Trái tim Dạ Vô Ưu đập thịch thịch, cảm nhận được pháp lực trong cơ thể bị phong bế, hắn ta gian nan nuốt nước miếng. “Thúc thúc, thúc là ai vậy? Con không biết thúc, con muốn về nhà.”
Dạ Vô Ưu định giả ngu, giả vờ dễ thương để tránh thoát một kiếp.
“Ha ha ha, nhóc súc sinh, ngươi không biết ta, nhưng ta biết cha ngươi đấy!”
Trong nháy mắt Dạ Vô Ưu khóc không ra nước mắt. Quả nhiên lại vậy sao? Cha nuôi lại hại ta rồi!
“Cha con? Cha con chết sớm, thúc thúc là bạn cũ của cha con sao?”
Chát!
Một cái tát vừa nhanh vừa mạnh khiến cho Dạ Vô Ưu nghẹo đầu sang một bên, mắt nổ đom đóm.
“Đừng có giả ngu với Bổn thiếu chủ! cha ngươi là Cố Thanh Phong đã đắc tội Bổn thiếu chủ, hôm nay sẽ bắt ngươi trả nợ! Người đâu, đại hình hầu hạ!” Vũ Văn Hùng cười gằn nói.
Dạ Vô Ưu nhìn những dụng cụ tra tấn còn dính máu đó, trong nháy mắt biến sắc, khuôn mặt nhỏ nhắn co rụt lại hoảng sợ nói: “Ngươi nhận lầm người rồi. Ta tên là Dạ Vô Ưu, cha ta sao có thể họ Cố chứ! Ta không quen biết Cố Thanh Phong gì hết á.”
“Ha ha ha, Cố Vô Ưu , vì để không chịu hành hạ mà ngươi không tiếc đổi họ của mình. Cha ngươi kiêu ngạo như thế, không ngờ thằng con trai của hắn lại là đứa kém cỏi.
Còn dám nói không quen không biết? Nội ứng của Bổn thiếu chủ đã sớm thăm dò rõ ràng, ngươi và Cố Thanh Phong cùng nhau vào thành, hơn nữa hắn còn phái thủ hạ bảo vệ ngươi, ngươi còn muốn nguỵ biện?”
Mặt mũi Dạ Vô Ưu trắng bệch, ngươi được lắm Cố lão ma! Thảo nào ngươi yên tâm để Bổn tọa ra ngoài một mình như thế, mẹ nó ngươi còn phái hai người theo dõi ta!?
Theo dõi Bổn tọa thì thôi đi, vì sao ngươi đã đắc tội người khác, nhưng người bị thương luôn là ta?!
“Xin đại nhân minh giám! Tên Cố lão ma đó thật không phải cha ta, hắn là kẻ thù của ta! Ngươi hãy nghe ta nói. Ban đầu người một nhà chúng ta có một cuộc sống vô ưu vô lo, không tranh quyền thế, ai có thể ngờ bỗng nhiên có một ngày tên Cố lão ma đó tìm đến cửa, hắn thấy tư chất của ta không tệ liền giết cả nhà ta, ép ta nhận giặc làm cha.
Ta hận! Ta rất hận! Thù hận giữa ta và hắn cho dù nước sông ngân hà chảy hết cũng không cách nào rửa sạch. Mỗi ngày ta phải nhẫn nhịn chịu nhục, nỗ lực tu luyện chính là để một ngày nào có thể tự tay giết hắn, báo thù cho cả nhà!”
Dạ Vô Ưu khóc lóc giãi bày, Vũ Văn Hùng và Vũ Văn Bác nhìn mà sửng sốt.
Sau một hồi lâu, Vũ Văn Hùng mới cười lạnh nói: “Cố Vô Ưu, tiểu tử ngươi quả nhiên gian trá lươn lẹo, nói như thật vậy. Nhưng ngươi cho rằng Bổn thiếu chủ sẽ tin tưởng ngươi sao?”
Dạ Vô Ưu rất muốn khóc. Mẹ nó ta nói thật mà! Vì sao không ai tin!
“Nếu như đại nhân không tin, tiểu nhân có thể đi làm nội gián, trong thời khắc mấu chốt đâm sau lưng Cố lão ma.”
