Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 890: CHƯƠNG 889: BA HỌ GIA NÔ (1)

Vũ Văn Bác vội vàng tiến lên, cung kính kể lại rõ ràng từng chuyện liên quan đến Dạ Vô Ưu. Người trong gương cổ chìm vào trầm mặc.

Một lát sau, Dạ Vô Ưu ở bên cạnh đang run lẩy bẩy bởi vì uy thế của Tiên Vương bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt khó mà tưởng tượng, vượt qua hàng tỷ ngôi sao dừng lại trên người của mình.

Giống như ánh nhìn của thần linh.

Điều này khiến hắn ta càng run rẩy dữ dội hơn, trong tâm bất giác dâng cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến hôi.

Nhưng mà trong lòng lại âm thầm thề: Cố lão ma! Tộc Trọng Minh! Các ngươi ức hiếp ta, làm nhục ta. Hôm nay nếu như không chết, đợi ngày sau bản tọa thành Tiên Vương nhất định sẽ thanh toán từng món nợ này với các ngươi!

“Ngươi tên là Cố Vô Ưu?” Trọng Minh Tiên Vương lãnh đạm nói, giọng điệu không vui không buồn, nghe không ra vui giận.

Thình thịch!

Dạ Vô Ưu liền vội vàng quỳ rạp xuống đất, đẩy thanh ngọc bài của Kim Sơn lên, khấu đầu nói: “Bẩm Tiên Vương đại nhân, tên khai sinh của tiểu nhân là Dạ Vô Ưu.”

“Dạ Vô Ưu? Không sai, quả thực là thân thể Ma Anh. Nhưng ngươi phải biết chỉ dựa vào tư chất Ma Anh, đến cuối cùng cũng không thể trở thành Tiên Vương.”

Dạ Vô Ưu sợ hãi cả kinh: “Kính xin Tiên Vương đại nhân dạy bảo.”

Chỉ nghe Trọng Minh Tiên Vương nhàn nhạt nói: “Con đường Tiên Vương gian nan hiểm trở, vừa không có tư chất vừa không có chiến lực mạnh mẽ hộ đạo, rất khó đi tới cuối cùng. Năm đó bản tọa là dựa vào chiến lực của huyết mạch Trọng Minh, cộng thêm tư chất của Ma Anh và sự bảo hộ của mẫu tộc, vượt mọi chông gai mới đi tới cuối cùng.

Loại như ngươi, vừa không có người bảo hộ, lại không có huyết mạch mạnh mẽ, tỷ lệ mong manh.”

Dạ Vô Ưu không phải người ngu, hắn ta có thể sinh tồn gian nan dưới đám thuộc hạ hung tàn của Cố lão ma, bất luận là chỉ số thông minh hay là chỉ số cảm xúc đều có.

Hắn ta vừa nghe đã hiểu ý của Trọng Minh Tiên Vương, biết rõ đối phương không có ý định giết mình, mà là đã nhìn trúng mình.

Nếu không thì cũng sẽ nói nhiều lời với mình như vậy. Cũng phải thôi, Tiên Vương tương lai, ai gặp mà không mơ hồ?

Vũ Văn Bác và Vũ Văn Hùng cũng không phải kẻ đần độn, dĩ nhiên nghe ra được ẩn ý trong lời Trọng Minh Tiên Vương. Ý lão ta là muốn để cho Dạ Vô Ưu gia nhập tiên tộc Trọng Minh.

Vũ Văn Hùng chống đối theo bản năng, bởi vì hắn ta vốn là ngôi sao mới chói mắt nhất trong tiên tộc Trọng Minh. Nếu như để cho Dạ Vô Ưu gia nhập, dựa vào tư chất đáng sợ của Ma Anh, nếu như được giao phó huyết mạch Trọng Minh nữa thì mình thật sự chả là cái đinh gì.

“Phải làm sao mới ổn đây?” Dạ Vô Ưu vội vàng giả bộ cực kỳ sợ hãi: “Tiểu nhân vì Ma Anh mà toàn tộc bị diệt sạch. Bỏ ra giá cao như vậy, nếu như không thể đạt được mục đích, vậy… vậy sau khi chết làm sao dám đi gặp liệt tổ liệt tông!

