“Thiên Kiếp đế quân sao? Cũng không tệ. ” Cố Thanh Phong lẩm bẩm nói, sau đó hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện, bản thân hình như cướp đi một chút danh tiếng của Cổ Nhược Trần.
Mình là người treo quảng cáo, cũng không thể quảng cáo kích động hơn so với phim chính được.
Vì thế, hắn quay đầu nói với Cổ Nhược Trần: “Lão Cổ, bản đế nói xong rồi, ngươi cũng nói vài câu đi, dù sao hôm nay là ngày tốt để ngươi thăng cấp tiên vương. ”
Cổ Nhược Trần: “...”
Ông ta nhìn đám người ầm ĩ, một đám như fan cuồng, miệng hét Cố Đế Quân, Cố Đế Quân, cổ họng dường như bị tảng đá nghẹn lại, một câu cũng nói không nên lời.
Trong lòng chỉ muốn mắng chửi, ngươi còn biết hôm nay là ta thăng cấp tiên vương? Không biết còn tưởng là của ngươi đó!
Còn nói thêm vài câu? Nói cái rắm á! Mẹ kiếp ai mà nghe nữa!
“Phụ hoàng!”
“Chúc mừng phụ hoàng, chúc mừng phụ hoàng, trở thành Tiên Vương!”
Một đám con cái của Cổ Nhược Trần xông tới, rối rít nói cười.
Chuyện này ít nhiều gì khiến ông ta có chút vui mừng, ít nhất vẫn có người chú ý đến mình.
Kết quả, vừa chúc mừng xong, một nhóm con cái này đã đi đến chỗ Cố Thanh Phong.
“Cố Đế quân, đa tạ ngài đã ra tay tương trợ. Nếu không có ngài chắc phụ hoàng ta khó có thể vượt qua được Tiên Vương kiếp. Trước đây ta còn nghi ngờ ngài, thật sự là có lỗi vạn phần.”
“Vâng vâng vâng. Lúc trước là chúng ta có mắt không biết Đế quân, vẫn mong Đế quân tha thứ.”
Nhóm hoàng tử hoàng nữ này đã từng mắt cao hơn đầu. Từng người đều khỏi phải bàn có bao nhiêu cung kính, bao nhiêu vâng lời.
Sau khi khách sáo một lượt, hoặc nhiều hoặc ít bọn họ đều biểu hiện ra ý tứ muốn độ kiếp.
Còn Cổ Nhược Trần thì dựng râu trừng mắt.
Lúc này, đột nhiên!
Có một luồng áp lực không thể tưởng tượng bỗng nhiên giáng lâm.
Giọng nói huyên náo của mọi người bị kìm hãm trong nháy mắt, giống như tất cả đều bị nhấn xuống nút tạm dừng.
Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn về chỗ sâu trên trời cao, nơi đó gió nổi mây phun, sấm sét vang dội. Chỗ sâu trong tầng mây giống như có một thứ tồn tại khó có thể tưởng tượng được.
Không nhìn thấy rõ thân hình, giống như giấu trong thời không vô lượng, chỉ có một đôi mắt chứa đầy đạo vận lộ ra bên ngoài.
Vô số người nhìn vào đôi mắt đạm mạc ấy, chỉ cảm thấy hai mắt nhói nhói, tâm thần chấn động vô cùng.
Tiên Vương!
Trong lòng tất cả mọi người đều hãi nhiên, lại một Tiên Vương nữa!
Ánh mắt của Cổ Nhược Trần ngưng lại, đối diện với ánh mắt ở chỗ sâu trên trời, nhếch miệng nở một vòng cười khẽ. Không có gì sánh kịp với Tiên Vương Thể tự nhiên xuất hiện. Không hề rơi xuống thế hạ phong chút nào.
Cố Thanh Phong cũng tỉnh táo tinh thần trong nháy mắt. Là người nhà sao? Có phải là người nhà đấy à!
