“Mịa nó!” Cố Thanh Phong đột nhiên hét to một tiếng, sau đó chân phải mạnh mẽ duỗi ra phía sau, súc lực như lò xo, sau đó hung hăng đá mạnh vào cái mông nhỏ của Dạ Vô Ưu.
“Ah!!!.
Dạ Vô Ưu kêu thảm một tiếng, vậy mà cả người hóa thành một ngôi sao băng, thẳng tắp xông về phía tiên cung ở xa xa.
Ầm!
Hắn trực tiếp xông vào trong tiên cung.
Quỷ dị chính là trong tiên cung cũng không có xảy ra bất kỳ náo loạn nào, thậm chí không bị chút quấy nhiễu nào, tiếng trúc dễ nghe, tiếng người huyên náo còn đang tiếp tục.
Ánh mắt Cố Thanh Phong sáng quắc nhìn bóng lưng Dạ Vô Ưu biến mất, âm thầm cảm khái, trẻ nhỏ cầm tiên ngọc dạ hành ở tiên cung, nếu như nơi này thật sự không phải là chỗ tốt đẹp gì, vậy thì Vô Ưu chắc là có thể thăm dò ra ngoài được.
Haizz, vì con lớn sớm có thể tự lập càng sớm càng tốt, rèn luyện một chút là điều cần thiết, cha già của ngươi cũng rất hao tâm tổn trí a.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Dạ Vô Ưu vẫn chưa đi ra, tiên cung vẫn ca múa như trước, giống như không có chuyện gì xảy ra.
Cố Thanh Phong sờ sờ cằm, lẩm bẩm nói: “Nhi tử của ta chỉ có trình độ này thôi sao? Có vẻ như đã đến lúc cần thay đổi đại nhi tử rồi.”
Nói xong hắn muốn quay đầu rời đi, đột nhiên!
Trong tiên cung lại đột nhiên xảy ra biến hóa.
Chỉ thấy tiên quang điềm lành vốn đang bao phủ cung điện, trong nháy mắt biến thành mây đen sương mù quỷ dị, mây đen cuồn cuộn khắp nơi, dày đặc sương mù ma quỷ.
Cái gọi là tiên cung trong chốc lát cũng lộ ra chân thân, rõ ràng là một phế tích hoang vu, cỏ hoang mọc um tùm, xương khô chồng chất, từng đốm lửa xanh biếc ở trong đó lóe lên.
Trong đó càng là quỷ ảnh (bóng quỷ) quơ quơ, âm u đáng sợ, giống như trăm con quỷ đi dạo ban đêm.
Nhìn thấy một màn này, bước chân Cố Thanh Phong vốn định rời đi lại giống như bị nam châm hút vào, đóng đinh chắc chắn trên mặt đất.
“Nhi tử của ta, đừng sợ, vi phụ đến cứu ngươi đây.”
Hắn vừa nói, sau đó trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang, vội vàng xông vào trong tiên cung.
Bên trong tiên cung, Cố Thanh Phong đi nghênh ngang trên đường phố.
Trên đường phố, nhộn nhịp xì xào, ma quỷ đông như mắc cửi, đèn lồng âm hỏa xanh biếc treo cao, khắp nơi tràn ngập một bầu không khí âm u khủng bố.
Khi Cố Thanh Phong tiến vào, dọc theo đường đi, có vô số đôi mắt ẩn trốn trong bóng đêm, đều nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt, mang theo một chút trêu tức, tham lam, đùa giỡn, giống như nhìn thấy mỹ vị nhân gian nào đó.
“Khí tức của người sống!”
“Hôm nay là ngày gì mà thành âm Sát của chúng ta lại liên tiếp nghênh đón hai người sống.”
“Đứa trẻ vừa rồi thực lực không kém, một thân huyết nhục thật là bổ dưỡng, đáng tiếc bị âm Sát phu nhân mang đi một mình tận dụng, tiểu tử mới tới tuy rằng không phải tiên nhân, nhưng nhìn qua thân thể cường tráng, khai trai đủ thỏa mãn rồi.”
