Cố Thanh Phong lấy lui làm tiến, một tay tóm lấy quả đầu độc lạ của Hắc Bạch Tử, phi lên vật con người ta ngã cái uỵch. Đuỳnh đuỳnh!
Hắc Bạch Tử chỉ cảm thấy một cỗ sức mạnh cực kì lớn bao quanh mình, thân là một thiên tiên có thực lực đáng sợ, đứng trước người đàn ông này cũng chỉ yếu đuối như một đứa trẻ con, cả cơ thể giống như bị chết ngộp trong biển sao trời, đau đớn ngã nhào trên mặt đất, tạo ra một lỗ hổng sụt lớn sâu không thấy đáy, xung quanh chi chít những vết nứt trông như mạng nhện.
Từng được cường hóa bằng Vĩnh Dạ điểm đăng pháp, cộng thêm suốt khoảng thời gian này hắn hấp thụ không ít, chỉ là một thiên tiên cỏn con Cố Thanh Phong không thèm để trong mắt, bình thường hắn hay để trong bụng cho lẹ.
“Cái thực lực yếu như cỏ rác của ngươi căn bản không thể nào đụng được đến một cọng lông của bổn để, dùng Tử chú thuật liền đi!” Cố Thanh Phong lơ lửng trên trời cao, khinh thường mà nhìn hố sâu dưới chân mình.
Uỳnh!
Hắc Bạch Tử toàn thân được bao bọc bởi Hắc Bạch nhị khí điên cuồng phi ra từ trong hố sâu, trên khuôn mặt hung tợn của hắn ta hiện rõ sự giận dữ.
Vừa nãy hắn ta đã được trải nghiệm tốc độ cùng sức mạnh quỷ dị của Cố Thanh Phong rồi, hắn ta biết rõ tên người phàm trước mặt mình không tầm thường, đối phó với loại người này, chỉ có thể sử dụng Tử chú thuật thôi.
Nhưng mà hắn ta lại có chút không nỡ, luyện hóa mất cả trăm vạn năm, vốn định bụng tìm cơ hội tiêu diệt Huyền tiên, từ ấy danh tiếng vang xa cơ, kết quả lại dùng lên người của một tên phàm nhân thế này, cho dù tên phàm nhân này không tầm thường, nhưng để truyền ra ngoài vẫn không dễ nghe lắm.
Sau này loài người nhất định sẽ nói, Tử chú thuật trăm vạn năm của Hắc Bạch Tử đến cuối cùng cũng chỉ sử dụng để giết một tên người phàm.
Đây chính là khúc mắc trong lòng hắn ta.
Đoàng!
Tiếng không gian bị xé nát truyền đến, chỉ thấy bóng dáng Cố Thanh Phong từ trong khe nứt ngang tàng bước ra, một quyền cực lớn tung về phía mặt của Hắc Bạch Tử.
Nhìn thấy quyền ấn đáng sợ kia, đồng tử của Hắc Bạch Tử lập tử thu lại thành một đường kim, hắn ta đã cảm nhận được mối đe doạ đến tính mạng, vào lúc này, hắn ta không còn để tâm được đến chuyện gì khác nữa, vội vàng định mở miệng phản kích.
Mà tốc độ của Cố Thanh Phong quả thực quá nhanh, nhanh đến nỗi Hắc Bạch Tử không có cơ hội mở miệng.
“Bổn đế lệnh cho con mịa nhà ngươi mở miệng mà! Người thằng cha nó điếc hả!!”
Rầm!
Một cú đấm nặng nề đáp lên mặt của Hắc Bạch Tử, khuôn mặt của hắn ta bị biến dạng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, mãi cho đến khi bị đấm bay văng đi.
Hắc Bạch Tử lại lần nữa ngã xuống khoảng không hoang phế, đã thế đến đó còn chưa hết cơ!
