Chỉ là… Cổ Nhược Trần nhìn lướt qua, mười một vị hoàng tử hoàng nữ dưới gối, nhất thời phát ra một tiếng thở dài.
Trong đám con cái của mình, căn bản cũng không có một đứa nào có thể so sánh với nó, hoàn toàn không phải là đối thủ của người ta, đi lên cũng chỉ mất mặt.
Lúc này, một vị hoàng nữ bộ dáng xinh đẹp giống như tiểu cô nương mười bảy mười tám tuổi đứng lên, vẻ mặt tức giận nói: “Phụ hoàng, Vũ Văn Hùng này thật sự là khinh người quá đáng, để cho ta đi giáo huấn hắn. ”
Cổ Nhược Trần nhìn về phía con gái út của mình, Cổ Linh Nhi.
Nàng tuy rằng tuổi nhỏ nhất, nhưng lại có vài phần dũng khí trâu con mới sinh không sợ hổ, hơn nữa thiên tư tuyệt hảo, sớm bước vào hàng ngũ kim tiên, nhưng mà… Kim Tiên tép riu đối mặt với đệ tử thế lực tiên vương kia căn bản không phải là đối thủ.
“Linh nhi, con không phải là đối thủ của hắn.”
Cổ Linh Nhi lập tức nóng giận giương nanh múa vuốt nói: “Không phải đối thủ cpm cũng muốn đi, chẳng lẽ liền trơ mắt nhìn hắn hạ nhục Thất Tinh cổ quốc ta như thế? ”
Cổ Linh Nhi nói xong, liền muốn lao ra ngoài, nhưng mà Cổ Nhược Trần tiện tay vung lên, lập tức một đạo tiên quang hóa thành cấm chế nhốt nàng lại.
“Phụ hoàng! Ngài thả con ra, ta phải dạy dỗ hắn ta! ”
Cổ Nhược Trần lắc đầu, tuy rằng trong lòng rất cảm động lòng hiếu thảo của nữ nhi, nhưng thân là phụ thân, hắn biết rõ chắc sẽ bị đánh bại, làm sao có thể để nữ nhi đi đây.
Cổ Linh Nhi tức giận muốn nổ tung, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng thành hình bánh bao, đỏ bừng, trong mắt hạnh tràn đầy lửa giận nhìn Vũ Văn Hùng ở bên ngoài, trong miệng không ngừng la hét.
Tuy nhiên, ngay sau đó, tiếng la hét của nàng dừng lại.
Sau khi dừng lại một giây, ngay sau đó trong miệng lại phát ra một tiếng vang lớn hơn, toàn bộ âm điệu cao lên tám nốt: “Mau tới xem! Có người đi chặn Vũ Văn Hùng! ! ”
“Cái gì!”
“Thật hay giả!?”
Một đám hoàng tử hoàng nữ bao gồm cả quốc chủ Cổ Nhược Trần đều nhìn theo tiếng kêu.
.........
Trên bảo thuyền khổng lồ của tộc Trọng Minh.
Thanh niên áo tím Vũ Văn Hùng ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống đám chúng sinh trên mặt đất,sinh ra một loại hào khí đứng trên đỉnh cao nhìn ngắm chúng sinh.
Lúc này, nữ tử được hắn ôm vào trong ngực nói: “Thiếu chủ, chúng ta vào thành như vậy, có phách lối quá hay không?
Thất Tinh cổ quốc luôn là nơi trung lập, quy củ cấm không lưu truyền mấy vạn năm, theo ta thấy, chúng ta thân là khách, vẫn nên nhập gia tùy tục, tuân theo quy củ nơi này là tốt nhất. ”
Vũ Văn Hùng cười khẽ: “Quy củ? Chỉ là một Thất Tinh cổ quốc, cũng dám nói quy củ voi81 Vũ Văn Hùng ta, hắn có thực lực đó sao? ”
“Nhưng mà…”
“Có gì mà cứ nhưng nhưng.”
Vũ Văn Hùng cười tà một tiếng, trực tiếp ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nữ tử, kéo cả người nàng vào trong ngực, vươn ra ma trảo tà ác.
Nữ tử lập tức khuôn mặt đỏ bừng, thân thể mềm nhũn run lên: “Đừng… Đừng… Thiếu chủ, nơi này đông người. ”
Vũ Văn Hùng không kiêng nể gì đánh giá dáng người thon thả của nữ tử, cười nói: “Ngươi là nữ nhân của bản thiếu chủ, bản thiếu chủ muốn thế nào, liền thế nấy, xem ai dám nói ? ”
“Khà khà… Tiểu tử, thứ tốt không thể hưởng thụ một mình, để cho Bổn đế cũng sờ hai cái đi nào. ”
Một đạo thanh âm giống như sấm sét vang vọng khắp nơi.
Vũ Văn Hùng hai tay đang tác quái nhất thời cứng đờ, sắc mặt có chút khó coi, hắn không nghĩ tới mình vừa giả ngầu xong quay đầu liền có người dám nhảy ra vả mặt.
“Ai!” Trong ánh mắt hắn tràn ngập sát ý vô biên.
Chỉ thấy một đạo lưu quang phát ra từ Thất Tinh Tiên Thành, thẳng hướng lên trời, trong nháy mắt liền chắn trước bảo thuyền khổng lồ của tộc Trọng Minh.
Người tới chính là Cố Thanh Phong!
Cố Thanh Phong đột nhiên xuất hiện nhất thời khiến cho nổi lên rúng động trong thành.
“Các ngươi mau xem, lại có người dám ngăn cản bảo thuyền của Vũ Văn Hùng!”
“Cái gì! Sao lại như thế! Ai ăn gan hùm mật gấu? ”
“Chẳng lẽ là thiếu chủ của các thế lực tiên vương khác?”
“Không phải, người nọ nhìn lạ mặt, hơn nữa cảnh giới của hắn giống như một phàm nhân”
Mọi người trong thành nhìn thấy cảnh này, đều không dám tin, cực kỳ khiếp sợ.
Đây chính là thiếu chủ tộc Trọng Minh, ở Thất Tinh Tiên Thành vô số cấm không pháp lệnh, hắn tùy ý phi hành, làm cho Thất Tinh cổ quốc không dám hó hé tiếng nào.
Nhưng hôm nay lại có người dám can đảm ngăn cản trước mặt tồn tại như vậy, đây không phải là muốn chết sao?
Vũ Văn Hùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía vị khách không mời trước mắt, đợi thấy rõ tu vi của đối phương, trong mắt nhất thời hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Phàm nhân? Ai cử ngươi tới đây? Mục đích là gì? ”
Theo Vũ Văn Hùng thấy thì hơn phân nửa là có người khống chế phàm nhân này, muốn lại làm mình kinh tởm, bằng không chỉ là một phàm nhân, làm sao dám đến chọc mình?
Cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không có lá gan này!
“Khà khà… Tiểu tử, Bổn đế ở trong thành đang yên ổn phơi nắng, nhưng tiểu tử ngươi lại lái một chiếc thuyền rách, che đi mặt trời, ngươi nói xem, ngươi có đáng chết hay không? ”
Lời này vừa nói ra, đừng nói Vũ Văn Hùng ngây ngẩn cả người, ngay cả tiên nhân trong thành cũng sửng sốt.
Che… Che mặt trời, đáng chết!?
Tên này không khỏi cũng quá bá đạo rồi?
Vũ Văn Hùng hoành hành bá đạo nhiều năm như vậy, đây cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người còn bá đạo hơn mình.
Chương 876 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]