Tiên Vương đại nhân, tiểu nhân may mắn có thân thể Ma Anh giống như ngài. Mong rằng ngài hãy nể tình chung một nguồn gốc mà giúp đỡ tiểu nhân.”

“Hàng tỉ năm rồi, không ngờ thế gian lại xuất hiện thêm một Ma Anh, chuyện này có lẽ gọi là duyên. Nếu đã như vậy thì ta đồng ý cho ngươi gia nhập…” Trọng Minh Tiên Vương đang nói, Vũ Văn Hùng ở bên cạnh liền vội vàng đứng ra cắt ngang.

“Lão tổ! Tên Ma Anh này chính là sao chổi đó, nó sẽ khắc chết toàn tộc.”

Trọng Minh Tiên Vương: “...”

Dạ Vô Ưu: “...”

Vũ Văn Bác: “...”

Hiện trường yên tĩnh trong phút chốc, lúc này Vũ Văn Hùng mới phản ứng lại, sắc mặt lập tức thay đổi, mồ hôi lạnh chảy ròng: “Không không không, lão tổ, không phải con nói người, con đang nói Dạ Vô Ưu. Con nhất thời lỡ lời, kính xin lão tổ thứ tội.”

Vũ Văn Hùng khiếp sợ vội vàng dập đầu.

Trong nhất thời, xung quanh chỉ vọng lại tiếng dập đầu của hắn ta.

Chỉ chốc lát sau, Trọng Minh Tiên Vương đã phá vỡ yên tĩnh.

“Ma Anh chủ yếu khắc chế gia tộc mình, cho nên cũng không đáng ngại, chút vận xui còn lại… Bản tọa tự có biện pháp.”

Câu nói này của Trọng Minh Tiên Vương xem như đã hoàn toàn quyết định, dù Vũ Văn Hùng có không bằng lòng đi nữa cũng không dám nói gì.

Dạ Vô Ưu vui mừng khôn xiết, lần này mình không những không cần chết, ngược lại còn đáp lên được cành cao!

Hắn ta sẽ nịnh nọt thật nhiều, ngày nào cũng tâng bốc bợ đỡ Cố lão ma, cho nên mồm mép sớm đã lão luyện.

Dạ Vô Ưu lập tức dập đầu ba cái thật to, hắn ta ngẩng đầu lên, lệ rơi đầy mặt nói: “Vô Ưu thuở nhỏ mất cha, lênh đênh nửa đời, chỉ hận không thể gặp Tiên Vương đại nhân sớm hơn.

Tiên Vương đại nhân và tiểu nhân không quen không biết, nhưng ngài lại bằng lòng giúp đỡ tiểu nhân như thế, Vô Ưu vô cùng cảm kích. Nếu như đại nhân không bỏ, Vô Ưu nguyện bái ngài làm nghĩa phụ, từ đây yên tiền mã hậu, làm tròn chữ Hiếu.”

(yên tiền mã hậu: đi theo thị hầu, đi theo làm tùy tùng)

Ai ai cũng biết, nhận giặc làm cha chỉ có không lần hoặc vô số lần.

Trọng Minh Tiên Vương: “…”

Vũ Văn Hùng: “…”

Vũ Văn Bác: “…”

Thuần thục trơn tru vậy à?

Giống như đã diễn tập trước vậy.

Trọng Minh Tiên Vương cũng không ngờ, lão ta vốn muốn cho đối phương gia nhập tiên tộc Trọng Minh mà thôi, nhưng không nghĩ rằng đối phương lại muốn làm con trai của mình.

Ta coi ngươi là tộc nhân, ngươi lại coi ta là cha?

Sau một hồi cân nhắc, không biết Trọng Minh Tiên Vương đã suy tính cái gì, lão ta nhàn nhạt nói: “Cũng được, nể tình ngươi cũng có thân thể Ma Anh, bản tọa sẽ nhận ngươi làm nghĩa tử.”

Chương 889 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!