Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 860: CHƯƠNG 859: BỔN ĐẾ KHÔNG ĐI LÀM ĐẠO TẶC TINH KHÔNG ĐÚNG THẬT LÃNG PHÍ

Theo Yến Kinh Vân nói, bởi vì hoàn cảnh sinh tồn trong Tinh Hư ác liệt, một ít thế lực lớn có tiên vương che chở còn không sao, nhưng các thế lực nhỏ khác hoặc là tán tu thì cực kỳ khó sinh tồn. Giống như ở vùng đất cằn cỗi sinh ra điêu dân là một đạo lý, trong Tinh Hư, đạo tặc Tinh Không cực kỳ hung hăng ngang ngược.

Nếu thổ phỉ hoành hành, sớm muộn gì bản thân cũng sẽ bị cướp, vậy thì vì sao không hóa thân thành thổ phỉ trực tiếp đi cướp của người khác?

Hợp lý không?

Điều này rất hợp lý.

Suy nghĩ của Cố Thanh Phong càng lúc càng bay xa bão tinh tú, tuy rằng hắn có thể không để ý đến thương tổn của bão tinh tú, nhưng điều này cũng không có nghĩa là hắn có thể tránh thoát khỏi lực hút khủng bố kia.

Kế hoạch bây giờ, muốn thoát khốn cảnh, chỉ có thể chờ bão tinh tú dừng lại, trước lúc đó thì vẫn nên tiếp tục bay lượn thôi.

Trong lúc bay lượn, Cố Thanh Phong còn tận mắt chứng kiến một ít kẻ xui xẻo trong Tinh Không, bị hút vào trong cơn bão, tốc độ bão tinh tú quá nhanh, người có tu vi thấp một chút thì căn bản không thể thoát khỏi.

Hắn dựa theo suy nghĩ của người chết là lớn, chôn cất an nghỉ, còn muốn tìm xác Càn Khôn Giới của những kẻ xấu số ở trong cơn gió bão, kết quả ngay cả đồ dụng cũng không có, hết tất cả đều bị Tinh Thần Tịch Diệt Chi Lực khủng bố nghiền ép thành cặn bã.

Thời gian cứ như vậy trôi qua từng giây từng phút, ba ngày trôi qua, Cố Thanh Phong đã không biết mình xoay bao nhiêu tỷ vòng rồi, cho dù tố chất thân thể của hắn cường hãn, nhưng cũng cảm giác có chút chịu không nổi.

Hơn nữa hắn cũng không biết bản thân đã bị đưa đến nơi nào, điểm quan trọng nhất chính là bão tinh tú chết tiệt này lại không có một chút xu thế yếu bớt nào, hơn nữa giống như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.

Cuối cùng, Cố Thanh Phong quyết định không thể ngồi chờ chết được, hắn thử lý giải khống chế Tinh Cực Pháp Tắc, mượn sức mạnh của bão tinh tú, hắn không ngừng lĩnh hội, nhận thức.

Ba ngày nữa đã trôi qua.

Rốt cục, Cố Thanh Phong đã thành công lĩnh ngộ sơ sơ, miễn cưỡng có thể khống chế được một chút Tinh Cực Pháp Tắc, hắn lúc này liều mạng xuất ra toàn lực, lợi dụng Tinh Cực Pháp Tắc để đi cạy sức mạnh khủng bố trong bão tinh tú.

Và rồi…

Vèo!

Hắn bị ném ra ngoài.

Lực đạo to lớn, tốc độ cực nhanh, giống như một ngôi sao băng hình người.

Bang bang!

Dọc theo đường đi không biết hắn đã xuyên qua đụng vỡ bao nhiêu ngôi sao băng rồi, lúc này mới có xu thế dừng lại.

Cố Thanh Phong dừng lại, cả người giống như đang say rượu, mắt hiện lên sao vàng, choáng váng.

