Vừa rồi hắn dùng máu độc vật để hại người của Vô Ưu sơn nhưng cũng không thể phá vỏ phong ấn của nó, cho nên vẫn luôn đeo Ngục ma kiếm bên mình. Vừa hay lúc này, khiến hắn nhận ra một điều rất đáng ngạc nhiên, Thiên kiếp khủng khiếp kia đã bị Ngục ma kiếm hấp thụ hết rồi sao?
Tình huống gì đây!?
Vì sao Ngục ma kiếm lại chủ động hấp thụ Thiên kiếp?
Cố Thanh Phong cẩn thận suy nghĩ, bỗng nhiên phát hiện ra, sức mạnh của phong ấn trên Ngục ma kiếp đang yếu dần!
Chớp mắt hắn hiểu ra mọi chuyện, không phải Ngục ma kiếm đang hấp thụ sức mạnh của Thiên kiếp, mà là người nhà trong Ngục ma kiếm đang hấp thu nó!
Người nhà thông qua việc hấp thu sức mạnh Thiên kiếp để làm phong ấn yếu đi!
Chậc!
Cố Thanh Phong ngược lại hít một hơi lạnh, xem ra người nhà của hắn không đơn giản ha, thế mà có thể hấp thụ được cả Thiên kiếp? Đây là yêu ma phương nào? Lại mạnh đến mức này?
Phải hiểu rằng Thiên kiếp thông thường là khắc tinh của yêu tà, nhưng người nhà trong Ngục ma kiếm lại có thể biến Thiên kiếp dùng cho bản thân, việc này thiên phú dị bẩm không còn đủ khả năng để hình dung nữa rồi.
Nghĩ đến đoạn đó, Cố Thanh Phong lại càng thêm phấn khích, lẽ nào đấy chính là chân lí người tốt tất gặp được nghiệp báo tốt trong truyền thuyết sao?
Hắn cứu giúp đứa nhóc kia, lụm được hai người nhà, phải nói là song hỷ lâm môn!
Nhưng dưới tình hình Thiên kiếp không ngừng giáng xuống, Cố Thanh Phong dần dần có chút lo lắng, bởi vì hắn phát hiện ra sức mạnh của phong ấn trên Ngục ma kiếm quả thực mạnh hết nói, loại Thiên kiếp thuộc tầng Huyền tiên này căn bản không làm thế nào mà hoàn toàn phá hủy phong ấn được.
Cùng lắm chỉ là làm suy giảm chút sức mạnh của nó mà thôi.
Có điều hắn cũng không bỏ cuộc, hắn tin rằng càng cố gắng càng may mắn, nếu như đã hiểu ra cách làm thế nào để cứu người nhà rồi, vậy thì cùng lắm tìm thêm vài ba cái Thiên kiếp nữa để hấp thụ vậy.
Cuối cùng, khi tia Thiên kiếp cuối cùng bị Ngục ma kiếm hấp thụ, bầu trời vốn mây đen ùn ùn liền trong xanh trở lại, từng tia sáng mặt trời cũng từ từ chiếu rọi khắp mọi nơi.
Đột nhiên, một sợi kim quang hắt lên người Cố Thanh Phong, khiến bóng hình phản chiếu của hắn càng trở nên vĩ đại hơn.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía Dạ Vô Ưu đang ngơ ra ở bên cạnh.
Dạ Vô Ưu đang trong trạng thái của một đứa trẻ cũng ngẩng đầu lên, ngô nghê nhìn người đàn ông vững chắc như núi, gánh hết Thiên kiếp cho hắn ta.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Sau đó, Cố Thanh Phong bật cười, hắn nói một câu khiến vận mệnh của Dạ Vô Ưu hoàn toàn thay đổi.
“Khà khà khà, bổn đế rất thích ngươi, làm con trai ta đi, Dạ Vô Ưu.”
“Làm…làm con trai ngươi?!” Dạ Vô Ưu bỗng nhiên trợn tròn hai mắt, cả người nhịn không được mà bắt đầu run rẩy.
Bởi vì giận quá.
Một sát khí rợn người toả ra từ người hắn ta xộc thẳng lên bầu trời, giống như hắn ta vừa phải chịu sự nhục mạ gì đó cực kì lớn.
Đời này hắn ta hận nhất chính là phụ thân của hắn ta, khó khăn lắm mới thoát khỏi móng vuốt của phụ thân hắn ta, luyện thành cơ thể Ma anh, cuối cùng ngoảnh đầu lại lại hốt được thêm một thằng cha nữa hả?
Này sao mà hắn ta nhịn nổi?
Một chút cảm động vì vừa nãy Cố Thanh Phong giúp hắn ta chắn Thiên kiếp nháy mắt không còn chút vết tích nào.
“Đừng tưởng rằng ngươi thay bổn tọa đỡ một lần Thiên kiếp, bổn tọa liền phải cảm kích ngươi, muốn làm nghĩa phụ của bổn tọa? Đi chết đi!”
Dạ Vô Ưu thét lớn một tiếng, trường bào đỏ máu trên người hắn ta tung bay, khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của hắn ta hiện lên sự hung ác uất hận.
Đoàng!
Khí tức tà ác vô cùng khủng khiếp tản ra tử cơ thể nhỏ bé như hạt đậu của hắn ta, không gian xung quanh hắn ta bắt đầu bị bẻ cong, cả một khoảng trời đều bị nhuốm màu máu.
Dạ Vô Ưu của lúc này, có thể nói là giống như một ma thần bước ra từ trong một hang động sâu không đáy, ma uy thấu trời!
Cố Thanh Phong nhìn trạng thái hiện tại của Dạ Vô Ưu, hai mắt sáng bừng lên, khí chất thế này, không phải con trai của bổn tọa chứ còn là con trai của ai nữa đây?
Dạ Vô Ưu phẩy mạnh tay một cái, ngay lập tức có một bộ xương đen được bao bọc bởi một ngọn lửa đỏ như máu toàn thân xuất hiện, miệng không ngừng cất lên tiếng rít, nó rít lên một tiếng rồi đi.
“Chết đi!”
Khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của Dạ Vô Ưu chứa đầy sự hung dữ, hắn ta biết rõ người đàn ông đang đứng trước mặt muốn trở thành nghĩa phụ của hắn ta thực sự rất mạnh, dù sao vừa này cũng cứng đối cứng với Thiên kiếp được.
Nhưng hắn ta vẫn có tự tin, mặc dù điểm đáng sợ của Ma anh không nằm ở sức chiến đấu, mà nằm ở tiềm lực, nhưng điều đó chỉ dùng để so sánh thôi, là bởi vì tiềm lực quá mạnh nên khiến người ta hiểu nhầm về sức chiến đấu.
Chúng không biết rằng, chiến lực của Ma anh thực ra cũng không hề yếu, Dạ Vô Ưu đã trở thành Ma anh, pháp lực trong cơ thể sớm đã đạt được mức Chân ma chi lực càng thêm tà ác hơn lâu rồi, sức mạnh tà ác thế này, tính công kích, tính truyền nhiễm, những kẻ cùng cảnh giới không thể nào sánh kịp, cho dù kẻ địch có cao hơn hắn ta cả một cảnh giới lớn, một khi trúng chiếu cũng tuyệt đối không dễ chịu chút nào.
Hơn nữa trong khoảng cách gần như vậy, đột nhiên tấn công bất ngờ, căn bản không kịp trở tay, chỉ cần khiến hắn bị thương, khiến Chân ma chi lực thâm nhập vào cơ thể hắn, vậy thì hắn ta sẽ có cơ hội!
Chương 833 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]