Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 831: CHƯƠNG 830: CẢ ĐỜI NÀY CỦA BỔN ĐẾ, ĐỀU LÀ VÌ NGƯỜI NHÀ (1)

Dạ Vô Ưu bị đẩy té ngược vô trong lô đỉnh có chút ngơ ngác, hắn ta ngơ ngác nhìn bóng người to lớn kia, nghe thấy giọng nói nghiêm túc kia, không biết vì sao, tâm trí quay về thời còn nhỏ. Từ khi hắn ta còn nhỏ đã là người của Vô Ưu sơn, phụ thân hắn từng là chủ nhân của Vô Ưu sơn, lúc còn nhỏ phụ thân hắn ta thường giáo dục hắn ta những lời như vậy.

“Vô Ưu, ai cho ngươi dừng lại hả! Tiếp tục tu luyện! Ở cái thế gian ăn thịt người này, chỉ có bản thân sở hữu sức mạnh to lớn mới là con đường vương giả, ngươi dừng lại, người khác sẽ không ngừng tiến lên, nếu như ngươi còn không tu luyện, nếu ra ngoài kia bị kẻ địch ám sát, thì người đầu tiên từ mặt ngươi chính là cha của ngươi đây!”

“Dạ Vô Ưu, cái tên vô dụng nhà ngươi, ta không có đứa con trai như ngươi, ngươi thế mà đến người cũng không dám giết, ngươi còn sống làm cái gì nữa!”

“Tất cả những người trong đại môn phái ngươi nhất định đều phải giết sạch, giết thiếu một tên, lão tử liền chặt đứt một ngón tay của ngươi, nếu thiếu trên mười tên, lão tử liền chặt đứt tứ chi của ngươi!”

Sau này, Dạ Vô Ưu tu luyện có thành quả, bởi vì không đành lòng nhìn phụ thân khổ cực đêm ngày, ngày ngày sầu não, thế là hắn ta liền giúp phụ thân hắn loại bỏ u sầu, khiến ông ta mãi mãi không còn lo lắng nữa.

Đến nay, không còn ai ép hắn ta phải tu luyện nữa.

Thế sự vẫn luôn trêu đùa con người như vậy, năm đó khi hắn ta không muốn tu luyện, thì luôn có một người cha nhân từ đốc thúc ngươi, nhưng lúc ngươi thực sự đạt được yêu cầu của phụ thân ngươi, khi mỗi ngày ngươi đều tự giác tu luyện, phụ thân ngươi đã không còn nữa rồi.

Bao nhiêu năm qua đi, từ sau khi phụ thân qua đời, Dạ Vô Ưu chưa từng phải nghe lời thúc giục hắn ta tu luyện từ bất cứ kẻ nào, nhưng Cố Thanh Phong ngày hôm nay lại đánh thức kí ức đã ngủ quên trong lòng hắn ta.

Hắn ta ngơ ngác nhìn về phía bóng dáng cao lớn vĩ đại của Cố Thanh Phong, bóng hình của người phụ thân trong lòng hắn ta từ từ hợp lại làm một, ngay lập tức, trong đáy lòng hắn ta bùng lên một cố sát ý thấu tận trời xanh, dường như cùng lúc nhìn thấy hai kẻ kiếp này hắn ta hận nhất vậy.

Đùng!

Dạ Vô Ưu chống đôi chân bé bỏng lên, lần nữa đứng dậy từ trong lô đỉnh, biểu cảm vô cùng phẫn nộ, tất nhiên, biểu cảm này để lên khuôn mặt trẻ thơ kia thì trông rất ư là đáng yêu.

“Nhân sĩ có thể giết tuyệt không chịu nhục! Ngươi đang muốn làm nhục bổn tọa có phải không? Bổn tọa liều mạng với ngươi!”

Nói xong, Dạ Vô Ưu liền muốn xông đến liều mạng với Cố Thanh Phong, hắn ta mới không tin đối phương có thể cho hắn ta một cơ hội tu luyện.

Đợi hắn ta tu luyện xong liền xử hắn ta luôn chứ gì? Bệnh hoạn quá không vậy?

Cho nên khả năng duy nhất chính là đối phương đang đùa giỡn mình.