Kỳ thật có một nói một, trong bão tinh tú chắc chắn là nơi tốt nhất để lĩnh hội Tinh Cực Pháp Tắc. Hắn dung hợp va chạm với Tinh Cực Pháp Tắc, thể hiện ra sâu xa tuyệt diệu của pháp tắc bản chất nhất, chỉ là khuyết điểm duy nhất chính là xoay vòng quá nhiều.

Cố Thanh Phong lắc lắc đầu một chút, một lúc lâu, lúc này mới bình tĩnh lại, nhưng theo bản năng lại luôn cảm thấy trời đất quay cuồng, có chút choáng váng, thật muốn tìm một nữ yêu tinh xoa đầu a.

Hắn đánh giá hoàn cảnh xung quanh một chút, vẫn là một vùng Tinh Không lạnh lẽo như băng cô tịch, giống như vị trí chưa bao giờ thay đổi, nhưng hắn biết, trong sáu ngày này, nhất định cách xa vị trí ban đầu mười vạn tám ngàn dặm.

Đang lúc hắn muốn lấy tinh đồ ra để xác nhận vị trí, thì hình như nghe được từ xa xa truyền đến một tràng tiếng người huyên náo ồn ào, cùng với tiếng cười đùa giỡn của thiếu nữ.

“Khách quan, đến chơi a.”

Hả??

Cố Thanh Phong trong nháy mắt tinh thần chấn động, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng bát chợt cũng giảm bớt rất nhiều.

Hắn nhìn theo tiếng âm thanh, ánh mắt đảo qua vô số tàn tích tinh tú, cuối cùng rơi vào trên một tiên cung trong Tinh Không.

Tòa tiên cung kia vàng son lộng lẫy, giăng đèn kết hoa, đèn đuốc sáng trưng, mơ hồ còn có bóng dáng xinh đẹp lắc lư.

“Tiên cung trong Tinh Không?” Cố Thanh Phong có chút khó hiểu, vì sao trong Tinh Không lại có một tòa tiên cung?

Trong một vùng phế tích tinh tú, đột nhiên xuất hiện một tòa tiên cung giống như thiên đình, bốn phía hoang vắng hiu quạnh, trong tiên cung lại ca múa tưng bừng, oanh ca yến hót, bất kể xem xét thế nào cũng cảm thấy không phù hợp, có một loại quỷ dị nói không nên lời.

Tuy nhiên Cố Thanh Phong là người tài cao dũng cảm, hắn từ trước đến nay chưa bao giờ sợ những thứ quỷ dị này, bão tinh tú cũng vượt qua được, thì chỉ là một tòa tiên cung tính là cái thá gì? Cùng lắm thì chết thôi!

“Nhi tử Vô Ưu ở đâu!”

“Nhi tử ở đây!”

Dạ Vô Ưu triệu hồi ra người có dáng vẻ Tiểu Đậu Đinh.

“Nghĩa phụ gọi hài nhi có chuyện gì sao?”

“Nhìn thấy tiên cung phía trước không? Vi phụ cảm thấy có chút khát nước, ngươi đi vào bên trong lấy một vò rượu tới đây.”

Cố Thanh Phong nói xong lập tức ném cho Dạ Vô Ưu một khối tiên ngọc lớn, to bằng khoảng đầu hắn ta.

Dạ Vô Ưu ôm khối tiên ngọc lớn kia, gần như che hết nửa người hắn ta, chỉ lộ ra hai bắp chân, trông rất buồn cười.

Hắn ta thân là một đứa trẻ, tiền tài tất nhiên đều ở trong tay phụ thân phụ trách quản lý.

Dạ Vô Ưu cũng không phải kẻ ngốc, rõ ràng tiên cung kia cũng không xa lắm, nghĩa phụ lại không muốn đi vào, nhất định phải để cho mình đi mua rượu, hơn nữa hoàn cảnh nơi này quỷ dị, rõ ràng trong đó có vấn đề.

“Nghĩa phụ, hài nhi nhìn thấy nơi này lạ mắt, dám hỏi đây là…?”

Chương 859 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!