Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 913: CHƯƠNG 912: ẢO ẢNH TRỌNG MINH

Ảo ảnh!? Cố Thanh Phong nghe thấy hai chữ này, ý định trong mắt hắn lập tức bị dập tắt, cả người như quả bóng da bị xì hơi.

“Ảo ảnh của ngươi cái khỉ ấy! Thật sự là lãng phí công phu của bổn đế. Nhìn cái gì, bầy kiến cỏ các ngươi, tan họp!”

Nói rồi, Cố Thanh Phong trực tiếp rời đi không thèm quay đầu lại. Không có người thân ỏ đây vậy thì nói nhiều với nhóm ảo ảnh Tiên Vương này làm quái gì?

Về phần có đắc tội một đám Tiên Vương hay không?

Cơ bản hắn chẳng quan tâm. Đại trượng phu sinh tại thế gian nào có thể lo trước lo sau không là chính mình?

Chính sinh sinh ra bình đẳng, ai dám cao cao tại thượng?

So với ta ngươi mạnh hơn thì thế nào? Bổn đế chưa từng khuất phục cường quyền!

Sinh ra chính là tính tình quật cường thế này, mệnh cứng, không học được các cúi người!

Ừm, không liên quan chút nào đến tai kiếp bản nguyên.

“Kẻ này thật vô lễ. Cổ đạo hữu, ngươi nhất định phải bảo vệ tiểu tử này sao? Ngày sau tất sinh mầm họa.” Lưu Vân Tiên Vương khuyên nhủ.

Cổ Nhược Trần mỉm cười: “Không phiền Lưu Vân đạo hữu phí tâm, hắn với ta có ân thành đạo, ta tất sẽ bảo vệ hắn chu toàn.”

“Tự giải quyết cho tốt.” Thiên Đô Tiên Vương lạnh lùng nói: “Cứ chờ chân thân từ tiên của chúng ta trở về từ chiến trường, là lúc để thanh toán.”

Cổ Nhược Tràn cười nói: “Tùy thời xin đợi.”

Sau đó, mấy vị Tiên Vương lạnh lùng nhìn Cổ Nhược Trần một chút, rồi biến mất không thấy.

Trong hoàng cung.

Cổ Nhược Trần bắt đầu mở tiệc chiêu đãi Cố Thanh Phong.

“Cố đạo hữu, mấy vị tiên vương kia cứ chú ý vào ngươi, chỉ là bây giờ chân thân bọn họ vẫn còn đang ở trên chiến trường cho nên mới không ra tay thôi, nhưng sau này một khi chân thân trở về, ngươi nhất định phải cẩn thận.”

“Tốt nhất chính là trong khoảng thời gian này hãy cứ ở tại Thất Tinh cổ quốc đi, Bổn hoàng có thể hỗ trợ được đôi phần.”

“Chiến trường Tiên Vẫn ở nơi nào?” Lòng Cố Thanh Phong hơi rung động, có một loại xúc động giống như ngàn dặm tìm được người nhà.

“Cố đạo hữu hẳn là đã biết một khu vực tên là Vẫn Tinh uyên đúng không.”

Cố Thanh Phong khẽ gật đầu biểu thị rằng mình đã biết.

“Vẫn Tinh uyên chia làm chín đại tinh khư, mà chỗ chúng ta đang đứng chính là tinh khư thứ sáu. Chín đại tinh khư có một chỗ giao nhau ở sâu trong tinh không, chỗ giao nhau chính là chiến trường Tiên Vẫn.”

“Tiên Vẫn tiên vẫn, chính là nơi tiên nhân vẫn lạc, bởi vậy có thể thấy được sự hung hiểm của nơi này, là nơi cường giả của các đại tinh khư giao phong, tranh đoạt cơ duyên.”

“Vị trí cụ thể của chiến trường Tiên Vẫn còn cách đây bao xa?”

“Dùng bước đi của tiên vương mà tính, ngoại trừ chuyện gặp phải thiên tai nhân họa trên đường, một năm là đủ.”

“Một năm!” Cố Thanh Phong mở to hai mắt, đây là tính theo cước trình của tiên vương đó, nếu như dựa vào thực lực của mình thì nhất định trong một năm không thể đến được.”