Thân hình của Cố Thanh Phong lại lần nữa xuất hiện trước mặt của Hắc Bạch Tử, quyền ấn đáng sợ cứ đánh ra từng quyền.
“Nói chuyện! Bổn đế kêu ngươi nói !!”
Ầm ầm ầm…
“Con mẹ ngươi cứng mồm cứng miệng phải không, hôm nay bổn đế đánh nát miệng nhà ngươi!”
Ầm ầm ầm…
Sau khi đánh xong một trận đì đùng, Hắc Bạch Tử đã chỉ còn lại một hơi tàn, mặt mũi nát tan, nửa đầu tóc trắng cũng bị Cố Thanh Phong tốt bụng nhổ trụi hết.
Dù sao người mọc tóc trắng cũng đều nhịn không được muốn nhổ đi mà, không còn tóc trắng nữa trông có vẻ trẻ ra hẳn.
“Được đó, có chết không chừa phải không, vậy bổn đế đành…”
“A a a!!! Chết! Ngươi chết cho ta!”
Hắc Bạch Tử cuối cùng cũng có cơ hội để nói chuyện, tinh thần hỗn loạn mà mở miệng ra nói chuyện, nổi giận đùng đùng.
Đoàng!
Tử khí đáng sợ hóa luyện hàng trăm vạn năm ầm ầm giết về phía Cố Thanh Phong, từ xa nhìn lại, trông giống như trong miệng Hắc Bạch Tử bắn ra một chùm sáng màu đen.
“Hừ! To mồm to miệng lắm!”
Cố Thanh Phong đưa tay ra đỡ, ngay lập tức âm thanh cảnh báo của hệ thống vang lên.
Tử khí + 1000000+1000000+1000000+...
Cùng với lượng tử khí điên cuồng gia tăng, hắn chỉ cảm thấy bất diệt ma hồn của hắn đang có một loại thay đổi không ai có thể lường trước được.
Kể từ khi bất diệt ma hồn của hắn nhận được Chí Nghiệt, liền xảy ra những thay đổi khó có thể tưởng tượng được, sau này hấp thu tâm ma xong, thay đổi lại càng thêm nghiêm trọng, bây giờ cộng thêm lượng tử khí nhiều vô biên xâm nhập vào cơ thể, kiểu dị biến đó lại càng trở nên khó nắm bắt hơn.
Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy sức mạnh tinh thần của hắn trở nên vô cùng tà ác, hơn nữa còn cực kì hắc ám, gần giống như chìm sâu vào sự tĩnh lặng chết chóc của vũ trụ, đen tối, lạnh lẽo.
“Làm sao ngươi vẫn còn sống được chứ!!” Hắc Bạch Tử kinh ngạc nói, hắn ta ngàn vạn lần không thể ngờ được, Tử chú thuật hắn ta luyện mấy trăm vạn năm lại không thể khiến Cố Thanh Phong rụng đến một cọng lông chân.
Cố Thanh Phong nhếch miệng cười một cái: “Ngươi hết giá trị rồi.”
Giọng nói vừa dứt, cánh cổng âm phủ mở ra ngay phía sau lưng hắn, vô số cánh tay quỷ đáng sợ, tranh giành nhau xé xác cơ thể của Hắc Bạch Tử, cưỡng ép bắt hắn vào đại môn.
“Phù!”
Cảm nhận được bản thân tăng thêm một cỗ pháp lực của Thiên tiên, tâm trạng của Cố Thanh Phong càng thêm vui vẻ, còn về việc liên lạc với người thân hả?
Hắn cơ bản không thấy vội, hắn hiểu rất rõ ràng, một khi nhận lại người thân, thuộc hạ của người kia chẳng phải chính là thuộc hạ của hắn sao? Tiên triều của người nhà chẳng phải sẽ là tiên triều của hắn sao? Hậu cung của người nhà chẳng phải cũng chính là hậu cung của mình sao?
Chương 826 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]