Sắc mặt hắn càng ngày càng lạnh, trong lòng cơ bản đã kết luận, nhất định là sau lưng có người khống chế tên phàm nhân này lại đây cố ý khiêu khích mình. Mình tuyệt đối không thể dây dưa với phàm nhân này nhiều, bằng không vô luận kết quả như thế nào, truyền ra ngoài bị cũng chả đẹp mặt.
Vì thế, chỉ nghe hắn hừ lạnh một tiếng: “Tên điên từ đâu nhảy ra, chết cho bản thiếu chủ! ”
Vừa dứt lời.
Vũ Văn Hùng đưa tay chỉ một cái, đầu ngón tay tiên quang lấp lánh, năng lượng khủng bố trong nháy mắt bắn về Cố Thanh Phong.
Ầm ầm——!
Trên bầu trời Thất Tinh Tiên Thành, năng lượng khủng bố tàn sát bừa bãi, tiên mang nổi lên ngập trời.
Trong phút chốc, toàn bộ Thất tu sĩ Tinh Tiên Thành đều cảm thấy một cổ uy thế mạnh mẽ hoành hành, đè ép khắp nơi.
“Sức mạnh khủng bố thật! Đây có phải là thực lực của Thiếu chủ Trọng Minh Vũ Văn Hùng? ”
“Không hổ là truyền nhân tiên vương, chỉ tiện tay chỉ một ngón là có uy năng như thế, nếu toàn lực ra tay, sợ là Kim tiên cảnh không ai có thể ngăn cản.”
“Người phàm nhân kia có thể chết dưới một ngón tay này, cũng đủ để kiêu ngạo rồi.”
Cố Thanh Phong nhìn tiên quang khủng bố đánh về phía mình, lông mày khẽ nhíu lại.
Ý gì? Khinh thường Bổn đế? Lại dám qua loa như thế.
Chỉ thấy hắn vươn tay ra, năm ngón tay mở ra.
Phanh!!
Tiên quang khủng bốlập tức bắn vào lòng bàn tay hắn, đến lúc này không thể nhích vào thêm tí nào.
Khi hắn hơi dùng sức, oanh!
Tiên quang nổ tung, hóa thành mưa ánh sáng đầy trời.
“Cái gì! Phàm nhân này lại có thể ngăn cản một kích tiện tay của Vũ Văn Hùng! ”
“Sao lại như thế! Chẳng lẽ hắn che dấu cảnh giới? ”
Tu sĩ phía dưới nhất thời kinh hô.
Cảnh tượng này làm cho bọn họ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, từ khi nào phàm nhân có thể mạnh như vậy?
Nó không khác gì nhìn thấy một con kiến nâng con voi lên.
Vũ Văn Hùng nhíu mày: “Không phải phàm nhân? Xem ra trên người ngươi có một loại bí pháp kỳ lạ nào đó, che dấu tu vi cảnh giới. ”
“Khà khà… Tiểu tử, nếu ngươi chỉ có chút thực lực này, vẫn là ngoan ngoãn giao tiểu nương tử kia ra, làm song tu lô đỉnh cho Bổn đế đi, thuận tiện lại quỳ xuống dập đầu ba cái, như thế còn có thể tránh khỏi cái chết. “Cố Thanh Phong ngông cuồng cười to nói, luận khiêu khích, hắn là dân chuyên nghiệp.
Thanh âm không kiêng nể gì hóa thành âm lãng cuồn cuộn, truyền đi khắp nơi.
Toàn bộ Thất Tinh Tiên Thành đều hóa đá.
Hắn ta có thực sự biết mình đang nói gì không?
Đó chính là Vũ Văn Hùng, truyền nhân của Trọng Minh tiên vương.
Trước mặt mọi người, làm nhục một vị truyền nhân tiên vương như thế, đây là muốn cùng toàn bộ tộc Trọng Minh không chết không thôi!
Nhìn toàn bột Tinh Khư thứ sáu này, cho dù là thế lực tiên vương của các gia đình khác, mặc dù đối địch lẫn nhau, cũng không ai dám nói ra những lời càn quấy như vậy, chẳng khác nào trở mặt.
