Bốp bốp bốp… Nam tử mặc tiên bào mạ vàng vỗ tay, đôi mắt nhìn chằm chằm nữ tử, cười dâm tà nói: “Tố Tố cô nương quả nhiên là tài sắc vẹn toàn. Nào, ngồi bên cạnh bản công tử, để cho công tử ta ngắm nhìn rõ hơn.”
Nữ tử tên là Tố Tố hơi nhíu mày liễu, bình tĩnh đáp: “Âu Dương công tử, từ trước đến giờ ta chỉ bán nghệ không bán thân, kính xin công tử tự trọng.”
Âu Dương công tử cười xấu xa: “Bán nghệ không bán thân? Vậy không phải là vừa đẹp sao? Chỉ cần bản công tử không trả tiền, vậy coi như là không bán, đúng chứ?”
Hắn ta nói xong liền vồ về phía Tố Tố.
Tố Tố cực kỳ hoảng sợ, nàng né tránh xong liền vội vàng lớn tiếng kêu la: “Cứu mạng! Người đâu mau tới đây!”
“Ha ha ha… Nàng kêu đi, dù nàng có gọi rách cổ họng cũng sẽ không có ai đến cứu nàng đâu.”
Ầm!
Cửa cung điện bị ai đó đạp ra.
Âu Dương công tử nhất thời kinh hãi: “Kẻ nào!”
Chỉ thấy một dáng người phong lưu tuấn dật xông vào trong, chính là Cố Thanh Phong.
“Thời đại nào rồi còn diễn như tiết mục thô tục như vậy? Bản đế nhìn trúng nữ nhân này rồi, mau cút đi.”
Âu Dương công tử vừa định chửi ầm lên, nhưng khi thấy rõ gương mặt của Cố Thanh Phong, trong nháy mắt biến sắc: “Ngươi là người ngăn cản Vũ Văn Hùng sáng hôm nay!”
Sắc mặt của hắn ta nhất thời thay đổi liên tục. Người có thể cứng đối cứng với Vũ Văn Hùng, còn toàn thân rút ra, hắn ta cũng không dám trêu chọc, xoắn xuýt một hồi rồi nghiêng đầu bỏ chạy.
Cố Thanh Phong hơi sững sờ, đầu năm nay đều biết điều như vậy à? Hay là nói uy danh của Bản đế đã truyền bá xa như vậy rồi ư?
Thật ra cũng là sáng hôm nay hắn thể hiện thần uy, ngăn cản hành động của Vũ Văn Hùng. Mà tiên tộc Trọng Minh gần như không ai dám trêu chọc, chọc phải chắc chắn chết.
Nhưng bây giờ Cố Thanh Phong vẫn chưa chết, có thể đã được quốc chủ Thất Tinh Cổ Nhược Trần bảo vệ. Trong này liên quan đến rất nhiều nhân vật lớn, căn bản không phải chuyện mà người bình thường dám dây vào.
“Tiểu nữ Tố Tố xin đa tạ ân công.”
Cố Thanh Phong cũng lười quan tâm những nhân vật nhỏ khó nhớ kia, lập tức nhìn về phía mỹ nhân trước mặt. Với ánh mắt kén chọn của hắn cũng không khỏi cảm thán một câu tuyệt sắc nhân gian.
“Không cần khách sáo, chỉ cần lấy thân báo đáp là được.”
Tố Tố: “…”
Nàng miễn cưỡng cười đáp: “ân công chớ có nói đùa, Tố Tố từ trước đến giờ bán nghệ không bán thân.”
“Khà khà khà… Bán nghệ không bán thân? Vậy thì vừa hay, chỉ cần Bản đế không trả tiền thì không coi như là bán rồi.” Cố Thanh Phong đóng sầm cửa lại, ngăn chặn đường lui của Tố Tố.
Tố Tố biến sắc, liên tiếp lui về phía sau, nàng không thể ngờ rằng sao đàn ông đều như vậy?
“Cứu mạng a! Người đâu tới đây mau!”
