Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 853: CHƯƠNG 852: LỜI NÓI LÚC CHIA TAY CỦA CỐ THANH PHONG (2)

“Khốn khiếp! Nếu không phải bản hầu xuống Tinh Hà thân thể bị trọng thương, há có thể đến phiên ngươi kiêu ngạo!” Yến Kinh Vân không động đậy, vẫn thản nhiên nói: “Xem ra ngươi lựa chọn cái sau.”

Lập tức, hắn ta nhẹ nhàng búng ngón tay, một nửa trường kiếm trong tay ngay lập tức xuất ra khỏi vỏ kiếm, lộ ra một đạo ngân quang sáng chói, trong chốc lát kiếm khí phóng lên trời!

Cảm nhận được kiếm khí khủng bố kia, Thần Vũ Hầu cuối cùng vẫn sợ hãi, trạng thái lúc này của ông ta quả thật không cách nào đối kháng với Yến Kinh Vân được, đương nhiên nếu như muốn chạy trốn, đối phương cũng rất khó giết chết được ông ta.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Yến Kinh Vân cho lựa chọn, nếu mà có thể một kiếm chém chết, vậy thì hắn tất nhiên sẽ không cho lựa chọn.

“Được, lần này bổn hầu thua, tuy nhiên nhìn dáng vẻ của ngươi chắc là cũng đến vì tộc nhân của Tinh Cực Tiên Vương, điều này cũng nói rõ một vấn đề, đó chính là Tinh Cực Tiên Vương quả thật vẫn chưa chết.”

Yến Kinh Vân nhướng mày: “Ngươi nói nhảm quá nhiều, mau cút.”

Thần Vũ Hầu đột nhiên cười một cách thần bí, thân hình bắt đầu rút lui, nhưng âm thanh trong miệng lại giống như lôi đình truyền khắp hiện trường.

“Đạo thương của lão già Tinh Cực Tiên Vương kia không dễ trị liệu như vậy nha? Sợ là toàn bộ thân thể đều phế rồi, nếu như bản hầu đoán không sai, mục đích ngươi tìm kiếm đứa con này chắc là vì để cho Tinh Cực Tiên Vương đoạt xá phải không?”

“Câm miệng!” Yến Kinh Vân đột nhiên hét lên một tiếng, một đạo kiếm quang rực rỡ chém qua.

Xẹt!!!

Một đạo kiếm khí rực rỡ xẹt lên, giống như từng vòng cầu vồng thần kỳ rực rỡ chói mắt.

Sắc bén lóa mắt, sáng rực tản ra khí tức làm cho người ta sợ hãi.

Khi chém ra một kiếm này, giống như tiên nhân đang múa kiếm, ánh sáng chiếu rọi khắp nhân gian.

Trong hư không xa xôi vang lên một tiếng kêu rên, đó chính là tiếng của Thần Vũ Hầu.

Nhưng Thần Vũ Hầu chính là con vịt chết già mồm, ngươi không cho ta nói, ta lại càng muốn nói!

Ý nghĩ của lão ta là nếu ta không chiếm được Cố Thanh Phong, thì Yến Kinh Vân ngươi cũng đừng mơ tưởng có được!

Tinh Cực Tiên Vương muốn đoạt xá hồi phục thương thế? Nằm mơ đi!

Chỉ nghe Thần Vũ Hầu cố nén thương thế tiếp tục hét: “Cố Thanh Phong, ngươi cho rằng Yến Kinh Vân tới cứu ngươi sao? Hắn ta tới là muốn bắt ngươi trở về để cho Tinh Cực Tiên Vương đoạt xá!

Gia tộc Tinh Yêu của các ngươi tàn bạo vô độ, làm sao có thể để ý cái gọi là người trong tộc, nếu ngươi không muốn chết thì chạy càng xa càng tốt…”

Ồ lên!

Thần Vũ Hầu còn chưa nói hết cậu, đã thấy mặt nước Tinh Hà lay động, một bóng người phong thần tuấn lãng vội vàng nhảy ra.

