Dạ Vô Ưu cũng không có đứng dậy, mà là cố nén kích động nói: “Nghĩa phụ tại thượng! Nhận một lạy của con trai!” Bụp bụp bụp!
Dạ Vô Ưu trực tiếp dập đầu ba cái, điều này cũng có nghĩa là hắn ta đã hoàn toàn nhận giặc làm cha.
Kích động của hắn ta có ba phần là giả bộ, cũng có ba phần là bị sỉ nhã, còn lại là vẻ kích động được sống sót sau kiếp nạn.
Nếu quan hệ phụ tử đã được định ra, vậy hổ dữ không ăn thịt con, mạng của hắn ta chắc chắn đã giữ được.
Chỉ cần vẫn còn sống thì mới có khả năng vô hạn, mới có thể báo thù cho việc nhận giặc làm cha của ngày hôm nay!
Dạ Vô Ưu không ngừng an ủi bản thân, năm đó bị cha ruột ngược đãi cả nửa đời, chịu đựng nửa đời, cuối cùng cũng loại bỏ được ưu sầu về cha ruột, vén mây mù ra nhìn thấy trời xanh.
Hiện tại chẳng qua chỉ là lặp lại quá trình làm con trai mà thôi, bản thân đã có kinh nghiệm, hơn nữa nhờ vào cơ thể đứa bé ma, Tiên Vương ở trong tầm tay!
Mặc cho ngươi có mạnh đến mức nào, chẳng lẽ còn có thể mạnh hơn Tiên Vương sao?
Nhịn! Nhẫn nhục chịu đựng, sớm muộn gì cũng có một ngày có thể báo thù!
Nghĩ như vậy, vẻ kích động trên mặt Dạ Vô Ưu càng lúc càng rõ.
“con trai từ nay về sau đi theo chân nghĩa phụ, không ngần ngại xông pha khói lửa, sau này mặc cho nghĩa phụ sai bảo!”
“Khặc khặc khặc. ...” Cố Thanh Phong vui vẻ cười to, nhìn thế nào cũng hài lòng với đứa trẻ to xác này, vội vàng đỡ Dạ Vô Ưu đứng dậy.
“Khó có được con trai một lòng hiếu thảo, hôm nay ta cùng con trai tương trợ lẫn nhau, Tiên Vương nhất định thành!”
Cố Thanh Phong cười làm cho trong lòng Dạ Vô Ưu rùng mình.
Hắn ta giật mình sợ hãi, có ta tương trợ, Tiên Vương nhất định thành?!
Hỏng rồi! Lão ma đầu này nhất định là nhìn trúng tư thế Tiên Vương của bổn tọa, đợi ta tu luyện thành công rồi chắc chắn sẽ đoạt xá với ta!
Khó trách lão ma đầu này lại trợ giúp ta tu luyện, còn giúp độ kiếp, cuối cùng còn thu nhận làm nghĩa tử, hoá ra là có chủ ý như vậy.
Tuy Dạ Vô Ưu âm thầm kinh hãi, nhưng cũng không có sợ hãi, cả đời hắn ta làm sát thủ, cuộc sống của hắn ta từ trước tới nay luôn dính đầy máu trên lưỡi đao.
Hắn ta chưa bao giờ sợ chết, chỉ là không muốn chết một cách không cam lòng như thế.
Nếu đứa trẻ ma không thành, vậy thì kẻ sĩ có thể chết nhưng không thể nhục nhã, nhưng đứa trẻ ma mà thành thì tương lai có khả năng vô hạn, ai nỡ chết?
Tên ma đầu nhà ngươi muốn đoạt xá ta? Haha, vậy thì xem ai là người cười đến cuối cùng đi, đúng lúc bổn tọa có thể tạm thời ở dưới sự che chở của ngươi để tu luyện, mượn tài nguyên của ngươi, gia tốc trưởng thành.
Ngươi lợi dụng ta, vậy tại sao ta không lợi dụng ngươi chứ!
