Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 885: CHƯƠNG 884: CHỈ LÀ TIÊN VƯƠNG KIẾP CỎN CON, BỔN ĐẾ CHỈ CẦN MỘT TAY CŨNG CÓ THỂ PHÁ (2)

Nếu như hắn đòi thù lao quá trớn, ví dụ như muốn Thất Tinh Tiên Thành cộng thêm bảy cô con gái của người ta, cho dù lúc đó người ta đồng ý thì sau khi chuyện này thành Tiên Vương chẳng lẽ không giết chết ngươi? Nhưng vấn đề là, nếu như đòi thù lao quá ít thì Cố Thanh Phong lại không hài lòng.

Có điều hiện tại những thứ này đều không phải vấn đề, Cổ Minh Hạo dâng lên một cơ hội vàng như thế, vừa vặn có lý do bắt chẹt.

Về phần làm như thế nào thì kế hoạch của Cố Thanh Phong lại rất đơn giản, chỉ cần mình tìm đại một vị tiên nhân có thực lực không tệ trong Tiên Thành, giúp người đó độ kiếp thành công, lúc đó Cổ Nhược Trần còn có thể ngồi vững nổi sao?

Giúp một tiên nhân không được, vậy thì hai người, mười người!

Gặp được hắn rồi, chẳng lẽ Cổ Nhược Trần không đến xin lỗi nhận sai và cầu xin hắn giúp sao?

Đến lúc đó, dâng lên bao nhiêu chỗ tốt mới có thể được hắn tha thứ, còn không phải do hắn quyết hết sao? Hơn nữa đối phương còn phải đội ơn đội nghĩa hắn không biết chừng.

Cố Thanh Phong càng nghĩ càng thấy kế sách này của mình không tồi.

Đây gọi là gì?

Đây gọi là nắm thóp!

Vừa nghĩ tới vừa có thể kiếm được một món tiền lớn, còn có thể thu hoạch được một người nhà mạnh mẽ, tâm trạng của hắn liền cực kỳ tốt đẹp.

Sau đó hắn đi về thanh lâu, tiếp tục công việc trước đó mà mình chưa hoàn thành, nghe ngóng nững thông tin liên quan đến Tinh Thần Lệ.

Tuy rằng đã biết được từ trong miệng Cổ Nhược Trần, nhưng đây không phải việc nhỏ, dĩ nhiên không thể chỉ nghe lời từ một phía.

Vẫn nên đi nghe những cô gái đó nói chuyện vậy.

Trước khi đi, hắn đột nhiên nhớ tới con trai lớn của mình đã nửa ngày không thấy, thật là nhớ nhung.

Dù sao nghe ngóng thông tin cần chi tiêu không nhỏ, cũng không biết nửa ngày nay thằng con lớn có kiếm được tiền cho người cha yêu dấu của nó không nữa.

Hắn lập tức truyền âm cho hai tên thủ hạ của mình, cũng chính là hai tên Huyền Tiên trước đó hắn đã phái đi theo dõi Dạ Vô Ưu.

Bởi vì bọn hắn đã sớm nhận chủ, cho nên Cố Thanh Phong có thể liên lạc trực tiếp thông Thệ Ngôn Chi Lực.

Chỉ chốc lát sau.

Cố Thanh Phong hơi nhíu mày, hắn truyền âm cho hai tên thủ hạ nhưng lại như đá chìm đáy biển, dường như đã bị lực lượng thần bí nào đó ngăn cản rồi.

Ngay sau đó hắn lại truyền tin cho Dạ Vô Ưu, kết quả vẫn như vậy, cũng không thấy tăm hơi.

Tình huống gì đây!?

Lẽ nào con trai ta Vô Ưu ôm tiền bỏ trốn rồi sao? Còn tiện thêr giết hai tên thủ hạ?

Nhưng hắn lại nghĩ lại, chắc không phải đâu, bởi vì hắn có thể mơ hồ cảm giác được Dạ Vô Ưu và hai vị thủ hạ đều còn sống. Sở dĩ không liên lạc được là có một luồng sức mạnh thần bí nào đó đang ngăn trở.

