Ánh mắt Cổ Nhược Trần lập tức lạnh xuống. Lúc trước vì Độ Kiếp Đan mà không ít lần Trọng Minh Tiên Vương làm thịt hắn, sau đó Vũ Văn Hùng lại càng không thèm để ý đến lệnh cấm của Thất Tinh Cổ Quốc. Có thể thấy toàn bộ tộc Trọng Minh khinh bỉ mình thế nào. Thù này ông ta vẫn luôn nhớ kỹ.
“Hừ, không nhọc Trọng Minh Tiên Vương phí tâm.”
Trong lúc nhất thời có chút tẻ nhạt.
Lúc này, Lưu Vân Tiên Vương mỉm cười hòa giải: “Hôm nay là ngày vui Cổ đạo hữu tấn thăng, chớ làm tổn thương đến hòa khí giữa các đạo hữu.”
Một giọng nữ dịu dàng thanh linh vang lên.
Thì ra vị Lưu Vân Tiên Vương này là nữ nhân.
Sau đó, mấy người hàn huyên đôi câu, Thiên Đô Tiên Vương nói: “Không cần phải nói mấy lời khách sáo, nói chuyện chính sự đi.”
Cổ Nhược Trần hơi nghiêm mặt, biết đây là lại muốn bàn chuyện chia lợi ích.
“Tinh vực Thiên Tung, tinh vực Diệu Quang, tinh vực Hạo Không, đều có thể thành đàn tràng của Cổ đạo hữu ngươi.”
Cổ Nhược Trần lập tức ngạc nhiên. Không phải vì đối phương cho quá ít mà là cho rất nhiều.
Tinh khư thứ sáu chia làm vô số khu vực, những khu vực này được gọi là Tinh vực. Mặc dù tinh vực rất nhiều nhưng đại đa số đều là tinh vực hoang phế, cơ bản không tìm được mấy sinh mệnh cổ tinh, tài nguyên cực kỳ thiếu thốn, hoàn toàn chính là gân gà.
Nhưng ba tinh vực Thiên Tung, Diệu Quang và Hạo Không theo lời Thiên Đô nói không phải là nơi những phế tinh vực kia có thể so sánh được. Tài nguyên của bọn chúng phong phú, vô số sinh linh, cô cùng màu mỡ.
Có vẻ Thiên Đô cũng nhận ra Cổ Nhược Trần kinh ngạc, tiếp tục thản nhiên nói: “Ba điều kiện.”
Cổ Nhược Trần cười lạnh. Quả nhiên thiên hạ không có bữa cơm nào miễn phí.
“Xin lắng tai nghe.”
“Một, tinh cực Tiên Vương. Hai, chiến trường Tiên Vẫn. Ba, Cố Thanh Phong.”
Thiên Đô Tiên Vương hình như không thích nói chuyện, chỉ đơn giản đưa ra vài ba từ mấu chốt.
Nhưng mà, sau khi nghe được ba điều kiện này con ngươi của Cổ Nhược Trần bỗng nhiên co vào, giọng nói lập tức lạnh lùng: “Không thể nào.”
Nghe thấy lời nói chém đinh chặt sắt thế này, nhóm Tiên Vương vốn dĩ còn đang cười nhẹ thì sắc mặt bỗng nhiên trở nên lạnh lại. Trong lúc nhất thời bầu không khí giữa sân cực kỳ kiềm chế.
Trầm mặc một lát, Cổ Nhược Trần mới nói: “Hai điều kiện trước bổn hoàng có thể đồng ý, nhưng duy chỉ có Cố Thanh Phong là không được. Hắn là ân nhân của bổn hoàng.”
Thiên Đô Tiên Vương thản nhiên nói: “Bổn tọa không có hứng thú với người này, chỉ muốn Tiên thiên lôi cực trên người hắn ta.”
“Tiên thiên lôi cực?” Cổ Nhược Trần nhíu mày.
“Cổ đạo hữu, ngươi vừa trở thành Tiên Vương, có thể còn chút không rõ ràng lắm.” Lưu Vân Tiên Vương đứng một bên giải thích.
