Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 893: CHƯƠNG 892: NGƯƠI ĐỐI XỬ VỚI ÂN NHÂN CỨU MẠNG NHƯ VẬY SAO?

“Khà khà khà… Bản Đế đương nhiên là phải báo đáp ân tình của ngươi thật tốt rồi.” “Không. . . Không cần báo đáp, Bổn công chúa vẫn luôn thiện tâm, làm việc tốt không cầu hồi báo. Đúng rồi, Bổn công chúa còn có việc, đi trước… Á! Ngươi thả ta ra, phụ hoàng ta là quốc chủ Thất Tinh, nếu ngươi dám làm chuyện xấu gì với ta, phụ hoàng ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”

Bốp bốp bốp…

Cổ Linh Nhi chỉ cảm thấy pháp lực toàn thân bị phong bế, sau đó trên cặp mông cong bị người ta đánh mười mấy cái đau nhói.

Vút!

Nàng ta nhảy tót lên giống như thỏ, quay đầu trợn mắt nhìn Cố Thanh Phong: “Ngươi ngươi ngươi, vì sao lại đánh ta!”

“Sao? Thất vọng à?” Cố Thanh Phong hờ hững nói.

Khuôn mặt Cổ Linh Nhi thoắt cái đỏ bừng, đồng thời viền mắt có hơi phiếm hồng, nước mắt lưng tròng: “Tên khốn nạn nhà ngươi, ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy sao?”

Bốp bốp bốp…

“Đừng có nói đến chuyện này nữa, càng nhắc Bản Đế càng bực mình.”

“Oa…”

Cổ Linh Nhi oà khóc, không những xấu hổ và đau đớn mà càng bởi vì nàng ta rất đau lòng. Làm một chuyện tốt, nhưng người ta lại không biết ơn.

“Ta phải nói cho phụ hoàng, để phụ hoàng trị tội ngươi!”

Nàng ta khóc sướt mướt định chạy đi, nhưng Cố Thanh Phong làm sao có thể để nàng ta chạy.

Ngộ nhỡ sau khi trở về nàng ta thật sự mách phụ huynh, Chuẩn Tiên Vương Cổ Nhược Trần qua đây trả thù thì sao?

Thế là Cố Thanh Phong níu Cổ Linh Nhi lại, ấn nàng trên tường uy hiếp: “Nếu ngươi dám nói cho phụ hoàng ngươi, vậy Bản Đế sẽ không giúp ông ta vượt qua Tiên Vương kiếp nữa. Không có Bản Đế giúp đỡ, ông ta chắc chắn phải chết, ngươi cũng không muốn phụ hoàng ngươi có việc gì đúng không?”

Cổ Linh Nhi cảm nhận được hơi thở của nam nhân gần trong gang tấc, nhịp tim rất nhanh, gương mặt càng ngày càng đỏ ửng, ánh mắt không ngừng lấp lánh, không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Thanh Phong.

Nàng ta quay đầu đi chỗ khác, nhăn nhó nói: “Ngươi nói dóc! Tiên Vương cũng không thể giúp đỡ người khác vượt qua Tiên Vương kiếp, ngươi dựa vào cái gì mà giúp chứ?”

Cố Thanh Phong cười gian tà, lấy tay quay đầu Cổ Linh Nhi lại, trong thoáng chốc bốn mắt nhìn nhau.

Cổ Linh Nhi chỉ cảm thấy mình đang đối diện với một ánh mắt bá đạo tràn đầy ý tứ trêu ghẹo, nàng ta vô thức muốn né tránh, nhưng mà lại bị Cố Thanh Phong nắm chặt cằm, căn bản không thể tránh né.

Trong nhất thời khuôn mặt xinh đẹp càng ngày càng đỏ bừng.

“Vậy vì sao ngươi lại đến? Nếu như Bản Đế đoán không sai, trong đáy lòng ngươi tin tưởng ta, nếu không thì cũng sẽ không lén lút tới tìm ta.”

Cổ Linh Nhi cảm nhận được hơi thở của đối phương phả vào chóp mũi của mình, ngưa ngứa.