“Trời cũng để Tiên Vương đại giá quang lâm, bổn hoàng không tiếp đón từ xa được.” Cổ Nhược Trần khẽ cười nói.
Trời cũng?
Cố Thanh Phong lập tức không hứng thú lắm. Không phải người nhà, không có ý nghĩa.
Bởi vì hắn biết trong nhóm Tiên Vương, chỉ có Trọng Minh Tiên Vương và Tinh Cực Tiên Vương là người nhà.
“Chúc mừng Cố đạo hữu tiến giai Tiên Vương.” Trên bầu trời là âm thanh của Tiên Vương đạm mạc mà uy nghiêm, giống như Lôi âm cuồn cuộn khiến cho trời đất khuất động.
“Hahaha… Hàng tỷ năm, không ngờ hôm nay chúng ta lại có nhiều thêm một vị đạo hữu.”
Ở một nơi rất xa trên tinh không truyền đến một trận tiếng cười, ngay sau đó là một cái bóng cao vô thượng giáng lâm từ trên trời cao.
Cổ Nhược Trần nhận ra người tới, cười nói: “Thì ra là Huyền Quân Tiên Vương.”
“Ha ha ha, không chỉ có bổn tọa mà còn có các đạo hữu khác cũng đến chúc mừng.”
Chợt, rầm rầm rầm!
Tinh không chấn động không ngừng. Trọng Minh Tiên Vương, Lưu Vân Tiên Vương cũng nháo nhào kéo đến.
Trong lúc nhất thời, Thất Tinh cổ quốc tập hợp đủ năm vị Tiên Vương. Bọn họ chỉ đứng yên ở đó đã gần như muốn ép sập mảnh trời này. Tất cả mọi người ở đây chỉ thở mạnh một chút cũng bị khí thế của Tiên Vương ép đến mức không thể thở nổi.
Duy chỉ có Cố Thanh Phong là khác biệt. Hắn thấy Trọng Minh Tiên Vương xuất hiện thì đôi mắt lập tức trừng lớn như chuông đồng, trong đó giống như bắn ra hỏa diễm cực nóng. Đó là một ngọn lửa tên là khát vọng.
“Cổ đạo hữu, vẫn xin ngươi đi lên đây.” Lưu Vân Tiên Vương đến nơi mời.
Hiển nhiên nhóm Tiên Vương muốn bàn bạc, đồng thời cũng không có ý định để lũ sâu kiến nghe thấy.
Cổ Nhược Trần cũng không sợ hãi chút nào, lúc này thân hình ông ta bỗng nhiên bay lên không, đi tới trời cao trên kia.
Trong lúc nhất thời, năm vị Tiên Vương tề tựu trên trời cao, các tiên nhân dưới đáy cơ bản không nhìn rõ thân hình của bọn họ. Chỉ có thể nhìn thấy năm bóng dáng không thể xác định ở phía xa xa, ẩn trong thời không hùng vĩ.
Trên trời cao.
“Cơ duyên của Cổ đạo hữu không nhỏ.” Tiên Đô Tiên Vương mặc áo bào màu tím vác trường kiếm, toàn thân bị tiên quang đạo vận bao phủ thản nhiên nói.
Cổ Nhược Trần mỉm cười. Đương nhiên ông ta biết cơ duyên mà Thiên Đô Tiên Vương là cái gì.
“Vừa khéo gặp được thôi.”
Ông ta lạnh nhạt nói một câu, cũng không giải thích cặn kẽ gì.
“Trước đó bổn tọa còn muốn đưa cho Cổ đạo hữu mấy viên Độ Kiếp Đan, góp chút sức mọn. Không ngờ Cổ đạo hữu còn có cơ duyên khác.” Toàn thân Trọng Minh Tiên Vương quấn đầy bóng đen, chỉ có một đôi đồng tử để lộ ra bên ngoài, cười nói.
Chương 909 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]