Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 833: CHƯƠNG 832: LÀM CON TRAI TA ĐI, DẠ VÔ ƯU (1)

“Ngươi nói…” Đùng đoàng!

Một âm thanh cực kì lớn vang lên giữa trời xanh cắt ngang câu nói của Dạ Vô Ưu.

Một nỗi khiếp sợ không biết từ đâu ra lan ra toàn thân, Dạ Vô Ưu cũng không còn để ý được điều gì nữa, bất tri bất giác mà đưa mắt nhìn lên trời, ngay lập tức thất hồn lạc phách.

Chỉ thấy rằng bầu trời vốn đang trong xanh giờ đã chỉ trong một khoảnh khắc mây đen ùn ùn kéo đến, vô số đường thiên kiếp hóa thành một con lôi long, bay lượn giữa bầu trời.

“Sao lại thành như vậy được! Tại sao có thể có một thiên kiếp đáng sợ như vậy được chứ! Uy lực thế này hoàn toàn không thua kém gì với Huyền tiên kiếp cả, lẽ nào Ma anh vốn không được phép tồn tại trên thế gian này sao?” Biểu cảm của Dạ Vô Ưu trở nên tuyệt vọng đến khác lạ.

Mặc dù hắn ta đã trở thành Ma anh, sức mạnh tăng vọt, có thể nói một câu là vô địch trong Thiên tiên cũng không phải nói quá, nhưng sức mạnh thực sự của Ma anh vĩnh viễn không phải là thực lực, mà là căn cốt, trở thành căn cốt của tiên vương.

Đánh tiếc, hắn ta lại không còn thời gian nữa rồi.

Vô địch trong chúng Thiên tiên, thì cũng mãi chỉ là Thiên tiên, căn bản không thể vượt qua Huyền tiên kiếp được.

Cuộc đời ba chìm bảy nổi cũng chỉ có vậy mà thôi.

Khi sắp luyện thành Ma anh thì Cố Thanh Phong đến làm loạn, vốn tưởng rằng chết chắc rồi, ai ngờ đối phương lại để mình tiếp tục tu luyện, không dễ dàng gì mới luyện thành, chuẩn bị báo thù thì Thiên kiếp đã kéo đến rồi.

“Đáng ghét! Bổn tọa không cam tâm! Thật không cam tâm mà! Chỉ cần cho bổn tọa thêm chút thời gian nữa thôi, đợi đến khi bổn tọa trường thành là…tại sao một chút thời gian thôi cũng không muốn cho ta, trời cao ganh tỵ người tài mà!”

Giờ này Dạ Vô Ưu căn bản không có tâm tư để ý đến Cố Thanh Phong đứng bên cạnh, chìm sâu trong cảm giác tuyệt vọng, hắn ta dường như mất hết tinh thần rồi.

Vào đúng lúc này, bỗng nhiên Dạ Vô Ưu cảm thấy có ai đó vỗ lên vai của hắn ta, hắn ta liền thuận theo nhìn qua, nhìn thấy một khuôn mặt mà cả đời này hắn ta cũng không thể quên được.

“Ngươi có chắc ngươi có tư chất tiên vương không? Tương lai nhất định có thể trở thành tiên vương không?” Cố Thanh Phong không buồn nhìn hắn ta, mà tập trung hướng mắt về thiên kiếp, bỗng nhiên lại hỏi một câu không đầu không đuôi như vậy.

Dạ Vô Ưu cũng không rõ bản thân hắn ta có cảm giác gì, có thể là trước khi phải chết muốn chứng minh thử chút, hắn ta trả lời với một chút kích động:

Đó là điều đương nhiên! Bổn tọa phí mất hàng nghìn tỷ năm mới luyện thành Ma anh, cũng gần như bước một chân lên con đường trở thành tiên vương rồi, chỉ hận thiên đạo bất công, mãi chỉ muốn diệt ta…”

“Khà khà khà…” Một giọng cười điên cuồng cắt ngang lời nói của Dạ Vô Ưu.

