Cho nên, biện pháp tốt nhất để đối phó với Cổ Nhược Trần chính là đợi, không bao lâu nữa lão tự nhiên sẽ chết dưới Tiên Vương kiếp. Đến lúc đó con muốn giày vò vợ con lão thế nào cũng được, thậm chí ngay cả Thất Tinh Cổ Quốc cũng có thể bỏ vào trong túi.” Vũ Văn Hùng nghe đến đây cũng khôi phục một chút bình tĩnh. Tuy rằng tính tình hắn ta không tốt, nhưng không phải người ngu, biết rõ gia tộc Trọng Minh có được vinh quang hôm nay là dựa vào ai.
Chính là lão tổ nhà mình – Trọng Minh Tiên Vương.
Một khi Trọng Minh Tiên Vương có chuyện gì bất trắc, lúc đó gia tộc Trọng Minh cũng sẽ suy bại theo.
“Nếu không thể đối phó với Cổ Nhược Trần, vậy thì có thể đối phó với tên súc sinh đó không?” Vũ Văn Hùng cắn răng nghiến lợi nói, hiển nhiên hắn ta đã ghim chặt Cố Thanh Phong vào lòng.
Vũ Văn Bác gật đầu, trong đôi mắt vẩn đục già nua cũng lóe lên sát ý: “Tất cả căn nguyên đều do tên súc sinh này mà ra. Nhưng mà tên này rõ ràng là cố ý tìm cớ, lão phu hoài nghi có thể hắn và Cổ Nhược Trần là một phe.”
“Một phe? Ý thúc phụ là gì?”
“Trên đời này làm gì có ai lấy lý do ngăn trở tắm nắng làm cớ chứ, rõ ràng chính là lão Cổ Nhược Trần đó ngứa mắt chúng ta vi phạm pháp lệnh cấm không, làm lão mất thể diện. Nhưng do thân phận hạn chế không tiện xuất thủ, nên mới phái tên súc sinh đó ra khiêu khích con, bởi vì con và nó đều là tiểu bối.
Đến lúc lão phu xuất thủ, lão liền danh chính ngôn thuận đứng dậy bảo vệ cái tên súc sinh đó.
Cho nên, dựa theo suy đoán của lão phu, bên cạnh tên súc sinh đó nhất định có cường giả bảo hộ. Muốn ra tay với hắn trong Thất Tinh Cổ Quốc rất khó, hơn nữa hiện giờ lão phu còn bị thương trên người.”
Vũ Văn Hùng lập tức đứng ngồi không yên, quát lớn: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được. Cả ngày hôm nay, toàn bộ mặt mũi của gia tộc Trọng Minh đều mất hết rồi! Lẽ nào chúng ta cứ trơ mắt nhìn bọn chúng phách lối như vậy?!”
“Bình tĩnh chớ nóng, không dễ ra tay với tên súc sinh kia, nhưng có thể hạ thủ với người bên cạnh hắn!” Trong mắt Vũ Văn Bác lóe lên sự tàn độc.
“Người bên cạnh?”
“Không sai, lúc trước lão phu đã sớm truyền tin cho nội ứng trong Thất Tinh Tiên Thành, bảo bọn hắn am thầm điều tra thân phận thật sự của tên súc sinh kia, xem ra là sắp có tin tức rồi.”
Vũ Văn Bác vừa nói vừa lấy ra một khối Tiên Phù, lập tức thi pháp liên lạc với nội gián.
Một lát sau, Vũ Văn Bác cười gằn: “Thời gian ngắn ngủi, tuy rằng không thể tra ra thân phận thật của tiểu tử kia, nhưng lại biết hôm nay hắn vào thành, hơn nữa còn có một đứa con trai. Vả lại hai người đã tách ra, có không ít người nhìn thấy.”
Ánh mắt Vũ Văn Hùng sáng lên: “Thế mà hắn còn có một đứa con trai. Ha ha ha, đúng là trời cũng giúp ta! Nếu tạm thời không giết được hắn, vậy phải giết con trai hắn trước, cha nợ con trả là đạo lý hiển nhiên!
Thúc phụ, giờ con đi bắt con trai hắn trở về đây. Phải hành hạ nó một phen ra trò!”
“Để bảo đảm không chút sơ hở, để đích thân lão phu đi cho.”
“Thiếu chủ, đã bắt con trai của tên súc sinh kia về rồi.”
Vũ Văn Bác nhoáng một cái dãd tiến vào trong phòng tra tấn của thuyền châu báu. Tay ông ta vung lên, trên mặt đất xuất hiện ba người hôn mê bất tỉnh.
Hai người đàn ông trưởng thành và một đứa trẻ nhỏ như hạt đậu.
Chính là Dạ Vô Ưu và hai người thuộc hạ của cha nuôi hắn ta.
Vũ Văn Hùng liền vội vàng tiến lên, nhìn thấy Dạ Vô Ưu và người khác đã hôn mê, trong mắt nhất thời tỏa ra sự thù hận tàn nhẫn.
“Thúc phụ, thằng nhóc này chính là con trai của Cố Thanh Phong?”
“Đúng vậy.” Vũ Văn Bác gật đầu.
“Vậy hai tên còn lại là…?”
“Hẳn là hộ vệ âm thầm bảo hộ thằng nhóc này. Phái ra một lúc hai vị Huyền Tiên bảo hộ, có thể thấy Cố Thanh Phong rất coi trọng con trai hắn.”
“Ha ha ha…” Vũ Văn Hùng sảng khoái cười to: “Hắn càng coi trọng, Bổn thiếu chủ càng phải hủy diệt, ta muốn cho hắn phải chịu cảm giác nỗi đau mất con!”
“Mất con? Vậy chẳng phải là lợi cho hắn quá rồi sao? Theo lão phu thấy trước tiên cứ hành hạ một phen, rút gân lột da, rút hồn luyện Phách, cuối cùng luyện nó thành rối quỷ rồi trả về cho Cố Thanh Phong.”
“Ha ha ha… Thúc phụ nói rất có lý, quả nhiên gừng càng già càng cay. Bổn thiếu chủ đánh thức nó dậy ngay đây.”
Vũ Văn Hùng nói xong liền kéo Dạ Vô Ưu từ dưới đất lên.
Chát!
Một cái bạt tai lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Dạ Vô Ưu.
Dạ Vô Ưu đang hôn mê kêu đau một tiếng, lập tức tỉnh lại, sau đó vẻ mặt ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tình huống gì đây?
Những người này là ai vậy?
Bổn tọa đang đi dạo phố vui vẻ, vừa mới kiếm chút tiền chuẩn bị mua sắm một ít vật phẩm, giữ lại để sau này dùng để giết cha. Sau đó vừa chớp mắt cái đã té xỉu, sao vừa tỉnh lại đã đến nơi này rồi?
Hắn ta dùng dư quang liếc nhìn bốn phía, trong lòng nhất thời căng thẳng.
Nơi này là một phòng tra tấn, bốn phía bày đầy dụng cụ đáng sợ. Trên mỗi dụng cụ còn dính đầy máu đỏ sậm đã khô cứng lại.
Hắn ta lại nhìn sang người đàn ông có khuôn mặt dữ tợn trước mặt. Mẹ liếp! Kim Tiên!
Lại nhìn sang lão già bên cạnh. Mẹ nó! Đại La Kim Tiên!
Đậu má! Bổn tọa đã chọc ai trêu ai chứ? Bổn tọa vẫn còn là con nít mà!
“Thằng nhóc mày tỉnh rồi à?” Vũ Văn Hùng cười ác độc nói.
Chương 885 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]