“Cái gọi là Tiên thiên lôi cực chính là lôi đình cực hạn của cả thế gian, là biến hóa cực hạn của đạo lôi đình cuối cùng.”
“Chính là một thần vật hiếm có! Song song với đó còn có Tiên thiên hỏa cực, Tiên thiên băng cực…”
“Cố Thanh Phong kia có thể giúp ngươi vượt qua Tiên Vương kiếp chính là dựa vào Tiên thiên lôi cực kia. Cũng chỉ có vật này mới có thể đối diện với Tiên Vương kiếp, hấp thu một phần sức mạnh thiên kiếp, tăng cao xác suất độ kiếp của ngươi.”
Một phần!?
Trong lòng Cổ Nhược Trần khẽ dao động. Cố Thanh Phong kia cũng không phải là hấp thu một phần thiên kiếp mà là hấp thụ toàn bộ, thậm chí còn xông vào trong kiếp vân. Trong lúc tâm tư xoay chuyển, ông ta cảm thấy những Tiên Vương này chắc là hiểu lầm rồi. Cố Thanh Phong không dựa vào Tiên thiên lôi cực.
Rõ ràng là Tiên thiên lôi cực không đạt đến trình độ này.
So với lôi cực, Cổ Nhược Trần hồi tưởng lại ánh mắt bễ nghễ, sự tự tin mạnh mẽ và đủ loại thần bí của Cố Thanh Phong. Ông ta càng muốn tin tưởng vào phán đoán của mình.
Cố Thanh Phong có thể là sự tồn tại khủng khiếp bên trên cả Tiên Vương trong truyền thuyết.
Cũng vì nguyên nhân là nghĩ đến tầng này, Cổ Nhược Trần ông ta đương nhiên càng không thể nào giao Cố Thanh Phong ta, ngược lại là quyết định thể hiện hết sức, duy trì quan hệ.
“Bổn hoàng mặc lệ Tiên thiên lôi cực là cái gì, bổn hoàng chỉ biết Cố Thanh Phong là ân nhân của ta, bất luận kẻ nào cũng không được động đến hắn.”
Cổ Nhược Trần chém đinh chặt sắt nói.
Cảnh tượng lại rơi vào thế giằng co một lần nữa.
Ánh mắt của mất vị Tiên Vương nhìn về phía Cổ Nhược Trần có chứa căm thù, có vẻ không hiểu và cũng có nét xem thường.
Gần như là đang cười Cổ Nhược Trần còn trẻ, đứng trước mặt lợi ích thì ân nhân tính là cái gì? Người ngốc như vậy sao có thể trở thành Tiên Vương?
Trọng Minh Tiên Vương đứng một bên cười thầm. Cổ Nhược Trần này đúng như ngọn cỏ, phí công bổn vương còn lo lắng hắn ta sẽ trả thù. Hôm nay bổn tọa quấy nhiễu mối quan hệ của ngươi với chư vị Tiên Vương, khiến cho ngươi sau này nửa bước khó đi.
Thế là Trọng Minh tiên vương thản nhiên nói: “Cổ đạo hữu, ngươi như vậy khiến chúng ta rất khó xử lý.
Cổ Nhược Trần nhíu mày, nhìn thấy ánh mắt của đối phương không có ý tốt thì định lên tiếng. Ai ngờ lúc này, bên dưới lại phát ra một tràng tiếng cười điên cuồng.
“Ha ha ha… Khó? Vậy thì đừng làm!”
Nương theo tiếng cười điên cuồng và cái nhìn chăm chú hãi hùng của chúng tiên nhân bên dưới, một đường ma ảnh phóng lên tận trời, bay lên trời cao đứng song song với những Tiên Vương khác.
Chính là Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong đứng trên trời cao, đối mặt với cái nhìn chăm chú của mấy vị Tiên Vương. Hắn không chỉ không sợ mà ánh mắt còn bễ nghễ, liếc mắt nhìn rừng người giống như đang nhìn xuống một bầy kiến hôi.
Chương 910 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]