Gió lớn trên chín tầng mây quét mái tóc đen, áo bào của hắn bay phấp phới, kết hợp với ma uy ngập trời giống như Ma Thần giáng lâm. Các tiên nhân đứng bên dưới đều sợ ngây người. Đây chính là lúc tiên vương nghị sự, thế mà ngươi dám xông vào?
Cái này có khác gì muốn chết?
Hành động của Cố Thanh Phong dấy lên cõi lòng của vô số người, không phải nói là quan tâm, vốn dĩ họ chỉ lo lắng Thiên Kiếp Đế quân làm như thế thì về sau mình không có cách nào độ kiếp thôi.
Trên trời cao, mấy vị Tiên Vương không nói gì chỉ nhìn vị khách không mời mà đến dám cả gan làm loạn – Cố Thanh Phong mà thôi.
Bọn hắn đang đánh giá Cố Thanh Phong, đồng thời Cố Thanh Phong cũng đang đánh giá bọn hắn.
Hắn đảo mắt nhìn qua từng người.
Thiên Đô Tiên Vương, người mặc áo bào màu tím, vác theo trường kiếm. Tiên quang bao phủ không nhìn rõ dung mạo, giống như là một kiếm tu. Không phải người nhà.
Huyền Quân Tiên Vương, nho sinh trắng trẻo không nhìn thấy rõ dung mạo, nhân tộc. Không phải người nhà.
Lạc Vân Tiên Vương, đạo bào màu xanh ngọc rộng lớn, không nhìn rõ mặt mũi, nhân tộc có cơ ngực phát triển. Không phải người nhà.
Trọng Minh Tiên Vương. Người nhà!!
“Ngươi chính là Cố Thanh Phong?” Thiên Đô Tiên Vương im lặng một lúc lâu đột nhiên hỏi.
“Ngươi chính là Trọng Minh Tiên Vương?” Cố Thanh Phong cũng không phản ứng lại với Thiên Đô Tiên Vương mà quay đầu hỏi Trọng Minh Tiên Vương.
Trọng Minh Tiên Vương hơi bất ngờ, không khỏi kinh ngạc bật cười: “Cố Thanh Phong, Thiên Đô đạo hữu đang nói chuyện với ngươi sao ngươi lại không đáp mà đến tìm ta?”
Cố Thanh Phong cũng không sợ chút nào, cơ bản không quan tâm đến mấy Tiên Vương trước mặt, bễ nghễ nói: “Bổn đế nhìn thấy ngươi là khó chịu đấy, làm sao? Không phục?”
Sắc mặt Trọng Minh Tiên Vương trầm xuống.
Haha…
Lạc Vân Tiên Vương lập tức cười thành tiếng, trong một thoáng cành hoa run rẩy.
“Hahaha, tiểu tử thú vị. Trọng Minh Tiên Vương, có phải trước đó ngươi đắc tội với người này không?
“Cười? Bổn đế cho ngươi cười sao? Lớn mật!”
Nét cười trên gương mặt Lạc Vân Tiên Vương bị trì trệ, sau đó trỏ nên lạnh xuống, cất giọng lạnh lùng nói:
“Tiểu tử, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”
“Trọng Minh! Ngươi đang sủa cái gì!!”
Cố Thanh Phong không phản ứng lại Lưu Vân Tiên Vương mà nâng chỉ mâu lên một lần nữa hướng về phía Trọng Minh Tiên Vương.
Lưu Vân Tiên Vương: “...”
Trọng Minh Tiên Vương: “...”
Mẹ nó ta không hề nói chuyện!
Hiện tại hắn hiểu rất rõ thế trận, Cổ Nhược Trần muốn bảo vệ mình còn bốn vị Tiên Vương khác thì muốn bắt mình, yêu cầu Tiên thiên lôi cực.
Còn mục đích của mình thì sao?
Vậy thì càng đơn giản. Từ trong vạn quân nhìn chằm chằm Trọng Minh Tiên Vương, cuối cùng có thể bị Trọng Minh Tiên Vương bắt đi, lập tức hoàn mỹ.