Bổn tọa nếu có thể giết cha ruột của mình một lần, thì cũng có thể giết thêm lần thứ hai!
“Vô Ưu con trai của ta!” Cố Thanh Phong đột nhiên gọi.
Dạ Vô Ưu giật mình, hắn ta còn tưởng rằng là do biểu cảm trên mặt mình vượt ra khỏi tầm kiểm soát, vội vàng cung kính nói: “con trai ở đây!”
“Bắt lấy.”
Cố Thanh Phong nói xong, sau đó ném cho Dạ Vô Ưu một cái càn khôn giới dính đầy máu.
“Nghĩa phụ đây là…”
“Trong này là tài nguyên tu luyện phụ thân chuẩn bị cho ngươi, trong đó có tiên ngọc, tiên đan, các loại thần thông bí bảo, đều có tất cả, hơn nữa đều là do phụ thân tỉ mỉ lựa chọn, tuyệt đối thích hợp với ngươi, ngươi cứ nhận lấy đi.”
Dạ Vô Ưu ngay lập tức lộ ra vẻ xúc động: “Nghĩa phụ không thể được, hôm nay con trai chưa lập được công lao gì, làm sao dám nhận phần thưởng hậu hĩnh như thế từ nghĩa phụ?”
Sắc mặt Cố Thanh Phong ngay lập tức đanh lại, làm bộ không vui nói: “Bảo ngươi cầm thì ngươi cứ cầm lấy đi, chỉ cần ngươi cố gắng tu luyện, sớm ngày trở thành Tiên Vương, đấy chính là công lao lớn nhất đối với vi phụ.”
“Đa tạ nghĩa phụ!” Dạ Vô Ưu cảm động nói, thật ra trong lòng hắn ta lại đang cười khẩy, quả nhiên đúng như dự liệu của bổn tọa, tên ma đầu này nóng lòng muốn bồi dưỡng hắn ta, vì để cho sau này đoạt xá, cũng được, vậy bổn tọa sẽ lợi dụng tài nguyên của ngươi để tu luyện, ngươi cứ chờ xem sau này đi!
Dạ Vô Ưu nghĩ như vậy, ánh mắt lơ đãng nhìn càn khôn giới dính máu trong tay, hơi nghi hoặc, chiếc nhẫn này sao lại dính máu? Và tại sao nó lại quen thuộc như vậy?
Hắn ta nhẹ nhàng lật, quả nhiên thấy bên trong chiếc nhẫn khắc hai chữ nhỏ, Vô Ưu.
Hai mắt của hắn ta mở to.
Đây là… Đây là chiếc nhẫn của Vô Ưu Sơn của hắn ta.
Trong lòng Dạ Vô Ưu đột nhiên dâng lên một tia dự cảm không tốt, vội vàng mở nhẫn ra nhìn xem, ngay lập tức chỉ cảm giác khí huyết cả người dâng lên, trước mắt tối sầm, cổ họng ngọt ngào, suýt chút nữa là ngất xỉu.
Chỉ vì tất cả đồ vật để ở bên trong chiếc nhẫn này rõ ràng đều là đồ vật trong bảo khố của Vô Ưu Sơn.
Nhìn thấy một màn này, cho dù Dạ Vô Ưu luyện thành tâm tính ẩn nhẫn nhiều năm, cũng không khỏi suýt chút nữa chọc thủng giới hạn chịu đựng.
Khốn khiếp cái này mà gọi là ban thưởng sao!?
Ngươi con mẹ nó lấy đồ của ta ban thưởng cho ta!?
Đây là chuyện con người có thể làm sao?
Hiện tại cuối cùng Dạ Vô Ưu cũng lý giải được câu nói vừa rồi của Cố Thanh Phong.
Đây là tài nguyên tu luyện được phụ thân tỉ mỉ lựa chọn cho ngươi, tuyệt đối thích hợp với ngươi.
Mẹ kiếp, cái này có thể không phù hợp với hắn ta sao? Cái này là của hắn ta mà!
Chương 835 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]