Cứ như vậy, một đòn mang theo toàn bộ hi vọng của Dạ Vô Ưu, hung tợn đánh về phía Cố Thanh Phong. Đùng đoàng!
Con xương khô bọc giáp lửa đỏ chói biến hình giữa không trung, một loại chấn động vô hình phát ra từ trong miệng của nó.
Một tiếng thét kinh thiên động địa, không gian chấn động không ngừng, giống như cơn đại hồng thuỷ sắp tràn đến lần nữa.
Vốn chiêu này của Dạ Vô Ưu còn giấu huyền cơ, nhìn thì có vẻ là một chiêu, nhưng thực ra là hai chiêu kết hợp lại thành một, bên trong Ma đạo thần thông còn kèm theo một chiêu Sóng âm thần thông, với mục đính chính là đánh lén!
Dưới tình thế không kịp đề phòng, sóng âm công kích, làm loạn tâm trí của Cố Thanh Phong, khiến tâm trí của hắn mất đi phòng thủ, cứ như vậy, mười phần sức chỉ dùng được chưa đến ba phần, sức đâu mà chống chọi được với Ma đạo thần thông?
Dạ Vô Ưu không hổ là xuất thân từ Vô Ưu sơn, một sát thủ bẩm sinh, có thể đánh lét tuyệt đối không đối đầu trực diện, có thể dùng ám chiêu tuyệt đối không quang minh chính đại.
Thếmà, cỗ xương khô được bao bọc bởi làn lửa đỏ chói sắp đáp trên người Cố Thanh Phong rồi, vậy mà hắn lúc này vẫn đứng yên.
Dạ Vô Ưu thấy vậy khoé miệng không nhịn được lộ ra nụ cười hung ác, hắn ta biết lí do vì sao Cố Thanh Phong không di chuyển, bởi vì hắn ta đã trúng đòn tấn công sóng âm rồi, cơ thể hắn không cử động được.
Thực lực có mạnh hơn nữa thì đã sao? Trong tình huống không chút phòng bị trúng một chiêu dốc hết sức của bổn toạ, Huyền tiên cũng phải chết!
Cuộc chiến sống còn, tuyệt đối không được chỉ nhìn xem thực lực của kẻ nào mạnh hơn, thì liền cho rằng kẻ đó có thể sống sót đến cuối trận.
Cả đời của Dạ Vô Ưu hắn ta, đã từng chiến thắng không biết bao nhiêu kẻ địch có thực lực mạnh hơn hắn ta gấp nhiều lần, hôm nay, cũng không phải trường hợp ngoại lệ!
Sau đó vào lúc Dạ Vô Ưu đang âm thầm đắc ý, Cố Thanh Phong di chuyển rồi, mà cũng có thể nói là chẳng động đậy gì, bởi vì hắn chỉ mở miệng ra thôi, cơ thể không thay đổi gì cả.
Tiếp đó, một màn khiến người khác phải chấn động đã xảy ra rồi.
Con đầu lâu xương sọ được bao bọc bởi một lớp giáp lửa đỏ chói lọi kia nhào đến, ma âm khiến không gian bị bẻ cong phát ra từ trong miệng nó.
Viu!
Vào khoảnh khắc mà Cố Thanh Phong mở miệng ra, trực tiếp biến thành một tia sáng chui tọt vào trong miệng của hắn.
Ừng ực!
Hắn chép miệng hai cái, nuốt tọt xuống bụng, biểu cảm vô cùng thoả mãn.
Ting!
Kí chủ nhận được đòn tấn công của Ma anh Dạ Vô Ưu.
Chân ma chi lực +1000000+1000000+1000000+...
Cố Thanh Phong có thể cảm nhận rõ ràng, pháp lực trong cơ thể của hắn đang xảy ra một kiểu thay đổi nào khác, thay đổi một cách rất kì lạ, giống như một sinh vật sống vậy.
Giống như hắn tiện tay bỏ ra một chút pháp lực, bỏ sang cơ thể của người khác, một tia pháp lực đó căn bản không cần phải khống chế, liền giống như một con cổ trùng điên cuồng chiếm đoạt trong cơ thể, hấp thụ máu thịt để khiến nó mạnh lên, cuối cùng cắn ngược lại kí chủ.