Vậy nên, người khác mắng ta, ta mắng Trọng Minh. Người khác đánh ta, ta đánh Trọng Minh. Cứ nhằm vào hắn là xong.
“Khốn kiếp! Cố Thanh Phong, vậy mà ngươi dám xem thường bổn tọa nhiều lần như vậy! Các vị đạo hữu, xin hãy giao cho ta xử lý kẻ này.” Trọng Minh Tiên Vương nói.
Trong nháy mắt hai mắt Cố Thanh Phong lập tức sáng lên, hai người quả thật là ăn nhịp với nhau.
“Đây chính là ngươi nói đấy! Nào nào nào, hôm nay bổn đế đứng ngay tại đây, nếu như ngươi không xử lý ta thì ngươi chính là rùa đen vương bát đản!”
Trọng Minh Tiên Vương vừa vui vừa giận. Vui chính là vì Cố Thanh Phong nói như thế vừa hay cho mình lý do để ra tay.
Giận thì là vì cách nói chuyện của Cố Thanh Phong quá đáng giận, làm sao nghe mà không tức giận.
“Đứa trẻ ngoan, hôm nay nếu bổn tọa không đưa được ngươi về rút gân lột da, ta và ngươi…”
“Đủ rồi!” Thiên Đô Tiên Vương hừ lạnh một tiếng, uy thế cường đại càn quét toàn trường, lập tức đè ép tất cả âm thanh.
Hắn ta không để tâm đến Cố Thanh Phong náo loạn với Trọng Minh Tiên Vương, mà trầm tĩnh nhìn về phía Cổ Nhược Trần nói: “Cổ đạo hữu, ba điều kiện này ngươi cân nhắc thế nào?”
Cổ Nhược Trần nhìn vào ánh mắt đầy tính uy hiếp của đối phương, thản nhiên mỉm cười: “Hai điều kiện trước ta có thể đồng ý, nhưng duy chỉ có Cố đạo hữu là không được. Hắn là ân nhân của ta.”
Sắc mặt của Thiên Đô Tiên Vương hoàn toàn lạnh xuống: “Trên đời này không có ai được từ chối bổn tọa, ngươi cũng không…”
Hắn ta còn chưa nói xong, một tiếng quát to đã vang lên một lần nữa.
“Trọng Minh! Mẹ nó ngươi lại sủa cái gì!”
Trọng Minh Tiên Vương hoàn toàn bạo phát: “Mẹ nó bổn tọa không nói chuyện!!”
“Ngươi đánh rắm. Vừa mới nãy rõ ràng bổn đế nhìn thấy miệng của ngươi cử động! Ta và ngươi không oán không thù, ngươi dám nhục mạ ta nhiều lần, quả thật là khinh người quá đáng! Bổn đế liều mạng với ngươi!!”
“Ngươi tên khốn kiếp này! Còn muốn ta nói mấy lần nữ, mẹ nó bổn tọa không nói chuyện!”
Uỳnh!
Cố Thanh Phong cũng không nghe những lời này, đối mặt với một người chủ đích muốn gây chuyện thì ngươi có nói toạc ra cũng đều vô dụng.
Hắn trực tiếp bộc lộ ra sức mạnh toàn thân, Ma Viêm trên người giống như núi lửa bộc phát, xông thẳng lên trời, lập tức hướng về phía Trọng Minh Tiên Vương phóng đi.
Uỳnh!
Một quyền của Cố Thanh Phong hung hăng đấm vào người Trọng Minh Tiên Vương, sau đó…
Sau đó hắn vồ hụt, cả người vậy mà lại xuyên qua thân thể của Trọng Minh Tiên Vương.
Hắn hơi sững sờ, còn chưa kịp phản ứng truyện gì xảy ra.
Trọng Minh Tiên Vương sau lưng bắt đầu mắng: “Khốn kiếp! Nếu không phải chân thân của bổn tọa vẫn còn ở trên chiến trường nên hôm nay chỉ có thể phái ảo ảnh đến đây thì ngươi phải chết là chuyện không thể nghi ngờ!”
Chương 911 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]