“Bớt…bớt tự luyến đi! Bổn công chúa mới không thèm tới tìm ngươi. Ta chỉ là qua đây chơi, sau đó thấy ngươi trêu đùa cô nương liền đến ngăn lại thôi.”

“Khà khà khà… Vậy đúng lúc lắm, ngươi là tới chơi, Bản Đế cũng tới chơi, chi bằng chúng ta chơi cùng nhau đi?”

“A! Ta… Ta…”

Cổ Linh Nhi thấy gương mặt tuấn mỹ vô song đó cách mình càng ngày càng gần, nhịp tim càng lúc càng nhanh, nàng ta vô thức nhắm hai mắt lại.

Nhưng mà giây tiếp theo, cảm giác trói buộc trên thân đã biến mất.

Mở mắt ra lần nữa, chàng trai phong thần tuấn lãng đã ngồi ở trên bàn rót rượu uống.

Bỗng nhiên nàng ta cảm thấy có hơi mất mát.

Nàng ta là công chúa cao quý, từ nhỏ đến giờ đã từng trải qua những chuyện kích thích như vậy đâu, cũng chỉ mới tưởng tượng trong mộng.

Lúc này, câu nói của Cố Thanh Phong đã kéo nàng ta về thực tại.

“Ta gì mà ta? Ngươi mơ đẹp nhỉ! Ta không có hứng với cup A!”

Cổ Linh Nhi lập tức nổi giận đùng đùng. Tuy rằng nàng ta nghe không hiểu, nhưng lại cảm nhận được rõ rệt ánh mắt khinh miệt của Cố Thanh Phong đảo quanh chỗ nào.

“Đồ vô lại nhà ngươi!” Nàng ta bị chọc tức xoay người muốn đi, nhưng lại bị Cố Thanh Phong gọi lại.

“Nếu như ngươi đi, Bản Đế sẽ không giúp phụ hoàng ngươi độ kiếp đâu.”

Cổ Linh Nhi quay đầu lại trợn mắt nhìn: “Bổn công chúa không thèm tin chuyện hoang đường đó của ngươi đâu! Tên phóng đãng háo sắc như ngươi làm gì mà có bản lĩnh như vậy!”

Cố Thanh Phong nhàn nhã uống một hớp rượu tiên: “Nếu ngươi không tin thì có thể tìm đến một vị tiên nhân sắp độ kiếp thử xem, có phải là chuyện hoang đường hay không. Thử một lần là biết.”

Hắn nói ra mục đích chân thực của mình, muốn lợi dụng Cổ Linh Nhi đi tìm tiên nhân sắp độ kiếp.

Hắn vừa mới đến Thất Tinh Cổ Quốc, chưa quen cuộc sống nơi đây, muốn tìm một vị tiên nhân sắp độ kiếp không khác nào mò kim đáy biển.

Bởi vì người bình thường sẽ không dễ dàng nói cho người khác biết loại chuyện như độ kiếp, ngộ nhỡ bị kẻ thù biết được rồi tập kích thì phải làm sao?

Cho nên lúc này phải dùng đến con ông cháu cha.

Cổ Linh Nhi chính là ứng cử viên tốt nhất.

Dựa vào lòng hiếu thảo của cô nhóc đó, nhất định sẽ toàn lực phối hợp.

“Thử hay không thử phụ thuộc vào suy nghĩ của ngươi, để xem ngươi có muốn để cho phụ hoàng ngươi sống hay không.”

Vừa nói, Cố Thanh Phong liền thản nhiên cầm lấy bầu rượu nghênh ngang rời đi.

Lúc đi ngang qua Cổ Linh Nhi, hắn lại tét mông nàng ta một cái nữa để trả thù đối phương đã ngăn cản mình trở thành Đại La Kim Tiên.

Ngày tiếp theo.

Quả nhiên Cổ Linh Nhi đã tìm đến cửa.

Chỉ có điều lần này nàng ta không là đến một mình mà là mang theo một người tướng lĩnh trung niên.

Lần này Cổ Linh Nhi đến thăm, sắc mặt rất khó coi, hiển nhiên nàng ta vẫn còn ghim chuyện hôm qua bị đánh. Nhưng vì phụ hoàng nên chỉ có thể tạm thời chịu nhục.

Chương 892 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!