Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 862: CHƯƠNG 861: THÚC THÚC, THÚC CÓ NHÌN THẤY ĐẦU TA KHÔNG? (2)

Cố Thanh Phong đang kiêu ngạo đi tới, trong lúc bất chợt truyền đến âm thanh lộc cộc. Hắn cúi đầu nhìn, hoá ra là đầu của một đứa trẻ, lăn đến bên chân mình, sắc mặt trắng bệch, môi đỏ thẫm, hốc mắt là hai lỗ đen sáng chói, bên trong còn có giòi bọ bò lổm ngổm.

Ngay lúc này, có một đứa trẻ không đầu chạy ra khỏi bóng tối.

“Thúc thúc ơi, thúc thúc, thúc có thấy đầu ta không? Ta không thể tìm thấy đầu của ta, người có thể tìm nó giúp ta không?”

“Cút đi nhóc con, cút qua bên chơi đi.” Cố Thanh Phong trực tiếp đá mạnh vào đầu người dưới chân.

Ầm!

Đầu người dưới tác dụng của sức mạnh khủng bố, trong nháy mắt được ban cho năng lượng chuyển động mạnh mẽ, giống như một ngôi sao băng, lao về hướng đám trẻ không đầu.

Ầm ầm!

Đám trẻ không đầu và cái đầu của bọn chúng trong nháy mắt nổ tung, hồn phi phách tán.

Đám người đang đi đường ở thành âm Sát nhìn thấy đám trẻ con không đầu chết thảm, cục diện chợt rơi vào khoảng không yên tĩnh quỷ dị, dường như bọn họ đã bị chọc giận, tất cả mọi người đều dừng bước chân, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Phong.

Trong chốc lát quỷ khí dày đặc, sát khí bốn phía.

Cố Thanh Phong nhất thời trừng mắt, cười nói: “Nhìn cái gì mà nhìn! Dám nhìn thêm chút nữa, có tin bổn đế móc tròng mắt các ngươi ra không?”

Một vị lão giả mặt mày bê bết máu chống nạng đầu người chậm rãi đi ra.

“Người trẻ tuổi, ngươi có biết nơi này là…”

“Lão già chết tiệt! Ở đây có phần cho ngươi nói chuyện sao?”

Cố Thanh Phong trực tiếp đánh bay đầu chó của lão giả đó, làm cho đầu của lão ta tách ra khỏi cơ thể.

Hành động này, xem như hoàn toàn chọc giận mọi người, một đám ma quỷ như thủy triều từ trong bóng tối tuôn ra, xu thế muốn bao phỉ lấy hắn.

“Tất cả dừng tay”

Sâu bên trong thành âm Sát đột nhiên truyền ra một tiếng nói quyến rũ.

Đám ma quỷ như thủy triều nghe thấy giọng nói này, bất chợt dừng bước lại, thậm chỉ trên mặt còn hiện ra vẻ sợ hãi.

Ngay sau đó, một chiếc bảo liễn* hoàng kim từ sâu trong bóng tối chạy như bay tới, đám ma quỷ nhao nhao tránh lui, tránh như tránh rắn rết.

*Bảo liễn: Đề cập đến chiếc xe mà các vị vua đi, chiếc xe cao quý lộng lẫy.

*Bảo liễn: Đề cập đến chiếc xe mà các vị vua đi, chiếc xe cao quý lộng lẫy.

Rất nhanh, chiếc bảo liễn hoàng kim dừng ở trước mặt Cố Thanh Phong, bước xuống một vị nữ tử mặc giá y màu đỏ, khuôn mặt tuyệt mỹ tinh xảo.

“Thiếp thân ân Vũ Điệp, gặp qua đạo hữu, người bên dưới không hiểu chuyện, quấy nhiễu khách quý, thật sự xin lỗi, kính xin khách quý đừng trách.”

Nữ tử mặc giá ý ân Vũ Điệp hành lễ nói với vẻ mặt áy náy.

Cố Thanh Phong trong nháy mắt nhìn thấy nữ tử mặc giá y, hai mắt chợt tỏa sáng, miệng chảy nước miếng.

