Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 889: CHƯƠNG 888: TRỌNG MINH TIÊN VƯƠNG CŨNG LÀ MA ANH! (2)

Bởi vì đại đạo không cho phép Ma Anh, cho nên vận may của người quả thực không thể dùng từ kém để hình dung. Chỉ có thể nói là cực kém, cực kỳ kém, giống như lưng gánh lời nguyền của đại đạo vậy. Chính là thiên sát cô tinh, hễ ra đời lẽ lập tức khắc chết thân tộc, hơn nữa số phận bản thân cũng lận đận, vô cùng tà dị.”

“Cái gì!” Dạ Vô Ưu bên cạnh bỗng nhiên hét lớn: “Chẳng trách ta vừa luyện thành Ma Anh, núi Vô Ưu liền bị Cố lão ma tàn sát hết sạch, sau đó còn bị buộc nhận giặc làm cha. Mỗi ngày bị hắn làm nhục, thì ra số mệnh đang tác oai tác quái.”

Dạ Vô Ưu thật rất sốc, hắn ta vẫn cho rằng sở dĩ mình xui xẻo như thế là bởi vì gặp phải Cố lão ma. Bây giờ nhìn lại, thì ra là bởi vì bản thân mình cũng rất xui xẻo.

Chẳng nhẽ mối thù núi Vô Ưu bị diệt thật sự không nên đổ lên người Cố lão ma, mà phải trách chính Bổn tọa xui xẻo sao?

“Thúc phụ, lão tổ cũng luyện thành Ma Anh đó, thế nhưng tiên tộc Trọng Minh chúng ta không chỉ không bị diệt vong, ngược lại càng thêm cường thịnh.” Vũ Văn Hùng nôn nóng hỏi.

“Ai nói cho con tiên tộc Trọng Minh không sao? Hàng tỉ năm trước, khi lão tổ vừa mới luyện thành Ma Anh, khi đó vẫn không hiểu rõ cái giá phải trả vì Ma Anh, chỉ cảm thấy tư chất tăng lên, hết sức vui mừng. Ông cụ cũng cống hiến công pháp Ma Anh lên để đổi lấy địa vị và tài nguyên.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, không được mấy ngày, bên trong tộc liên tiếp xảy ra chuyện lạ. Không ngừng có người chết oan chết uổng, thậm chí cả toàn tộc đều bị thế lực nhiều phe nhằm vào.

Cũng may lúc ấy trong tộc có một Tiên Vương tọa trấn, người đó vận dụng đại thần thông tra ra căn nguyên, phát hiện vấn đề nằm ở chỗ Ma Anh. Ngay sau đó xuất thủ ngăn cản, hao phí không ít tu vi, lúc này mới ổn định cục diện, thay đổi vận xui diệt tộc. Như thế đương kim lão tổ mới có cơ hội xưng vương.”

Vũ Văn Hùng lập tức vui mừng: “Thúc phụ, dựa theo cách nói này chẳng phải có nghĩa là chỉ cần có Tiên Vương giúp đỡ là được đúng không? Dựa vào sự yêu thích của lão tổ đối với con, ngài ấy nhất định sẽ giúp con.”

“Đừng nóng, lão phu còn chưa nói xong, lẽ nào con không có phát hiện tiên tộc Trọng Minh hiện giờ chỉ có một vị Tiên Vương là lão tổ sao? Vị Tiên Vương đã giúp đỡ lão tổ kia đi đâu rồi?”

Vũ Văn Hùng sững sờ, không thể tin nói: “Lẽ nào…”

“Không sai, vị Tiên Vương kia chết rồi. Ban đầu người đó vốn tưởng rằng đã khống chế được số mệnh Ma Anh phản phệ, có ai ngờ rằng nhiều năm sau đó trong một lần người ấy đi sâu vào trong Tinh Khư du lịch, lại gặp được một trận bão sao được xưng là lớn nhất trong lịch sử của Đệ Lục Tinh Khư.

