Lúc này, một vị hoàng tử bên cạnh chợt phát ra một tràng cười nhạo báng: “Một tay cũng có thể phá? Ha ha ha, khẩu khí cũng lớn đấy! Ngươi biết Tiên Vương kiếp là gì không?” “Minh Hạo, không được vô lễ với Cố tiểu hữu.” Cổ Nhược Trần lạnh lùng lên tiếng.
Cái người được gọi là hoàng tử Minh Hạo thấy phụ hoàng khiển trách chỉ đành buồn bực lui về.
Cổ Nhược Trần quay đầu nhìn về phía Cố Thanh Phong nói: “Cố tiểu hữu chớ nên nói đùa. Ngươi mới tới Thất Tinh Tiên Thành, còn chưa hiểu được đất nước con người nơi đây, Minh Vũ, con dẫn Cố tiểu hữu đi dạo cho khuây khoả đi.”
“Vâng, phụ hoàng.” Một vị hoàng tử dáng vẻ chững chạc khác đi ra.
Hiển nhiên là Cổ Nhược Trần căn bản không tin lời Cố Thanh Phong nói, nhưng xuất phát từ lễ độ ông ta cũng không lên tiếng trào phúng, chỉ muốn vội vàng đuổi hắn đi.
Hoàng tử Minh Vũ đi tới bên cạnh Cố Thanh Phong, khách sáo nói: “Cố đạo hữu, xin mời đi theo ta.”
Song Cố Thanh Phong lại không cử động mà nhàn nhạt nói: “Bổn đế chưa bao giờ nói đùa.”
Ánh mắt Cổ Nhược Trần ánh mắt chợt nghiêm túc, sắc mặt trầm xuống. Nếu như không phải Cố Thanh Phong có ân với Thất Tinh Cổ Quốc, thì dựa vào những lời xằng bậy như vậy chắc chắn đã bị đuổi ra ngoài từ lâu rồi.
Ông ta nhìn thẳng vào Cố Thanh Phong, lập tức ánh mắt khẽ thay đổi. Bởi vì ông ta phát hiện bên trong ánh mắt đối phương mang theo vẻ thản nhiên bễ nghễ, giống như là sự kiêu ngạo toát ra từ trong xương, chẳng thèm đếm xỉa đến thế gian vạn vật.
Bởi vì khắc sâu tận xương tủy, cho nên dù sắc mặt đang bình tĩnh, ánh mắt cũng không thay đổi.
Ông ta mới chỉ từng nhìn thấy ánh nhìn kiêu ngạo này ở trên người Tiên Vương.
Tiên Vương ở trên Cửu Thiên nhìn xuống nhân gian, ngồi xem sinh tử luân hồi, thương hải thương điền, nhìn đời bằng nửa con mắt.
Điều này không khỏi khiến cho Cổ Nhược Trần cảm thấy kỳ lạ, rốt cuộc sự tự tin của người này đến từ đâu?
Đối mặt với một Chuẩn Tiên Vương như mình mà lại có thể ngạo mạn như vậy?
Khi nói đến Tiên Vương kiếp thì vẻ mặt hắn rất tự tin còn mang theo sự khinh thường, giống như đang nói đến một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể vậy.
Nguy cơ sinh tử càng ngày càng gần làm cho ông ta không muốn muốn từ bỏ bất cứ một tia hi vọng nào.
Ông ta nghiêm túc hỏi lại: “Lời của Cố tiểu hữu là thật sao?”
Cố Thanh Phong cười thần bí, thầm nói đối phương đã mắc câu.
“Nếu Cổ quốc chủ không tin thì có thể tìm một vị tiên nhân sắp độ lượng kiếp đến, thử một lần là biết.”
Cổ Nhược Trần chìm vào trầm tư, Cố Thanh Phong này thật sự quá tự tin, thế mà còn dám yêu cầu thử gặp mặt. Lẽ nào hắn thật sự có cách để vượt qua Tiên Vương kiếp?