“Khà khà khà… Nàng kêu đi, dù có gọi rách cổ họng cũng sẽ không có ai đến cứu nàng đâu.”
Ầm!
Cửa cung điện lại bị đá văng lần nữa.
Một nam tử tuấn tú đến mức vô thực đi vào.
“Mau buông nàng ấy ra.”
Cố Thanh Phong nhìn về phía người tới, cứ cảm thấy cảnh này sao mà quen quen.
Cố Thanh Phong quan sát tỉ mỉ vị nam tử tuấn mỹ trước mặt. Ngũ quan xinh xắn, da thịt trắng nõn, không có yết hầu.
Nữ cải trang nam?
Khi ánh mắt của hắn nhìn xuống, sau khi nhìn thấy một vùng bằng phẳng, nhất thời bỏ đi suy nghĩ trong lòng, hẳn là nam tử rồi.
“Tên ẻo lả từ đâu tới dám phá hỏng chuyện tốt của Bản Đế? Muốn chết phải không?”
Nam tử tuấn mỹ vừa nghe vậy, khuôn mặt lập tức đỏ bừng. Người đó liền kéo cái mũ trên đầu xuống, buông xõa mái tóc dài: “Ngươi mới là đồ ẻo lả! Ta là công chúa của Thất Tinh Cổ Quốc, Cổ Linh Nhi!”
Cố Thanh Phong lúc này mới nhận ra: “Thất Tinh Cổ Quốc bần cùng như vậy à? Đường đường là công chúa mà lại thiếu dinh dưỡng?”
Cổ Linh Nhi nghe không rõ lắm, nhưng nhìn ánh mắt đối phương không có ý tốt, biết chắc không phải lời hay ho gì.
“Ngươi mau buông vị cô nương này ra!”
“Sao? Thả ra? Nếu không ngươi thay nàng ta đi?”
“Ta… Ta ta…” Cổ Linh Nhi đã từng gặp thể loại mặt dày này bao giờ đâu, lập tức liền bị chặn họng không nói ra lời.
Nghẹn một hồi lâu mới tức giận đùng đùng nói: “Ngươi đối đãi với ân nhân cứu mạng của mình như vậy sao?”
ân nhân cứu mạng?
Cố Thanh Phong lơ ngơ, không biết cô nhóc này đang nói bậy nói bạ cái gì.
“Nếu không phải Bổn công chúa khẩn cầu phụ hoàng ra tay cứu ngươi, ngươi đã sớm chết ở trong tay Đại La Kim Tiên của tiên tộc Trọng Minh rồi!”
“Cái gì!?” Sắc mặt Cố Thanh Phong chợt thay đổi cực kỳ đặc sắc: “Thì ra là ngươi!”
Cổ Linh Nhi thấy Cố Thanh Phong kinh ngạc như thế, nhất thời trong lòng đắc ý, chống tay ưỡn ngực nói: “Không sai, chính là Bổn công chúa! Còn không mau mau cảm tạ ân cứu mạng Bổn công chúa. Nếu không phải ta thì hiện tại ngươi đã sớm…”
“Mẹ nó đã sớm thành Đại La Kim Tiên rồi! Đệch mẹ!”
Cố Thanh Phong lập tức nổi giận đùng đùng, mỹ nhân trong tay cũng không thơm nữa. Hắn liền buông ra mặc nàng ta chạy trốn, sau đó đi từng bước một về phía Cổ Linh Nhi.
Cuối cùng Cổ Linh Nhi mới ý thức được chuyện này có cái gì không đúng. Sắc mặt Cố Thanh Phong có hơi dữ tợn, trên thân toả ra khí thế đáng sợ, dáng người to lớn càng ngày càng gần, cho đến khi bóng của hắn đổ xuống bao phủ Cổ Linh Nhi.
Cổ Linh Nhi đối diện với đôi mắt đáng sợ kia, hai tay ôm trước ngực giống như nai con bị hoảng, thân thể co ro, run lẩy bẩy nói: “Ngươi…Ngươi ngươi… Muốn làm gì? Ta chính là ân nhân cứu mạng của ngươi đó.”
Chương 891 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]