm vỡ, toàn thân lão có cầu vồng tiên khí quấn quanh tựa như thác nước.

Sau đầu còn có một đạo hư ảnh tiên luân, chầm chậm xoay đều, tản ra vạn đạo tiên quang.

“Thiên tiên?” Cố Thanh Phong nhìn về phía lão giả, nói với vẻ hứng thú dạt dào.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy thiên tiên, cho nên hết sức là tò mò, không biết có đủ để hắn ăn hay không.

Lão giả tóc đen trắng đột nhiên đưa mắt nhìn về phía Cố Thanh Phong, không nói lời nào, bên trong ánh mắt tràn ngập thần thái điềm đạm, giống như khinh thường chuyện nói nhiều thêm vài câu với hắn vậy.

Chỉ thấy ông lão đen trắng tiện tay chỉ một cái, một vệt sáng đã lao về phía Cố Thanh Phong bao trọn cả người hắn lại, sau đó thì không tiếp tục để ý nữa mà thi triển đại pháp lực, trực tiếp nhổ tận gốc tòa phủ tiên quan này.

Thấy đống bảo vật trong phủ tiên quan, ánh mắt lão giả đen trắng lóe lên một tia cuồng nhiệt.

Trong phút chốc Cố Thanh Phong đã nổi giận. Tố chất của thủ hạ người nhà là thế này đó ư? Không nói một lời, trực tiếp động thủ, còn mẹ nó đến để đoạt tài sản với Bổn đế?

“Lão rùa già, ngươi có biết Bổn đế là ai hay không?”

Ông lão trắng đen vẫn không nói câu nào như cũ, chỉ chuyên tâm thu thập bảo vật.

Lúc này, Diệu Hoa tiên tử dường như đã nhận ra ông lão, vội vàng nói: “Chủ nhân, hắn ta là Hắc Bạch Tử giới quan trung du, coi như là môn khách của tiên quan trung du.”

“Người này tu luyện tử chú thuật, vốn không mở miệng nói chuyện đâu.”

Cố Thanh Phong nhướng mày: “Tử chú thuật là như thế nào? Chẳng lẽ chỉ có người câm điếc mới có thể tu luyện?”

Diệu Hoa tiên tử lắc đầu: “Tử chú thuật là một môn thân thông cực kì độc ác, muốn tu luyện được nó cần phải giết một lượng lớn người, thu đầy đủ tử khí ngậm vào trong miệng, tiếp tục luyện hóa, đồng thường còn không được mở miệng, một khi mở miệng, tử khí sẽ bị thoát ra ngoài, càng không được nuốt vào bụng, luồng tử khí kinh khủng kia sẽ phản phệ lại bản thân.”

“Nghe đồn rằng Hắc Bạch Tử từng tiêu diệt rất nhiều người của Sinh Mệnh Cổ Tinh, thu được một lượng tử khí lớn đồng thời còn ngậm ở trong miệng luyện hóa, trăm vạn năm nay chưa từng mở miệng.”

“Có người từng nói Hắc Bạch Tử tuy là cường giả thiên tiên nhưng một khi mở miệng thì hẳn là long trời lở đất, không phải Huyền Tiên thì không đỡ nổi.”

“Tử khí?” Trong phút chốc, ánh mắt của Cố Thanh Phong sáng lên.

Ầm!

Ma uy ngập trời mạnh mẽ bùng nổ ra từ trên người hắn, ngục tù do hắc bạch tử hạ ra chỉ giống như tờ giấy, trong phút chốc đã vụn vỡ.

Động tĩnh lớn như vậy đã hấp dẫn sự chú ý của Hắc Bạch Tử.

Lão dừng động tác trong tay lại, nhìn về phía Cố Thanh Phong, trong đôi mắt điềm nhiên đã hiện lên một tia kinh ngạc, hiển nhiên là không ngờ được đối phương có thể thoát khỏi lồng giam mà mình tiện tay chế ra.

Bởi vì nguyên nhân không thể nói chuyện cho nên Hắc Bạch Tử không nói nhảm bất kỳ điều gì, hai tay lão đan pháp quyết, định làm một cái phong ấn mạnh mẽ hơn để trấn áp Cố Thanh Phong, sau đó thu lấy tài bảo rồi ném hắn vào Tinh Cực Hỏa Ngục.

Nhưng đang lúc pháp quyết kết được một nữa thì đột nhiên mắt lão tối sầm lại.

Một bóng ma bao phủ cả người hắn, đó chính là Cố Thanh Phong!

Khuôn mặt trắng nõn gần trong gang tấc đang nhe răng cười.

Hắc Bạch Tử bị dọa đến giật nảy mình, dọa đến nổi thiếu chút nữa há mồm chửi mẹ nó, suýt nữa thì lãng phí Tử chú thuật.

Sau một khắc, Hắc Bạch Tử chủ động ra tay, bàn tay khô gầy vỗ về phía Cố Thanh Phong giống như sóng to gió lớn.

Nhưng, một cái tay khác lại nhanh hơn hắn.

Chương 825 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!