Chát!

Một cú tát mạnh vang trời hất Dạ Vô Ưu té ngược lại vô vũng máu trong lô đỉnh.

“Con mẹ ngươi, bổn đế có thân phận thế nào, ngươi đứng ở vị trí nào hả? Bổn đế rảnh rỗi đến mức đi vũ nhục một đứa con nít ranh như ngươi hả? Kêu ngươi luyện thì ngươi luyện đi, nếu ngươi dám dừng lại, bổn đế tiễn ngươi đi trước!”

Cố Thanh Phong căn bản lười lôi thôi với hắn ta, dùng hai tay niệm quyết pháp luôn, pháp lực vô cùng vô tận lưu chuyển, tập trung trước đầu ngón tay, cuối cùng huyễn hóa ra một màn sáng khắc đầy vết tích bí mật về thần, găm sâu phía trên lô đỉnh, nhốt Dạ Vô Ưu ở trong.

“Thả ta ra ngoài! Mau thả ta ra ngoài!” Dạ Vô Ưu điên cuồng gào thét trong lô đỉnh, sau đó cũng chẳng được việc gì hết.

Cố Thanh Phong vỗ vỗ lô đỉnh, quát: “Kêu cái mẹ gì mà kêu, khi nào ngươi luyện thành Ma anh, thì lúc đó ta thả ngươi ra, nếu như cả đời này ngươi luyện không thành, thì ngươi cứ ở trong đó luôn đi.”

Dạ Vô Ưu trong lô đỉnh chìm trong trầm lặng, đột nhiên hắn ta phát hiện ra hình như Cố Thanh Phong thực sự muốn để hắn ta luyện thành Ma anh.

Tại sao thế nhỉ?

Lẽ nào hắn không sợ hắn ta luyện thành rồi sẽ giết hắn luôn hả?

Hơn nữa vì sao mà, cách hắn nói chuyện cứ luôn mang theo cảm giác hận không thể nung sắt thành thép, mong con hóa chép hóa rồng vậy ta?

Cái kiểu ngữ khí này, Dạ Vô Ưu chỉ từng được nghe từ người phụ thân mãi mãi không còn ưu phiền kia của hắn ta thôi.

Nghĩ tới nghĩ lui, Dạ Vô Ưu vẫn mãi không hiểu nguyên do vì đâu, nhưng hắn ta đã bắt đầu tu luyện rồi, bởi vì chỉ có trở nên mạnh hơn, mới là cách duy nhất có thể phá vỡ cục diện.

Trong khoảng thời gian Dạ Vô Ưu tu luyện, Cố Thanh Phong cũng không rảnh rỗi, hắn bắt tay vô quét sạch cả tòa Vô Ưu sơn, mặc dù Vô Ưu sơn là sự tồn tại bá chủ trong giới trung lưu, nhưng chẳng qua cũng chỉ có mình Dạ Vô Ưu là Thiên tiên thôi, nhưng tên còn lại thì tôm tép cũng có ba bốn tên, căn bản không xứng làm kẻ địch của hắn.

Cố Thanh Phong trực tiếp thi triển Minh phủ chi ốc, trên đầu là Minh phủ chi môn, đi đến đâu hấp thụ đến đó, những nơi hắn đi qua, người đổ ngựa chạy, một mảng hoang tàn.

“Rốt cuộc ngươi là kẻ nào, lại dám xông vào Vô Ưu…á!”

“Cứu mạng với!”

“Cầu xin ngươi đừng giết…”

“Ta liều với tên ma đầu ân…a!”

Vô số sát thủ của Vô Ưu sơn đều hoang mang sợ hãi, chạy loạn kêu gào, tất nhiên cũng có người đứng dậy phản kháng, nhưng tất cả đều là vô nghĩa.

“Khà khà khà…đứng trước sức mạnh tuyệt đối, bất kể sự dãy dụa nào cũng đều là phí công vô ích, ngoan ngoãn trở thành chất dinh dưỡng của bổn đế đi! Đợi sau khi bổn đế đạt được đỉnh cao, nhất định sẽ không quên công lao của các ngươi!”

Chương 830 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!