“Ha ha, thả ngươi về làm nội gián á?”
Chát!
Dạ Vô Ưu lại bị đánh một cái nữa.
“Ngươi coi Bổn thiếu chủ là thằng đần à?”
“Đại nhân, những lời ta nói đều là thật mà! Ý muốn giết chết Cố lão ma của ta tuyệt đối không thua kém gì các người cả, lòng này thiên địa làm chứng, nhật nguyệt chứng giám.”
“Người đâu, đại hình hầu hạ! Đầu tiên rút đầu lưỡi thằng súc sinh mồm leo mép nhảy này ra cho ta.”
Trong chớp mắt Dạ Vô Ưu hoảng sợ cực kỳ, hắn ta nhìn hình cụ cách mình càng ngày càng gần. Tại thời điểm mấu chốt nhất, hắn ta chợt cái khó ló cái khôn, nhanh trí hét lớn: “Ta có chứng cứ!
Ta có chứng cứ có thể chứng minh lời nói của ta đều là thật.”
Nhưng mà không có ai để ý đến hắn ta.
Hắn ta càng ngày càng nóng nảy: “Cố lão ma đã lợi dụng Thệ Ngôn Chi Lực (sức mạnh lời thề) ép ta nhận giặc làm cha, các ngươi không tin có thể kiểm tra Thệ Ngôn Chi Lực trên người ta. Ta với hắn không đội trời chung, các ngươi hành hạ ta cũng vô dụng thôi!”
(sức mạnh lời thề)
“Chờ một chút.” Một mực không nói chuyện Vũ Văn Bác bỗng nhiên chận lại nói: “Trên người thằng nhóc này quả thật có chế ước của Thệ Ngôn Chi Lực.”
Vũ Văn Hùng sững sờ, lập tức bạo nộ: “Lẽ nào lời thằng nhóc này nói đều là thật!? Vậy chẳng phải là bắt nó cũng uổng công sao? Làm sao mà trả thù Cố Thanh Phong được nữa!”
Vũ Văn Bác không để ý đến hắn ta mà nhìn chằm chằm vào Dạ Vô Ưu đang hoảng sợ, hòa nhã nói: “Tiểu tử, hình như ngươi rất đặc biệt. Ta có thể cảm nhận được từ trên người ngươi cảm nhận được một luồng sức mạnh vừa quen thuộc lại vừa mơ hồ. Nếu mà lão phu đoán không sai thì lý do Cố Thanh Phong bắt ngươi hẳn cũng là vì luồng sức mạnh này.”
Dạ Vô Ưu giống như bắt lấy cọng rơm cứu mạng, điên cuồng gật đầu: “Tiền bối nói rất có lý, vãn bối là thân thể Ma Anh, tên Cố lão ma đó thấy ta tư chất không tệ liền bắt cóc ta rồi nuôi dưỡng bên mình để làm lô đỉnh, mai sau sẽ đoạt xác!”
“Ma Anh!” Vũ Văn Bác lập tức kinh hãi, thuấn di xuất hiện ở bên cạnh Dạ Vô Ưu. Ông ta nắm lấy mạch đập của hắn ta rồi truyền lực lượng vào thăm dò, bắt đầu tra xét.
Chỉ chốc lát sau, sắc mặt của ông ta trở nên hết sức phức tạp, có xúc động, có mừng rỡ, có chấn động.
“Vậy mà thật sự là thân thể Ma Anh! Không ngờ hàng tủ năm trôi qua, cuối cùng trên đời này đã xuất hiện người thứ hai luyện thành thân thể Ma Anh rồi.”
Vũ Văn Hùng ở bên cạnh không hiểu đầu cua tai nheo gì: “Thúc phụ, Ma Anh là gì? Lại còn người thứ hai? Vậy người thứ nhất là ai?”
Sắc mặt Vũ Văn Bác vô cùng nghiêm trọng phun ra mấy chữ: “Người thứ nhất luyện thành thân thể Ma Anh chính là… Trọng Minh Tiên Vương!”
Lời vừa nói ra, bất luận là Vũ Văn Bác hay là Dạ Vô Ưu đều chấn động tinh thần, sắc mặt thay đổi kịch liệt.
Chương 886 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]