Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 888: CHƯƠNG 887: TRỌNG MINH TIÊN VƯƠNG CŨNG LÀ MA ANH! (1)

Dạ Vô Ưu không thể ngờ rằng tiền bối Ma Anh của mình lại là Trọng Minh Tiên Vương. Có viên ngọc sáng này phía trước, bản tọa lo gì không thành Tiên Vương?

Nhưng mà trước mắt phải vượt qua cửa ải này cái đã.

“Lão tổ cũng là thân thể Ma Anh sao? Đây… Đây là chuyện từ khi nào?” Vũ Văn Hùng kinh ngạc hỏi.

Vũ Văn Bác nghiêm trọng nói: “Con có biết Ma Anh chi pháp là ai sáng tạo không?”

“Chẳng lẽ là…” Vẻ mặt Vũ Văn Hùng thoáng cái trở nên rất đặc sắc: “Là lão tổ lão nhân gia sao?”

Vũ Văn Bác gật đầu: “Không sai, đúng là ông cụ.”

Dạ Vô Ưu ở bên cạnh nghe vậy, trong lòng càng thêm mừng rỡ. Nói như vậy, chẳng phải bản tọa xem như là một nửa truyền nhân của Trọng Minh Tiên Vương sao? Có lớp quan hệ này, không chừng có thể không cần chết vì gánh tội thay Cố lão ma.

Vũ Văn Bác tiếp tục nói: “Gia tộc Trọng Minh chúng ta tuy rằng sức lực huyết mạch cường đại, nắm giữ sức chiến đấu mạnh mẽ nhất trong cùng cảnh giới, nhưng so về tốc độ tu luyện cũng không phải quá xuất chúng, chỉ có thể coi là trong top đầu chứ không phải đỉnh nhất.

Con đường Tiên Vương khó khăn biết bao, hàng tỉ năm cũng chưa chắc có thể xuất hiện một vị Tiên Vương. Muốn trở thành Tiên Vương, bất luận là chiến lực, tư chất, thiên phú, tài hoa hay ngộ tính vân vân… đều phải đứng đầu, như thế mới có một tia hy vọng.

Trọng Minh Tiên Vương hồi đó biết rõ con đường này gian nan, nhất thiết phải tranh thủ từng giây từng phút. Cho nên lão ta đọc nhiều sách vở, đọc cổ tịch, tốn thời gian trăm vạn năm mới sáng tạo ra Ma Anh chi pháp nâng cao tư chất.

Từ đó về sau, dựa vào lực lượng huyết mạch cường đại của Gia tộc Trọng Minh, cộng thêm Ma Anh chi thân, lão tổ mới phá vỡ tầng tầng hiểm trở, trở thành Tiên Vương. Nói cách khác, Ma Anh chi pháp có công lao không thể xóa nhòa trong công cuộc trở thành Tiên Vương của lão tổ.”

Trong chớp mắt, đôi mắt của Vũ Văn Hùng sáng bừng lên, ánh mắt hừng hực nhìn về phía Dạ Vô Ưu: “Mau giao Ma Anh chi pháp ra đây, nhanh lên!”

Ai ngờ Vũ Văn Hùng bên cạnh lại lắc đầu nói: “Vô dụng thôi, nếu mà Ma Anh chi pháp có được dễ dàng như vậy thì lão tổ đã sớm công khai trong tộc rồi, cần gì phải đòi từ một người ngoài?”

Vũ Văn Hùng nhất thời sững sờ, cấp bách nói: “Thúc phụ, ý của thúc là gì?”

“Ma Anh có thể làm cho người ta nhận được tư thái Tiên Vương, công pháp này đáng sợ như thế nào, nghịch thiên xiết bao. Công pháp như vậy vốn không được đại đạo thừa nhận, thuộc về nghịch thiên, cho nên muốn muốn tu luyện thành công thì phải tuân theo điều kiện cực kỳ hà khắc, rất khó có người luyện thành.” Vũ Văn Bác lắc đầu thở dài, trên khuôn mặt già nua hình như lại xuất hiện thêm mấy nếp nhăn.