Tuy rằng đợt bão đó không thể đẩy người ấy vào chỗ chết, nhưng lại khiến cho người ấy bị thương nặng. Sau đó thương thế còn chưa tới kịp khôi phục, cũng không lâu lắm, lượng kiếp liền đến, cuối cùng người ấy đã vong mình dưới lượng kiếp.

Kể từ đó, lão tổ thành Tiên Vương, trực tiếp hạ lệnh cấm toàn tộc tu luyện công pháp Ma Anh.

Hiện tại con đã hiểu rõ tại sao thúc không cho con tu luyện chưa?

Cho dù lão tổ có yêu thích con cũng không cho phép con luyện đâu.”

Vũ Văn Hùng nhất thời trợn mắt hốc mồm, thật lâu không thốt nên lời: “Vậy…vậy vậy…”

Dạ Vô Ưu cũng im lặng. Hắn ta vốn cho rằng mình chỉ cần chịu nhục, sớm muộn cũng có thể trở thành Tiên Vương tìm Cố lão ma báo thù. Nhưng hôm nay xem ra đừng nói là Tiên Vương, cũng đừng nói báo thù, có thể còn sống cũng là không tệ rồi.

Phịch!

Dạ Vô Ưu vẫn luôn bị Vũ Văn Hùng tóm chặt trong tay chợt ngã thẳng xuống đất.

Vũ Văn Hùng giống như giống như bị điện giật, nhanh chóng thu tay về, sau đó điên cuồng chà xát tay lên người giống như rất sợ dính phải thứ xui xẻo gì đó.

“Thúc phụ, thúc mau vứt tên sao chổi này ra ngoài đi.”

Sắc mặt Vũ Văn Bác tối sầm lại, thầm nghĩ: Mẹ nó sao ngươi không tự vứt nó ra đi?

“Khụ khụ…” Vũ Văn Bác ho nhẹ một tiếng: “Con yên tâm, Ma Anh tuy rằng tà tính, nhưng chủ yếu là khắc chế gia tộc, với những người khác không hề đáng ngại.”

Vũ Văn Hùng nghe vậy, lúc này mới thoáng thở phào một hơi.

“Vậy nên làm gì với thằng nhóc này đây thúc phụ? Xem có vẻ nó thật sự có thù với Cố Thanh Phong, nhưng mà vẫn nên giết đi. Nó là một Tiên Vương tương lai, chúng ta còn từng bắt trói nó, nếu đã kết thù, đương nhiên phải diệt trừ hậu hoạn.”

Dạ Vô Ưu vừa nghe xong tức thì căng thẳng, liền vội vàng từ dưới đất bò dậy: “Không kết thù không kết thù! Ta là người rộng lượng, chưa bao giờ mang thù.”

Nhưng mà hai người cũng không để ý tới hắn ta.

Trầm mặc một hồi, Vũ Văn Bác trầm ngâm nói: “Chuyện này tốt nhất là giao cho lão tổ định đoạt.”

“Chút chuyện nhỏ này cũng cần kinh động đến lão tổ hả?” Vũ Văn Hùng hơi kinh ngạc.

“Chuyện về Ma Anh không phải chuyện đùa, lão tổ có lẽ có kế hoạch khác.”

Vũ Văn Bác nói xong, liền lấy ra một tấm gương cổ sắc màu rực rỡ, tay kết pháp quyết, bắt đầu liên hệ với Trọng Minh Tiên Vương.

Chỉ chốc lát sau, tiên quang trên gương cổ dày đặc, xuất hiện một người không thấy rõ dung mạo, sự tồn tại hùng vĩ như nhật nguyệt sao trời.

Cho dù cách một tấm gương cũng có thể cảm nhận được khí tức chí cao vô thượng trên người.

Chính là Trọng Minh Tiên Vương.

Hai người nhìn thấy Trọng Minh Tiên Vương hiện thân, lập tức quỳ xuống trước gương cổ, cực kỳ cung kính nói: “Ra mắt lão tổ.”

“Có chuyện gì?” Trong gương cổ truyền đến một giọng nói hư vô mờ mịt, giống như thiên âm của đại đạo.

Chương 888 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!