Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 830: CHƯƠNG 829: CON MẸ NÓ AI CHO NGƯƠI RA ĐÂY HẢ (2)

Chỉ đáng tiếc rằng, loại thực lực thế này có thể trong giới trung lưu xưng vương xưng bá, nhưng đứng trước mặt Cố Thanh Phong cũng chỉ có thể gọi hắn một tiếng ba. Đối diện với những cuộc tấn công của mười mấy vị địa tiên, Cố Thanh Phong chỉ nhẹ nhàng giậm chân một cái.

Đùng!

Một nguồn sức mạnh vô hình điên cuồng nổ ra, ma quang vô tận bao trùm khắp bốn phương tám hướng.

Nếu nhìn từ trên cao đổ xuống, khoảnh khắc này, lấy Cố Thanh Phong làm trung tâm, nương theo bước chân của hắn, dường như chỉ là một lọn sóng lăn tăn chói lóa, lại giống như cơn sóng thần điên cuồng cuốn trôi hết thảy.

Nhưng nơi nó đi qua, trời đất đảo điên, âm dương trấn động, không gian vỡ nát, chúng sinh tận diệt.

Ầm ầm ầm!

Tiếng đổ vỡ liên tục vang lên.

Ban đầu là tiếng lách tách từ các loại bảo vật thần thông, giống như hồ dán bị kéo giãn vỡ tan, sau đó là đến mười mấy vị địa tiên, lập tức bị đánh văng mạnh lên trời, máu nhuốm đỏ không gian.

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.

Tiếp sau nữa, đại môn Dạ phủ xuất hiện, vô số cánh tay quỷ trực tiếp kéo những kẻ xấu số này vô trong cánh cổng, giúp bọn chúng không còn vì thấy đau đớn u sầu nữa.

Nhìn thấy một màn này, trái tim của Dạ Vô Ưu bỗng trầm xuống đáy biển sâu, đồng tử sớm đã thu lại còn một đường thẳng, mồ hôi lạnh cứ vậy túa ra.

Mặc dù hắn ta là Thiên tiên, nhưng trong lòng hắn ta rất rõ bản thân không thể làm được đến mức độ này, ít nhất đối phó với tình cảnh bao vây tiêu diệt của hơn mười mấy vị địa tiên, ít nhất cũng có chút chật vật.

Nhưng cái người trước mặt này căn bản chưa hề ra tay, chỉ đơn thuần dậm chân một cái, liền có thể đánh bại hơn mười mấy vị địa tiên, điều này đáng sợ đến mức nào chứ?!

Cơn tuyệt vọng lan rộng như thủy triều, đối diện với một kẻ địch có thực lực vượt xa hoàn toàn bản thân, là ai cũng sẽ cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng cùng với cảm giác tuyệt vọng này, chính là cảm giác vô cùng không cảm lòng!

Dạ Vô Ưu hắn ta vô cùng không cam lòng!

Rõ ràng hắn ta sắp luyện thành Ma Anh rồi, sắp có được tư chất của Tiên vương rồi, tương lai tươi sáng, nhưng lại vào đúng giây phút quan trọng này, lại có kẻ đến làm loạn, thế này sao mà hắn ta cam tâm được?

Tại sao cứ phải vô đúng lúc này chứ!!

Dạ Vô Ưu siết chặt nắm tay nhỏ của Ma anh, ánh mắt tràn ngập sự bất mãn.

Tại sao không thể đến trễ thêm một ngày hả!! Bổn tọa chỉ cần một ngày nữa thôi là có thể hoàn toàn hoàn thành tu luyện rồi!

Khi đó sức mạnh tăng vọt, căn cơ tăng vọt, trong vòng trung lưu nào có kẻ nào có thể địch lại?

Dạ Vô Ưu biết rõ, cho dù hắn ta có không cam tâm nữa thì cũng vô dụng thôi, bởi vì kẻ địch sẽ không cho hắn ta thêm thời gian.

Hắn ta không biết vì sao Cố Thanh Phong đến đây, nhưng nghĩ lại cũng không có mục đích nào khác ngoài việc giết hắn ta, còn về nguyên nhân hả?

Hắn ta không cần suy nghĩ chi cho mệt, thân là sát thủ, kẻ thù vô số, thiên hạ này nhiều nhất là những kẻ muốn tìm hắn ta báo thù, đơn giản không cần nghĩ tới nguyên nhân chi.

Má nó, ánh mắt của Dạ Vô Ưu chợt lóe lên một tia quyết tuyệt.

Hắn ta không thể cứ ngồi đó chờ chết được, cho dù bây giờ lựa chọn đánh nhau sẽ là một kế sách không an toàn, cho dù sau khi xong chuyện bản thân hắn ta cũng coi như xong đời, cho dù có không cam tâm thêm nữa!

Hắn ta cũng phải liều chết đấu tranh!

Loạt soạt.

Dòng máu tươi đỏ au khởi động.

Dạ Vô Ưu trong lô định bỗng nhiên đứng dậy, vô số dòng máu đỏ tươi biến thành những đường kim dày đặc, không ngừng chắp vá trên cơ thể của hắn ta, cuối cùng khâu thành một chiếc túi máu nho nhỏ.

Sau đó, hắn ta dùng một chân nhảy ra khỏi lô đỉnh, sau lưng hắn núi thây biển máu nổi lên, một cỗ khí tức vô cùng đáng sợ tản ra từ trên cơ thể của hắn ta, mùi máu tanh chớp mắt lan rộng khắp không gian.

Hắn ta trừng mắt nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong, uất hận phừng phừng: “Bổn tọa đã chuẩn bị hàng chục tỷ năm nay, chỉ còn một ngày nữa thôi là thành công mỹ mãn rồi! Chỉ cần cho ta thêm một ngày nữa thôi! A! Nhưng ngươi cứ nhất định phải vào khoảnh khắc này xuất hiện làm hỏng kế hoạch của ta, khiến bổn tọa thất bại thảm hại!! Ngươi phá hủy tâm huyết của bổn tọa! Bổn tọa sẽ khiến ngươi phải chết!!”

Dạ Vô Ưu điên cuồng gào thét, loại uất hận đó phải nói còn mãnh liệt hơn cả thù giết cha mẹ nhiều.

Vừa đúng lúc hắn ta chuẩn bị hoàn toàn bước ra khỏi lô đỉnh, quyết chiến với Cố Thanh Phong một trận.

Bang!

Một bàn tay lớn đặt lên cái đầu nhỏ bé của Dạ Vô Ưu.

Sắc mặt Dạ Vô Ưu lập tức trắng bệch không còn chút máu, hắn ta ngàn vạn lần không thể ngờ được cách biệt giữa hai người lại lớn đến mức đó, lẽ nào bản thân hắn ta chỉ ăn một cú này liền từ trần luôn sao?

Đáng ghét! Bổn tọa không cam tâm! Cho ta thêm một ngày nữa! Một ngày thôi!! Bổn tọa nhất định giết chết ngươi!

Mang theo cảm giác không cam tâm cùng oán giận này, một đòn tận diệt trong tưởng tượng của hắn ta lại chẳng thấy tăm hơi đâu, ngược lại lại có một nguồn sức mạnh rất to lớn trực tiếp đẩy Dạ Vô Ưu ngã dập mông vô trong.

Giống y như một người cha đang cố tình trêu chọc con trai của mình vậy.

“Con mẹ ngươi ai cho ngươi ra ngoài! Ngươi lập tức tiếp tục tu luyên ngay cho bổn đế! Nếu như ngươi không luyện thành Ma anh, bổn đế con mẹ nó làm thịt ngươi!”

Chương 829 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!