“Xin hỏi Cố tiểu hữu, có thể tiết lộ một chút rốt cuộc là loại phương pháp nào hay không?”
Cố Thanh Phong tùy ý duỗi tay phải của mình ra vẫy vẫy, nói: “Trước đó Bổn đế đã nói rồi, một tay cũng có thể phá, chính là ý trên mặt chữ.”
Cổ Nhược Trần nhìn bàn tay của Cố Thanh Phong, lại nhìn nét mặt tự cao tự đại của hắn, trong lòng có hơi giao động. Ông ta cảm thấy có lẽ mình đã đụng phải một tên mất trí đầu óc không bình thường rồi.
Chỉ một tay có thể Phá Tiên Vương kiếp sao? Chuyện này Tiên Vương đến cũng không làm được.
Trước đó bị Cổ Nhược Trần khiển trách, Cổ Minh Hạo hoàn toàn không nhịn được nữa, lại lần nữa đứng ra chỉ vào Cố Thanh Phong quát lên: “Phụ hoàng, tên này rõ ràng chính là một kẻ ưa nói năng xằng bậy, mau chóng đuổi hắn ta ra ngoài đi.”
Sắc mặt Cố Thanh Phong nhất thời sa sầm, nếu không phải nể cha già nhà ngươi là chuẩn Tiên Vương, thì ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của ngươi đấy.
“Hừ, xem ra các ngươi cũng không tin tưởng Bổn đế. Cũng được, Cổ quốc chủ, ngươi cũng không cần tìm vị tiên nhân độ kiếp đó nữa. Ngươi có thể vượt qua Tiên Vương kiếp hay không vốn cũng chẳng liên quan đến ta. Chẳng qua là Bổn đế cảm thấy Thất Tinh Tiên Thành không tệ, không đành lòng nhìn nó bị huỷ hoại sau khi ngươi độ kiếp thất bại mà thôi. Các ngươi tự thu xếp cho ổn thỏa.”
Nói xong, Cố Thanh Phong liền phẩy tay áo một cái, bóng dáng biến mất trong hư không.
“Cố…” Gương mặt Cổ Nhược Trần xoắn xuýt do dự, định duỗi tay giữ lại. Nhưng chỉ trong một giây do dự đã không thấy bóng dáng Cố Thanh Phong đâu.
Cổ Minh Hạo nhìn thấy một màn này lập tức đi qua khuyên giải an ủi: “Phụ hoàng, người thật sự tin những lời hoang đường đó của hắn ta sao? Cho dù là hắn có hơi đặc biệt, nhưng thế thì sao? Đây chính là Tiên Vương kiếp, dù Tiên Vương đến cũng không cách nào giúp người độ kiếp, Cố Thanh Phong thì có tài đức gì chứ?”
Cổ Nhược Trần thở dài một tiếng, cũng không nói gì nữa, nhưng kỳ thật trong lòng cũng tin tưởng lời của Cổ Minh Hạo phần nào.
Bên ngoài hoàng cung.
Thân hình Cố Thanh Phong hiện ra, hắn quay đầu nhìn thoáng qua hoàng cung cao vút nguy nga, khóe miệng không khỏi cong lên thành nụ cười gian tà.
“Tên Cổ Minh Hạo đúng là thần trợ công, Bổn đế đang rầu không có cớ gì để tống tiền, khụ. . . để kiếm chút tiền thù lao đây.”
Thật ra hắn đã sớm tính toán xong xuôi, tuyệt đối không thể giúp Cổ Nhược Trần độ kiếp không công được, nhất định phải thu thù lao.
Nhưng trong này phải nắm chặt một điều, điều gì mới được?
Rất đơn giản, điều đó chính là đến lúc đó người ta trở thành Tiên Vương đừng đuổi giết hắn là được.
Chương 883 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]