Nếu hôm nay Vũ Văn Hùng không trả thù, vậy thể diện của tộc Trọng Minh xem như hoàn toàn mất sạch.
Trong cung điện.
Thất Tinh quốc chủ Cổ Nhược Trần cùng với một đám hoàng tử hoàng nữ đều ngây ngẩn cả người.
Bọn họ vốn tưởng rằng Cố Thanh Phong là một người đứng về phía mình, bởi vì không chịu được tác phong kiêu ngạo của Vũ Văn Hùng, cho nên mới ra tay ngăn cản.
Nhưng ai ngờ, tên này má nó quả thực còn kiêu ngạo hơn Vũ Văn Hùng.
Tên điên từ đâu ra vậy?
Chỉ có Cổ Linh Nhi hai mắt tỏa sáng, không chớp nhìn chằm chằm bóng dáng kiêu ngạo bất khuất của Cố Thanh Phong.
Từ nhỏ nàng bị các loại quy củ trói buộc, lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân kiêu ngạo như thế, càn quấy như thế, mặc dù đối mặt với truyền nhân tiên vương vẫn tùy ý làm bậy.
Bẩm sinh àng đã hướng đến loại tùy ý tiêu sái này.
......
Vũ Văn Hùng tức đến bật cười, nổi giận đùng đùng: “Bất kể ngươi là ai, bất kể ngươi đứng sau lưng ai, hôm nay đều phải chết! ! ”
Lửa giận của hắn thật sự đạt tới đỉnh điểm, từ khi hắn sinh ra đến nay, cũng không ai dám nói những lời này với hắn, bình thường đều là hắn nói với người khác.
Trong lòng sát ý cuộn trào, hắn đã hạ quyết tâm, cho dù Cố Thanh Phong là truyền nhân tiên vương khác phái tới, hắn cũng muốn giết!
Kỳ thật hắn nghĩ nhiều rồi, Cố Thanh Phong đến kiếm chuyện, thật sự chỉ là đơn thuần đến kiếm chuyện.
Chỉ thấy Vũ Văn Hùng một tay ôm muội muội, một tay nâng lên trời.
Oanh ——!
Trên bầu trời nhất thời vang lên từng đợt tiếng nổ khủng bố.
Bầu trời vốn trong vắt trong nháy mắt tối sầm, như rơi vào đêm tối vô tận.
Che khuất bầu trời.
Năng lượng giao động mãnh liệt lan rộng bành trướng, hội tụ trên bầu trời, một cỗ uy áp khủng bố khuếch tán khắp nơi.
Một số kim tiên lâu đời lộ ra vẻ hoảng sợ.
“Đây… Đây thật sự là thực lực kim tiên có thể đạt được sao? ”
“Truyền nhân tiên vương thật kinh khủng!”
Trên bầu trời xuất hiện phù văn quỷ dị vô cùng vô tận, hội tụ ở sâu trong biển mây, hóa thành một dòng lôi trì màu đen khủng bố.
“Chết đi!” Vũ Văn Hùng vung tay lên, lôi quang khủng bố làm nổi bật hắn vĩ đại như thần sấm.
Ầm ầm——!
Lôi đình màu đen giống như cơn sóng biển giận dữ cuộn trào, lấy thế che trời chặn đất đánh về phía Cố Thanh Phong, tựa như Lôi Thần đang tức giận.
Uy năng khủng bố kia, làm cho không biết bao nhiêu tiên nhân trong tiên thành sợ hãi, hoảng sợ biến sắc.
Cố Thanh Phong nhìn lôi đình màu đen khủng bố kia, khóe miệng rốt cục gợi lên một nụ cười hài lòng.
Cho nên nói, hắn thích nhất những yêu ma nhị đại này, không chỉ thực lực mạnh còn cuồng ngạo, mắng một tiếng là lên cơn, không nói, năm sao khen ngợi!
Trong điện quang hỏa thạch, lôi đình đen đúa giáng xuống người.
Chương 877 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]