Thần Vũ Hầu: “...”

“Ngươi con mẹ nó có phải có bệnh hay không! Lão ta muốn đoạt xá ngươi! Đoạt xá ngươi á!” Thần Vũ Hầu giống như bùng nổ tức giận, điên cuồng gầm lên giận dữ.

Yến Kinh Vân ở một bên vốn định xuất kiếm cũng có hơi sửng sốt, sững sờ nhìn Cố Thanh Phong từ trong nước đi ra.

“Câm miệng lại! Tiểu tất tam!” Cố Thanh Phong đột nhiên hét lớn một tiếng: “Bổn đế cùng người nhà tình như tay chân, một người máu lạnh như ngươi há có thể tưởng tượng được tình cảm đó sâu đậm đến mức nào!

Bây giờ người nhà gặp nạn, bổn đế cho dù bỏ đi thân thể vô dụng này để giúp người nhà đạt được mục đích thì sao?”

Thần Vũ Hầu cảm giác giống như bản thân bị thứ gì đó chặn nghẹn lại, cổ họng bị kẹt gắt, không nói được một câu nào.

Trong lòng nghẹn khuất xác thực muốn phát điên.

Dựa vào cái gì ta hao tâm tổn sức cũng không bắt được người, kết quả Yến Kinh Vân vừa tới, dù biết rõ bản thân sẽ bị đoạt xá mà người ta vẫn tự mình nhảy ra.

Xẹt!

Yến Kinh Vân lại chém ra một kiếm, phi luyện* màu bạc giống như trăng lưỡi liềm chém về phía Thần Vũ Hầu, Thần Vũ Hầu nản lòng mất hết ý trí lại lần nữa bị thương nặng.

phi luyện*

*Phi luyện: những tấm lụa dài trắng xóa được ví như thác nước, dòng sông và trụ ánh sáng vân vân đổ xuống từ sườn núi cực kỳ hùng vĩ.

*Phi luyện: những tấm lụa dài trắng xóa được ví như thác nước, dòng sông và trụ ánh sáng vân vân đổ xuống từ sườn núi cực kỳ hùng vĩ.

Tuy nhiên lần này ông ta không nói gì nữa, mà u ám rời đi giống như chó nhà có tang.

Sau đó, Yến Kinh Vân thu hồi kiếm trong tay, quay đầu nhìn về phía Cố Thanh Phong, vừa định mở miệng, kết quả một bóng người đột nhiên vọt tới trước mắt hắn ta.

Giọng nói gấp gáp không thể nhịn được vang lên: “Khi nào đoạt xá? Thương thế của người nhà bổn đế thế nào? Nhưng còn chống đỡ được không? Không được thì chúng mau mau, tuyệt đối đừng trì hoãn người nhà a!”

Yến Kinh Vân: “...”

“Ngươi nói chuyện đi chứ, làm chậm trễ thương thế của Tinh Cực Tiên Vương, chết tiệt ngươi chịu trách nhiệm sao?” Cố Thanh Phong bất mãn thúc giục nói.

Yến Kinh Vân: “...”

Sau một lúc trầm mặc, hắn ta sắp xếp ngôn ngữ lại rồi mới nói: “Nơi này không thích hợp ở lâu, đổi chỗ khác rồi nói sau.”

Nói xong, hắn ta lấy trường kiếm trong tay hướng về phía mặt đất vẽ, bỗng nhiên trên mặt đất xuất hiện một vết nứt sâu không thấy đáy, rồi nuốt chửng hai người.

Trong phút chốc, Cố Thanh Phong cảm nhận giống như bản thân đi tới đường hầm thời gian, vật đổi sao dời, trời đất quay cuồng.

Khi cảm giác về sự tách biệt không gian tiêu tan, đập vào mắt là một cái cây lớn.

Một gốc cây cao chót vót vươn qua những đám mây, cành lá rậm rạp, cành cây vươn vào hư không, đại thụ dường như chống đỡ một thế giới, lớn đến mức không cách nào tưởng tượng được.

Chương 852 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!