Lúc này, ông ta lại lần nữa xuất ra một cái tiên đỉnh bảy sắc cầu vồng, bao phủ quanh người, nước sông mênh mông kia bất chợt bị ngăn ở bên ngoài. Tuy nhiên tiên đỉnh bảy sắc cầu vồng cũng không thể kiên trì được quá lâu, nó rất nhanh đã vỡ nát, kế tiếp Thần Vũ Hầu lại xuất ra một hạt trân châu khí tức đại đạo.
Ông ta giống như một cái bảo khốn di động, có bảo vật nhiều vô kể.
Cố Thanh Phong nhìn đối phương lãng phí như thế, trong lòng quả thực đang nhỏ máu.
Thần Vũ Hầu tùy tiện xuất ra bất kỳ một kiện bảo vật nào, e là đều giá trị liên thành, nhưng bây giờ toàn bộ chúng lại bị Tinh Hà quấy nát.
Với việc vun tiền để mở đường của Thần Vũ Hầu, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.
Cố Thanh Phong biết không thể kéo dài thêm nữa, vội vàng chuẩn bị toàn lực để chạy trốn.
Vì vậy, bắt đầu phát biểu cảm nghĩ chạy trốn.
“Tiểu tất tam! Mối thù hôm nay, bổn đế đã ghi nhớ kỹ!”
Lúc này, tiên binh phòng ngự của Thần Vũ Hầu cuối cùng cũng đã hao hết, ông ta bắt đầu dùng thực lực khủng bố của bản thân mạnh mẽ chống lại Tinh Hà, mỗi thời mỗi khắc đều bị sức mạnh của hàng tỷ tinh tú nghiền ép, từng luồng máu tươi từ khóe miệng ông ta hiện lên, nhưng ông ta vẫn cố chấp đuổi theo Cố Thanh Phong.
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ ức hiếp…”
Cố Thanh Phong còn chưa nói hết lời, đột nhiên xảy ra biến hoá chấn động!
Chỉ thấy Thần Vũ Hầu lặn xuống vạn trượng như bị sét đánh, sức mạnh nghiền ép khổng lồ của tinh tú đè ép huyết nhục của ông ta biến hình, nứt ra.
Đang lúc ông ta sắp bị xóa sổ, đột nhiên hét lớn một tiếng.
“Trọng Minh chân thân!”
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng kêu lảnh lót vang lên.
Kim quang trên người Thần Vũ Hầu chợt hiện ra, xuất hiện một hư ảnh của một con chim lớn uy phong giống như phượng hoàng, hơn nữa bắt đầu từ hư ảnh chuyển sang chân thân thật.
Đợi sau khi nó hoàn toàn hóa thành thực thể, rõ ràng là một con trọng đồng điểu với bộ lông vũ màu vàng, đôi mắt kỳ lạ.
(Trọng đồng: một mắt có hai con ngươi)
(Trọng đồng: một mắt có hai con ngươi)
Đây chính là thần thú trong truyền thuyết, Trọng Minh Điểu!
Con mắt có hai con ngươi, có thể quyết định sự sống và cái chết, phân định U Minh, phân biệt thiện ác, thông hiểu âm dương.
Cố Thanh Phong kinh hãi thất sắc!
Là người nhà a!!!
Bàn tay vốn đang điên cuồng bơi ngay lập tức dừng lại.
Lời nói cay nghiệt trước khi đi cũng dần thay đổi.
“Yêu nghiệt to gan, dám mạo phạm thiên uy bổn đế! Hôm nay bổn đế nhất định phải bủa nát thân thể, xé nát hồn phách của ngươi, sau đó triệt để chặt đứt con đường luân hồi của ngươi!!”
Dứt lời.
Cố Thanh Phong trực tiếp thay đổi hướng hướng xông về phía Thần Vũ Hầu.
Thần Vũ Hầu lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, nhìn thấy Cố Thanh Phong quay đầu lại muốn tìm đường chết, trong lòng ông ta không nhịn được cảm thấy vui vẻ, bởi vì ông ta quả thật sắp không kiên trì nổi rồi.
Ông ta cố hết sức gia tăng tốc độ bơi về hướng Cố Thanh Phong.
Làn sóng dao động này thuộc về hai chiều xông tới.
Hai người đều khẩn cấp khát vọng đối phương, không để ý khoảng cách xa xôi, đường xá hiểm trở, nhất định phải gặp mặt nhau, tình cảm thuần túy như vậy thật sự hiếm có.
Nhưng sông có khúc người có lúc, ngay lúc hai người đang vươn tay về phía đối phương, nhìn thấy sắp chạm vào bàn tay của đối phương.
Ầm ầm.
Một tiếng kiếm vang vọng khắp thiên địa.
Một đạo kiếm lực vô tận, từ xa đến gần, phá vỡ hư không, từ trên trời giáng xuống.
Trong nháy mắt, tiếng kiếm rung trời, thần huy nổ tung, mưa ánh sáng như thủy triều, rực rỡ như ánh mặt trời, vô cùng chói mắt.
Đạo kiếm quang kia quá mạnh mẽ, khủng bố không có giới, chém tới hướng Tinh Hà.
Tinh Hà được chiếu sáng trong nháy mắt!
Cố Thanh Phong và Thần Vũ Hầu đều ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy kiếm quang lấp lánh, ngân quang đầy trời, thế như Ngân Hà Vũ Cửu Thiên.
Hai người trong nháy mắt thay đổi sắc mặt, bởi vì một kiếm này đã đạt tới cấp độ Đại La Kim Tiên.
Đối mặt với một kiếm này, Thần Vũ Hầu lúc này đang ở trong Tinh Hà, trạng thái không tốt, hoàn toàn không dám mạnh mẽ tiếp chiêu, vội vàng lui về phía sau.
Cong Cố Thanh Phong thì không phân biệt được người xuất kiếm là người hay là yêu, không dám tùy tiện thử, cũng tạm thời lui về.
Ngay sau khi hai người đồng thời lui ra, một cảnh tượng thần kỳ xảy ra, một kiếm rực rỡ kia lại điều chuyển phương hướng đuổi theo Thần Vũ Hầu.
Thần Vũ Hầu bị một kiếm này khoá mục tiêu, trong nháy mắt sởn tóc gáy.
Trọng Đồng trong mắt bộc phát ra một trận kim quang rực rỡ, giống như hai mặt trời lớn.
Ầm ầm!
Kiếm quang chém vỡ hai mặt trời lớn kia, để lại ở trên người Thần Vũ Hầu một vết kiếm sâu có thể nhìn thấy được xương cốt.
Thần Vũ Hầu kêu rên thảm thiết, cũng không biết ông ta sử dụng bí pháp gì, tốc độ trong nháy mắt tăng vọt, ngay lập tức đã chạy lên bờ.
Lúc này, trên bờ đã có thêm một vị nam tử áo đen đang cầm trường kiếm.
Cả người Thần Vũ Hầu đẫm máu nhìn thấy nam tử mặc áo đen này, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo, trên mặt cũng có một chút vẻ kiêng kỵ.
“Thiên Ngục Kiếm Hoàng, Yến Kinh Vân!
Con chó trung thành của Tinh Cực Tiên Vương nhà ngươi, vậy mà vẫn chưa chết!”
Hắc y nam tử Yến Kinh Vân thản nhiên nói: “Ngươi chưa chết thì ta cũng sẽ không chết, bây giờ cho ngươi hai lựa chọn, hoặc là cút hoặc là chết.”
Sắc mặt Thần Vũ Hầu chợt khó coi như ăn phải phân.
Chương 851 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]