Chẳng lẽ có ai đó đã nhốt bọn họ lại?

Đáng ghét! Thế mà có người dám giam cầm con trai của Bổn đế, vậy ai sẽ bỏ tiền để nghe ngóng tin tức?

Cố Thanh Phong càng nghĩ càng giận, cuối cùng đành phải quyết định mình bỏ tiền đi dò la tin tức.

Còn con trai lớn thì sao?

Nếu như gặp chút cản trở nho nhỏ đã chết, vậy thì căn bản không xứng làm con trai của Bổn đế. Nếu không phải con trai của Bổn đế thì còn quan tâm nó làm gì?

...

Quay ngược thời gian, khi Cố Thanh Phong đang trò chuyện cùng Cổ Nhược Trần trong hoàng cung.

Ở một nơi vắng vẻ.

Thuyền châu báu của gia tộc Trọng Minh yên tĩnh dừng ở chỗ này.

“Thúc phụ! Thằng súc sinh đớ lại dám sỉ nhục con như thế! Còn lão Cổ Nhược Trần kia nữa, chỉ là một tên Chuẩn Tiên Vương hèn mọn, vậy mà dám ngăn trở gia tộc Trọng Minh chúng ta, bọn chúng đều đáng chết! Đều đáng chết! Bổn thiếu chủ nhất định phải báo thù!”

Vũ Văn Hùng nổi xung thiên chửi ầm lên, gương mặt anh tuấn đã bị thù hận làm cho vặn vẹo.

“Tên khốn kia vậy mà lại nói cái gì mà bởi vì bổn thiểu chủ quấy rầy hắn tắm nắng? Đáng ghét! Ngay cả kiếm cớ cũng lười, rõ ràng là hắn không coi Bổn thiếu chủ ra gì, không coi gia tộc Trọng Minh ra gì!

Bổn thiếu chủ nhất định phải chém bọn chúng thành muôn mảnh, phải để cho toàn bộ Thất Tinh Cổ Quốc chôn cùng!”

“Thiếu chủ, xin ngài hãy bớt giận.” Thiếu nữ được Vũ Văn Hùng ôm vào trong ngực trước đó khuyên giải.

“Cút ngay!” Vũ Văn Hùng đẩy nàng ta ra, nổi quạu như một con sư tử.

“Thúc phụ, ta nhất định phải trở về nói cho lão tổ, để người tiêu diệt Thất Tinh Cổ Quốc và cả nhà tên súc sinh đó!”

Sắc mặt Vũ Văn Bác trắng bệch bởi vì trọng thương chưa lành, ông ta lắc đầu: “Tạm thời không thể động thủ với Thất Tinh Cổ Quốc, lão tổ sẽ không đồng ý.”

“Vì sao? Cổ Nhược Trần chẳng qua chỉ là một Chuẩn Tiên Vương mà thôi, lẽ nào gia tộc Trọng Minh chúng ta phải sợ bọn chúng hay sao?” Vũ Văn Hùng cả giận nói.

“Không phải sợ, chỉ là không muốn đẩy lão ta vào tuyệt cảnh mà thôi. Lão Cổ Nhược Trần đó không có Độ Kiếp Đan, dựa vào thực lực của lão thì căn bản không qua được Tiên Vương kiếp, chắc chắn sẽ chết.

Đối mặt loại người sắp chết, đặc biệt là Chuẩn Tiên Vương, cho dù là Tiên Vương cũng không muốn tuỳ tiện đắc tội. Phải biết rằng một vị Chuẩn Tiên Vương cần kề cái chết mà phản công lại vẫn cực kỳ đáng sợ.

Thực lực của Lão tổ tuy mạnh, nhưng mà rất khó bảo đảm lông tóc vô thương. Một khi bị thương, Tiên Vương của những thế lực còn lại khó tránh khỏi sẽ nảy sinh tâm tư khác, Tinh Cực Tiên Vương chính là ví dụ tốt nhất. Bởi vì độ kiếp bị thương nên mới bị người ta lợi dụng sơ hở, mấy vị Tiên Vương hợp nhau tấn công, cuối cùng rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.

Chương 884 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!