Hơn nữa chỉ sợ lỡ như mình đi rồi, tên Trọng Minh tiên vương đáng chết kia lại về, vậy chẳng phải là rất lúng túng sao?

“Nếu không, ngươi dẫn Bổn đế đi chiến trường xem một chuyến đi?” Cố Thanh Phong hỏi.

Cổ Nhược Trần có hơi khó khăn nói: “Cố đạo hữa, ta thân là tiên vương, nhất định sẽ đi đến chiến trường xông pha một lần, nhưng đó không phải là bây giờ bởi vì bây giờ trong tay Bổn hoàng không có thanh binh khí nào tiện tay hết, cần phải luyện chế một món tiên vương binh, cho nên…”

“Binh khí ngươi đâu?” Cố Thanh Phong nói với vẻ hơi ngạc nhiên.

Cổ Nhược Trần: “...”

Hắn chỉ về phía Càn Khôn giới của Cố Thanh Phong, lời nói đều chứa trong hành động.

“Này… Lão Cổ, rượu này của ngươi không tệ, tên là gì nhỉ?”

“A, ha ha… Rượu này tên là Thần Tiên nhưỡng, lát nữa sẽ đưa ngươi mười cân…”

Cuối cùng, Cố Thanh Phong bỏ suy nghĩ đi đến chiến trường Tiên Vẫn, quyết định chờ ngày Trọng Minh tiên vương tự đến tìm mình.

Việc quan trọng nhất lúc này vẫn là cứu Tinh Cực tiên vương sắp chết kia trước, làm người không thể quên nguồn cội.

Không có Tinh Cực tiên vương thì sẽ không có Thiên Ma giới, không có Thiên Ma giới thì làm sao có không có Vĩnh Hằng chân giới?

Tinh Cực tiên vương chính là một người nhà tốt!

Muốn cứu chữa cho Tinh Cực tiên vương thì phải dùng đến Tinh Thần Lệ, là phải đến Phi Tiên cấm khu.

Từ trong miệng Cổ Nhược Trần, Cố Thanh Phong biết được cách ngày bắt đầu Thất Tinh pháp hội còn đến nửa tháng, bây giờ chủ yếu là giai đoạn giao dịch.

Tiên nhân các kiểu tụ họp lại, đúng là ngày vui khó thấy được, nơi có người tất nhiên sẽ có nhu cầu, các loại kinh tế ven đường tự nhiên cũng sinh ra, hội đấu giá cũng có.

Đợi nửa tháng sau, Thất Tinh pháp hội chính thức bắt đầu, quyết đấu ra top một trăm người có thể bước vào phi tiên cấm khu, tìm kiếp Đại La tiên duyên đột phá.

Biết được còn đến nửa tháng nữa, Cố Thanh Phong cũng không đi dạo phố bởi vì hắn nhận ra bây giờ người hắn giàu có, vốn cũng không thiếu thứ gì.

Hắn về tới trụ sở của mình, bắt đầu tu luyện.

Trước khi khi không có cảnh giới hắn còn cần tu luyện, bây giờ có cảnh giới rồi, tu luyện cái gì nữa mà tu luyện?

Nói tới nói lui, gì thì gì chứ đừng lấy chuyện tu luyện ra nói đùa.

Cố Thanh Phong biết rõ hôm nay mình có thể đi đến được độ cao này, để có được sự ổn định như bây giờ hẳn không thể nói là không có liên quan gì đến tu luyện được.

Vừa tiến vào Vĩnh Hằng chân giới, điều kiện không cho phép nên không thể nào tu luyện được, trong lòng Cố Thanh Phong đã ghiền tu luyện muốn chết từ lâu rồi.

Bây giờ có thể tu luyện thì tất nhiên muốn tu luôn một mạch đủ canh giờ mới đã ghiền.

Thế là, bắt đầu tu luyện, điều động pháp lực không biết bao nhiêu ngàn tỷ năm trong cơ thể, khiến nó lưu động mãnh liệt như đập lớn vỡ đê.

Chương 912 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!