Đây là điều không thể nào tưởng tượng được, phải biết rằng pháp lực của Cố Thanh Phong đã từng được trải qua biến chất của Vĩnh dạ điểm đăng pháp, sớm đã vượt xa ngày xưa rồi, nhưng cho dù pháp lực có cao đến mức đó mà vẫn bị Chân ma chi pháp đồng hoá lây nhiễm, trở nên càng có ma tính hơn.
Nhìn thấy một màn này, toàn thân Dạ Vô Ưu rơi vào trạng thái cực kì kinh ngạc, đôi mắt to tròn trợn ngược lên nhìn lão đại.
Hắn ta dùng bàn tay nhỏ bé hồng hào, lắp ba lắp bắp chỉ về phía Cố Thanh Phong nói: “Ngươi ngươi ngươi…ngươi ăn…sao có thể được!”
Dạ Vô Ưu quá đỗi bất ngờ, hắn ta ngàn vạn lần không ngờ được, bị một chiêu đánh lén trong khoảng cách gần như vậy, lại còn dùng đến hai chiêu một lúc, thế mà đến một cọng lông của người này cũng không làm gì được, đã vậy lại còn bị ăn luôn!?
Một chiêu này cho dù là Huyền tiên cũng phải chào thua, Kim tiên thấy cũng không dám ăn, vậy mà Cố Thanh Phong nuốt cái ực!
Hắn rốt cuộc là quái vật phương nào vậy!?
Hắn ta thực sự có thể thẳng nổi không??
Cố Thanh Phong liếc mắt nhìn Dạ Vô Ưu bị doạ sợ nghệt ra, mặt bày ra vẻ nhân từ vỗ vỗ đầu hắn ta, giống như một người cha thấy con trai mình đạt được hai điểm mười, vô cùng hài lòng nói:
“Khà khà khà…quả nhiên con trai Vô Ưu của ta có thể chất Tiên vương, chiêu này không tồi.”
Lúc này, chỉ thấy sắc mặt của Dạ Vô Ưu biến hoá khôn lường, nói đơn giản không khác gì đổi mặt hết trơn.
Bất ngờ, phẫn nộ, không thể tin được, hoang mang, nhục nhã, đấu tranh, sợ hãi…
Ngươi rất khó có thể tượng tượng ra trên khuôn mặt của một đứa trẻ có thể hiện ra nhiều biểu cảm như vậy.
Cuối cùng, dưới hàng trăm cảm xúc phức tạp, dưới áp lực của cuộc sống này, biến thành một nụ cười hết sức miễn cưỡng, những cảm xúc đó không hề biến mất, mà ẩn giấu dưới nun cười kia.
Cho dù cuộc sống có khó khăn hơn nữa, con người vẫn phải nở nụ cười đối mặt mà.
Bình bịch!
Đứa trẻ nhỏ Dạ Vô Ưu quỳ xuống nền đất.
Chỉ thấy khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của hắn ta, gắng hết sức làm nũng: “Vô Ưu từ nhỏ mất cha, hôm nay gặp được đại nhân, liền cảm thấy thân quen, nếu như đại nhân không ghét bỏ, Vô Ưu muốn bái người làm nghĩa phụ, kính xin đại nhân thành toàn.”
Lời này vừa nói xong, Dạ Vô Ưu liền cảm thấy từ tận đáy lòng hắn ta có thứ gì đó vừa mới vỡ nát.
Cuối cùng vẫn phải cúi đầu trước cuộc sống, một người gánh vác tất cả, từ đó Vô Ưu sẽ không còn Vô Ưu nữa.
“Khà khà khà…” Cố Thanh Phong nhìn con trai nuôi hắn đích thân lượm được, bỗng nhiên khoái chí cười lớn.
“Bổn đế hôm nay có được Vô Ưu, đúng là trời ban Tiên vương, con trai mau đứng dậy, con trai mau đứng dậy!”
Chương 834 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]