Vũ Văn Hùng càng ngày càng nóng nảy: “Thúc phụ, con chính là thiên tài xuất chúng nhất trong tộc, tiểu súc sinh này có thể luyện thành, sao con không thể luyện được?”

“Vô dụng thôi, cho dù con có thể luyện thành, lão tổ cũng sẽ không cho phép con luyện.”

“Vì…Vì sao vậy?”

“Bởi vì cái giá để luyện thành Ma Anh không phải thứ mà ông cụ có thể chịu được.”

Vũ Văn Hùng kinh hãi đến mức mặt mày biến sắc: “Lão tổ chính là Tiên Vương! Thế gian này làm sao có thứ mà người không chịu đựng được chứ! Rốt cuộc thúc phụ đang nói gì vậy? Sao con càng nghe càng thấy mơ hồ?”

“Ài, điều kiện đầu tiên để tu luyện công pháp này rất hà khắc, hơn nữa tỷ lệ thành công cực thấp, hoàn toàn phải xem vận may của người đó thế nào. Trong hàng tỷ người vất vả lắm mới có một người thành công, cái giá cho sự thất bại chính là tử vong. Nhưng cho dù là thành công cũng phải đối mặt với thiên kiếp, uy lực của thiên kiếp luôn cao hơn con một cảnh giới, dựa vào bản thân mình căn bản không vượt qua được.

Vô Ưu tiểu tử, sau khi ngươi luyện thành Ma Anh có gặp phải thiên kiếp không?”

Dạ Vô Ưu gật đầu, bừng tỉnh đáp: “Chẳng trách lúc ấy vãn bối vừa mới thành công, quay đầu đã thấy thiên kiếp đến, may nhờ cha… Cố lão ma muốn lợi dụng ta nên mới ra tay bảo vệ ta một mạng.”

Sau khi nói xong, Dạ Vô Ưu có hơi tự đắc, tỉ năm có một, quả nhiên bản tọa chính là đứa con của thiên mệnh!

Vũ Văn Hùng vẫn không cam lòng, sinh ra trong kiểu gia đình có thực lực như thế, thuở nhỏ tâm cao khí ngạo, hắn ta cho rằng cả cuộc đời của mình không thua kém ai.

Nếu có người có thể thành công, vậy tại sao mình không thể là người thành công tiếp theo?

“Thúc phụ, cho dù công pháp này hung hiểm gian nan, chất nhi cũng muốn thử một lần. Về phần thiên kiếp, trong tộc nhiều cường giả như thế, đương nhiên có thể bảo vệ cho con.”

Đối mặt với Vũ Văn Hùng hùng tâm tráng chí, Vũ Văn Bác lại lắc đầu thở dài: “Sự việc không có đơn giản như con nghĩ đâu. Vừa rồi lão phu đã nói chẳng qua là điều kiện cần trước khi luyện thành, cái giá phải trả đáng sợ chân chính còn ở phía sau.”

Trái tim Vũ Văn Hùng đập lỗi nhịp: “Cái giá đó là gì?”

“Số mệnh.”

“Số mệnh?”

“Không sai, chính là số mệnh. Số mệnh không nhìn thấy cũng không sờ được, nhưng lại tồn tại rất thực, đồng thời còn huyền diệu khó giải thích, vô cùng quan trọng. Mỗi người đều có số mệnh, người có số mệnh mạnh mẽ như đứa con của trời đi tới đâu đều có thể thể gặp được cơ duyên, gặp phải nguy hiểm cũng có thể hóa nguy thành an.

Người có số mệnh kém, dù uống nước cũng sẽ mắc nghẹn, tu luyện sẽ lệch đường, đi tới đâu cũng có thể gặp phải thiên tai nhân họa, thậm chí liên lụy đến người nhà.

Chương 887 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!