Chỉ thấy ánh mắt Cố Thanh Phong tràn đầy kiêu ngạo nhìn về phía thiên kiếp nói: “Hôm nay, mạng của ngươi, bổn đế cầm chắc rồi, thiên kiếp cũng đừng hòng cướp đi!”

Đùng đoàng!

Tiếng sấm vang dội lập tức vang lên, khiến gương mặt Cố Thanh Phong phản chiếu sáng tối bất định, giống như đang đáp lại lời của hắn.

Ngay sau đó!

Thiên kiếp giáng thế!

Bóng dáng cao lớn của Cố Thanh Phong vút một cái phi lên giữa trời, bảo vệ trước người của Dạ Vô Ưu, bóng hình to lớn đó, giống như một tòa thần sơn không thể di dời.

Chỉ trong phút chốc, một con lôi long hung dữ gầm gừ từ trên trời hạ xuống, bởi vì Cố Thanh Phong nhúng tay vào, nên uy lực của Thiên kiếp cũng được gia tăng không ít.

Đối mặt với con lôi long hung dữ này, Cố Thanh Phong không né cũng không tránh, đối đầu trực diện, thực ra hắn có thể né, nhưng hắn lại không làm vậy, bởi vì phía sau hắn còn có một đứa trẻ, một đứa con nít hỉ mũi chưa sạch.

“Bất động ma vương thân!”

Hắn trầm giọng thốt lên, ngay sau đó ma quang khắp người lưu chuyển, sức mạnh khủng khiếp chầm chậm tăng lên, thân hình của hắn bắt đầu xảy ra những sự thay đổi khó có thể tưởng tượng được, cả người cũng bắt đầu tăng vọt, vô số tay chân mọc ra từ cơ thể của hắn, cuối cùng biến thành một vị ma thần tám tay với sức mạnh đáng sợ.

Đối đầu với Thiên kiếp có cấp độ ngang ngửa Huyền tiên, cho dù là Cố Thanh Phong cũng phải nghiêm túc đánh trả, mặc dù hắn có thể tùy ý đùa bỡn với đám Thiên tiên, nhưng không có nghĩa là hắn có thể làm càn trong giới Huyền tiên.

Để phòng trường hợp bị quê độ, hắn trực tiếp lấy Bất động ma vương thân ra dùng luôn.

Đùng!

Lôi long hấp thụ lấy hắn, nhưng Dạ Vô Ưu đứng sau lưng hắn lại được bảo vệ rất chặt chẽ, không bị tổn thương đến cọng tóc nào.

Dạ Vô Ưu ngơ ngác nhìn Cố Thanh Phong như thiên thần giáng lâm, trong lòng vô cùng phức tạp, hắn ta ngàn vạn lần không ngờ tới, rõ ràng thân là kẻ địch, lại có thể làm đến mức này vì hắn ta.

Một màn này đã khắc sâu vào trong lòng của hắn, mãi mãi không thể nào quên được.

Cũng ngơ ngác không kém gì Dạ Vô Ưu, Cố Thanh Phong cũng nghệch ra luôn.

Bởi vì hắn phát hiện ra bản thân hắn lại không bị thương bất cứ chỗ nào cả, đây là thiên kiếp đáng sợ cấp Huyền tiên đó.

Tại sao lại không cảm thấy bị thương chỗ nào ta?

Loại cảm giác này rất giống với lúc hệ thống hấp thụ đòn tấn công của yêu ma, nhưng vấn đề là, Cố Thanh Phong không cảm thấy hắn đang trở nên mạnh hơn.

Bỗng nhiên, tâm trí hắn vừa chấn động, có chút không thể tin được nhìn xuống trường kiếm ở bên eo mình.

Chính là Ngục ma kiếm!

Chương 832 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!