Quỷ tiên cấp độ Huyền Tiên!

Với thực lực của hắn bây giờ, dưới tình huống không dựa vào Tinh Cực Ma Hỏa, dưới Kim Tiên thì hắn vô địch.

Thực lực cỡ này, cũng là cường giả cấp độ Huyền Tiên mới có thể lọt vào mắt, hiện giờ gặp phải một quỷ tiên cấp bậc Huyền Tiên, hắn làm sao có thể không có hứng thú, không vui vẻ chứ.

Hơn nữa quan trọng nhất chính là dáng vẻ của nàng ta không tệ.

“Khặc khặc khặc… một câu xin lỗi là xong sao?” Cố Thanh Phong cười tà nhìn chằm chằm vào ân Vũ Điệp nói.

ân Vũ Điệp đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức tươi cười như hoa nói: “Không biết khách quý muốn như thế nào?”

Cố Thanh Phong nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của ân Vũ Điệp, cảm nhận được xúc cảm mềm mại kia nói: “Ít nhất cũng phải tự mình tiến cử, thế mới đủ thể hiện thành ý tạ lỗi chứ?”

ân Vũ Điệp tươi cười không giảm, mỉm cười nói: “Khách quý nói đùa rồi.”

“Khặc khặc khặc… Bổn đế thấy ngươi có vài phần tư sắc, cho nên mới cho ngươi cơ hội trân quý này, hy vọng ngươi đừng không biết coi trọng, mà thu hẹp con đường của chính mình lại.”

“Được, vậy mời khách quý theo ta.” ân Vũ Điệp không dấu vết tránh thoát móng vuốt ma quỷ của Cố Thanh Phong, bắt đầu dẫn đường ở phía trước.

Rất nhanh, không bao lâu sau, hai người đã xuất hiện trước một đại viện thâm trạch (nhà cao cửa rộng) cổ kính.

“Xin mời khách quý.”

ân Vũ Điệp là người đầu tiên tiến vào trong thâm trạch, Cố Thanh Phong nghênh ngang đi sát theo phía sau.

Sau khi tiến vào, đập vào mắt là từng tòa đình đài thủy tạ*, núi giả ao hoa, khắp nơi đều là cây tùng xanh bách, chim hót hoa thơm.

*Đình đài thuỷ tạ: là kiến trúc lâm viên cổ.

Nó hoàn toàn tương phản rõ rệt với bên ngoài âm u rợn người.

Cố Thanh Phong nhíu mày, có hơi không thích.

“Khách quý có chỗ nào không hài lòng với nhà của thiếp thân sao?” ân Vũ Điệp hỏi.

“Một nơi quỷ quái tốt thế này, mà ngươi làm hoa cỏ cỏ của người sống để làm cái gì? Đúng là mất cả hứng, học đòi văn vẻ!” Cố Thanh Phong nói với vẻ bất mãn.

Bởi vì có những hoa cỏ này mà quỷ khí trong nhà cũng suy yếu vài phần, làm cho hắn rất mất hứng.

ân Vũ Điệp sửng sốt, nàng ta tuyệt đối không thể nghĩ tới, một người sống vậy mà lại chán ghét đồ vật của người sống, trái lại thích đồ vật của người chết.

Hơn nữa bốn chữ ‘học đòi văn vẻ’ này, thật sự làm nàng ta tổn thương sâu sắc.

Trong mắt nàng ta hiện lên một tia sát ý mờ ám, nhưng trên mặt lại ung dung thản nhiên nói: “Khách quý có điều không biết, cho dù bọn ta thân là quỷ tu, nhưng trong nội tâm vẫn luôn khát vọng cuộc sống của người sống.

Thật ra ma quỷ trong thành âm Sát này, cũng đều là người đáng thương, bọn họ đều là tiên nhân chết thảm trong Tinh Hư, chỉ còn lại có một luồng hồn phách, giãy dụa sinh tồn, dấn thân vào con đường quỷ tu.”

Chương 861 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!