(Khai trai*: tín đồ Phật giáo hoặc tín đồ của các tôn giáo khác bắt đầu ăn mặn, sau khi hết kỳ ăn chay)
(Khai trai*: tín đồ Phật giáo hoặc tín đồ của các tôn giáo khác bắt đầu ăn mặn, sau khi hết kỳ ăn chay)
Trong bóng tối truyền đến tiếng nói chuyện không che dấu, dường như không hề kiêng dè Cố Thanh Phong nghe thấy, giống như coi hắn như một con cá đã chắc trên thớt rồi.
Chỉ là bọn họ không che dấu thì Cố Thanh Phong cũng càng lười che dấu hớn.
Ánh mắt hắn nóng nực nhìn đám quỷ tiên môn hình thù kỳ quái, tướng mạo dữ tợn kia, tham lam ngửi ngửi âm khí dồi dào trên người bọn họ, trên mặt hiện lên vẻ hưởng thụ.
Trong bọn họ, có lão giả lạong choạng, mặt mày đầy máu, hốc mắt trống rỗng, bên trong chứa quỷ hỏa.
Có thiếu nữ thanh xuân, ngực mở rộng, lộ ra từng hàng xương sườn trắng huống như hàm răng sắc nhọn.
Có một số đứa trẻ đang chơi bóng đá với nhau, nhưng bọn chúng không có đầu, đầu của bọn chúng chính là quả bóng dưới chân.
“Khặc khặc khặc… Bổn đế về nhà rồi!” Cố Thanh Phong nở nụ cười nham hiểm, đôi mắt tràn ngập ma tính trần trụi.
“Khách quan, đến chơi a.”
Bên đường là một thanh lâu âm u rách nát giăng đầy mạng nhắm, một đám bạch cốt tóc đen, mặc váy hồng đang cười khúc khích đầy mê hoặc.
Nhìn thấy giai nhân nhiệt tình như vậy, Cố Thanh Phong tươi cười càng rạng rỡ: “Khặc khặc khặc… Tới ngay đây, cùng bổn đế chơi đùa vui vẻ nào!”
Dứt lời, bàn tay hắn vung lên, một lực hút khủng bố trực tiếp hút một đám mỹ nhân đầu lâu trên thanh lâu đến bên cạnh hắn.
Các nàng kinh hãi phát ra từng tiếng hét kinh ngạc.
Nhưng Cố Thanh Phong không để ý chút nào, mà ôm trái phải ấp, một tay ôm hai bộ xương khô, tiếng xương cốt đè ép ma sát không ngừng vang lên.
Hắn hoàn toàn không thèm để ý chút nào đến cảm giác của bàn tay, vô cùng kiêu ngạo ôm bộ xương khô sải bước về phía trước, tùy ý để đám mỹ nhân đầu lâu không ngừng dùng âm khí ăn mòn chính mình.
Bước chân thần thái kiêu ngạo, quả thực giống như đang đến hậu hoa viên nhà mình vậy.
“Khách quan ngài nhẹ một chút, nhẹ một chút.” Ánh mắt của đám mũ nhân khô lâu lóe lên, chỉ cảm thấy bản thân bị một ngọn núi đè lại, không thể phản kháng được hì, cho dù đã dùng hết khí âm sát cả người cũng vô ích.
“Tiện tỳ các ngươi câm miệng lại, nếu quấy nhiễu nhã hứng của bổn đế, ta nhất định làm cho các ngươi muốn sống cũng không được muốn chết cũng không thôi!” Cố Thanh Phong quát lớn.
Những ánh mắt trong bóng tối hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Tiểu tử này dường như có chút không đơn giản, chẳng lẽ hắn đang che dấu tu vi?”
“Nếu không đơn giản thì có thể làm gì? Thiên Vương lão tử đến thành âm Sát cũng chết.”
“Ha ha, hay là ngươi đi lên trước thử xem?”
“Thử thì thử, vậy thì tin của hắn sẽ thuộc về lão tử!”
Chương 860 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]