Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 891: CHƯƠNG 890: BA HỌ GIA NÔ (2)

Dạ Vô Ưu tức khắc vui mừng quá đỗi, kích động đến toàn thân run rẩy, khấu đầu lạy tạ. “Nghĩa tử Vũ Văn Vô Ưu, bái kiến nghĩa phụ!”

Cộp cộp cộp!

“Đứng lên đi.” Trọng Minh Tiên Vương nhàn nhạt nói: “Sau chuyện ở nơi này thì trở về trong tộc đi.”

Nói xong, Trọng Minh Tiên Vương trong gương cổ vung tay lên, tiên quang cuồn cuộn lóe lên một cái rồi biến mất, chiếu trên người Dạ Vô Ưu.

Dạ Vô Ưu nhất thời kinh hãi, cho rằng đối phương muốn động thủ. Nhưng chỉ chốc lát sau, tiên quang tản đi, hắn ta lại phát hiện mình không bị thương chút nào, không chỉ như thế, thệ ngôn chi lực trong cơ thể bị Cố lão ma yểm vào cũng bị loại bỏ.

Dạ Vô Ưu lập tức mừng rỡ, hắn ta vẫn luôn ảo tưởng có một ngày có thể thoát khỏi sự khống chế của Cố lão ma, không ngờ ngày này đến nhanh như vậy.

Hơn nữa, có nghĩa phụ giúp đỡ, vậy cái ngày mình tìm Cố lão ma báo thù đang nằm trong tầm tay!

Như câu nói: người hướng đến nơi cao, nước chảy vào chỗ trũng.

Bái nghĩa phụ cũng như vậy, có một vị Tiên Vương làm nghĩa phụ, cuộc đời còn lại cũng vô ưu!

Trong lúc Dạ Vô Ưu nhận giặc làm cha, cựu cha nuôi của hắn ta cũng đã đến thanh lâu.

“Dừng xe.”

Cố Thanh Phong phất tay, tiểu đệ kéo xe lập tức dừng chiến xa cổ màu vàng kim lại.

Hắn đi xuống xe, nhìn Bách Hoa Các trước mắt.

Đập vào mắt là một tòa Bạch Ngọc lâu tráng lệ, cao chừng trăm trượng, đất đai cực kỳ rộng lớn, dưới mái hiên treo từng chiếc đèn lồng có vẽ chân dung các mỹ nữ.

Trên cửa ngọc của toà lầu treo một tấm bảng, trên đó viết ba chữ phóng khoáng đẹp đẽ “Bách Hoa Các”.

Lúc này đã là ban đêm, chính là thời điểm Bách Hoa Các náo nhiệt nhất.

Trước Ngọc Lâu, khách khứa tụm ba tụm năm ngồi cỗ kiệu, ngồi ngựa tới. Phục sức ai ai cũng lộng lẫy, tiên quang trên y phục sặc sỡ sắc màu, cực kỳ khí thế, giống như tiên nhân.

“Chủ thượng, Bách Hoa Cung này là lầu xanh nổi tiếng nhất thất tinh tiên thành, là nơi tiêu tiền đỉnh danh trong phạm vi hàng vạn dặm. Cô nương trong lâu ai ai cũng xinh đẹp mướt mắt.

Nghe nói, nha hoàn bưng trà rót nước trong này yêu cầu thấp nhất cũng phải là công chúa của vương triều thế tục.”

Thuộc hạ của Cố Thanh Phong giới thiệu qua cho hắn.

“Ngươi từng đi rồi à?” Cố Thanh Phong nhàn nhạt hỏi.

“Không có, trước kia thuộc hạ là đạo tặc Tinh Không, nào dám đến địa phương nổi bật như vậy. Nếu như không phải chủ thượng ngài dẫn dắt, thì e rằng thuộc hạ cũng chỉ dám ở cửa từ xa nhìn lại thôi.”

“Hửm, vậy ngươi nhìn tiếp đi.”

Nói xong, Cố Thanh Phong liền một mình đi vào Bách Hoa Các, để lại thuộc hạ mặt mày sững sờ.

Trong đại điện của tầng một Bách Hoa Các đèn đuốc sáng ngời, nguy nga lộng lẫy, vô cùng náo nhiệt.

Các thị nữ mười sáu tuổi xuân tung bay như hồ điệp, xuyên qua giữa các khách nhân dâng cho họ quả tiên rượu tiên.

Các nàng đều có dung mạo xuất chúng, có thanh thuần hoạt bát, có quyến rũ dễ thương, có đoan trang thanh nhã…

Trên đài ngọc trung tâm đại điện có các mỹ nữ nhạc sư mặc y phục lụa trắng đang gảy đàn, thổi tiêu. Những nữ tử ăn vận mát mẻ uyển chuyển nhảy múa theo điệu nhạc, dáng người thướt tha khiến người không kìm được mơ tưởng viển vông.

Lúc này, một thị nữ mỹ lệ tiến lên nghênh đón, nhún người thi lễ, để lộ vùng đồi núi trập trùng đáng kiêu ngạo: “Công tử, ngài có đặt trước không?”

“Không có.”

“Có quen cô nương nào không?”

“Không có.”

“Vậy công tử muốn làm ở đâu? Đại sảnh, hay là phòng riêng?”

“Chuẩn bị một phòng riêng sang trọng nhất, sau đó gọi các cô nương tiến vào. Nhớ kỹ, tất cả đều phải tốt nhất.”

Cố Thanh Phong lạnh nhạt phân phó.

Thị nữ không dám thất lễ, làm cái nghề này quan trọng nhất chính là xem mặt gửi lời. Nàng ta thấy Cố Thanh Phong khí vũ hiên ngang, thái độ kiêu ngạo, coi trời bằng vung, vừa nhìn liền biết kiểu người chuyên ngồi ở vị trí cao.

Nàng ta vội vàng khom người: “Mời công tử đi qua bên này.”

Sau đó, thị nữ đong đưa dáng người dẫn đường ở phía trước, Cố Thanh Phong chẳng thèm ngó tới nàng ta. Ánh mắt hiện giờ của hắn rất cao, nữ tử bình thường căn bản không lọt vào mắt hắn.

Hai người đi mãi đi mãi trong đại điện, bỗng nhiên Cố Thanh Phong nhìn thấy một lối vào hành lang. Chỗ đó trang trí tao nhã, xung quanh cực kỳ tĩnh lặng, hiển nhiên phong cách rất cao.

“Đó là nơi nào?”

Thị nữ giải thích nói: “Đó là gian Thải Vân, chỉ có khách nhân tôn quý nhất Bách Hoa Các mới có thể đi vào.”

Cố Thanh Phong lập tức nhíu mày: “Không phải Bản đế đã nói tất cả phải tốt nhất hay sao?”

“Công tử chớ trách, hôm nay gian Thải Vân đã được một vị khách quý bao trọn rồi.”

“Bao trọn rồi? Trả xong tiền rồi à?”

“Vâng công tử.”

Cố Thanh Phong vừa nghe vậy thì càng phải đi, đuổi khách quý bên trong ra, mình cũng không cần phải bỏ tiền. Dù sao người có thể tới thanh lâu cũng không phải hạng gì tốt lành.

“Ôi chao! Công tử ngài thật không thể…” Thị nữ còn chưa nói xong đã đối diện với một cặp mắt tràn đầy ma tính, trong nháy mắt đã lạc lối trong đó.

“Đi làm việc của ngươi đi.”

Thị nữ giống như bị thôi miên, gật đầu rời đi.

Ngay sau đó, Cố Thanh Phong ngông nghênh đi vào hành lang.

Sau khi xuyên qua hành lang, đập vào mắt là hồ nước màu xanh ngọc như phỉ thúy, trên mặt hồ xây dựng một tòa cung điện trang nhã.

Cung điện xây từ bạch ngọc, đèn đuốc sáng trưng, giống như Tiên Cung.

Bên trong cung điện có một nam tử tuấn tú mặc tiên bào mạ vàng, đầu đội vũ quan đang nhìn nữ tử gảy đàn không chớp mắt.

Nữ tử kia mặc đồ trắng, mày như tranh vẽ, dung mạo như Tiên, thật sự là giai nhân tuyệt sắc vạn năm khó gặp, mỹ lệ khiến lòng người rung động.

Khúc nhạc kết thúc.

Chương 890 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!