Cổ Linh Nhi cũng không phải đồ ngu, tất nhiên nàng hiểu rõ ý nghĩa của Thiên Kiếp đế quân với Thất Tinh cổ quốc, nếu như Cố Thanh Phong thật sự là thế thì chỉ sợ đến cuối cùng, phụ hoàng nàng chẳng những không truy cứu mà ngược lại còn rất vui vẻ nữa là. Nghĩ đến đây, Cổ Linh Nhi nhìn Cố Thanh Phong đang bước gần về phía này, không khỏi cảm thấy càng bối rối. Mặc dù nàng có chút hảo cảm nào với Cố Thanh Phong nhưng chuyện đến nước này cũng không phải là điều mà nàng muốn.
Ai mà không muốn được yêu đương ngọt ngào cơ chứ.
Quá trình này rõ ràng là có hơi nhanh.
Bịch!
Cổ Linh Nhi bị ép vào trong một gốc, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn run lẩy bẩy.
Nhưng khí thế thì lại chẳng kém chút nào, giống như con mèo con xù lông lên, hung hăng meo meo.
“Nếu như ngươi dám động đến ta một chút, có chết ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
“Haiz! Lại nữa!”
“A! Cái đồ khốn kiếp nhà ngươi!”
“Haiz! Lại nữa rồi! Ngược lại Bổn đế muốn xem xem ngươi sẽ không bỏ qua cho ta như thế nào?”
“Ta… Ta liều mạng với ngươi!” Cổ Linh Nhi đỏ mặt nhào tới, từng quyền từng quyền gấp gáp đánh vào ngực Cố Thanh Phong.
Nhưng sức lực của nàng vốn dĩ không đả thương được đến một cọng tóc gáy của Cố Thanh Phong.
“Đây chẳng lẽ là Lưu Manh Hưng Phấn quyền trong truyền thuyết?”
“Ta cắn chết ngươi!” thất đánh hắn không bị thương, Cổ Linh Nhi lập tức lộ ra hàm răng ngà, cắn mạnh lên tay Cố Thanh Phong.
Rắc!
“Ai da!” Cổ Linh Nhi che miệng kêu đau một tiếng, suýt chút nữa cắn rơi mất răng.
“Sao ngươi cứng giống như đá vậy.”
“Thích không?”
Cổ Linh Nhi vừa định nói chuyện, kết quả ánh mắt vô tình nhìn về phía sau lưng Cố Thanh Phong, vẻ mặt lập tức trở nên vui mừng.
“Phụ hoàng! Sao ngài lại tới đây?”
Cố Thanh Phong có hơi kinh hãi, vội vàng quay đầu lại, kết quả phát hiện ra sau lưng không có ai cả.
Lại quay đầu, Cổ Linh Nhi đã sớm hóa thành một tia sáng bay về phương xa mất rồi.
Vừa chạy nàng còn vừa làm mặt quỷ: “Ha ha ha, đồ ngốc!”
Nhưng, khi nàng làm xong mắt quỷ quay đầu về phía sau, phịch!
“Ai da!”
Nàng kêu đau một tiếng, cảm giác giống như đụng vào một bức tường vậy.
Nàng vừa xoa tráng của mình vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Cố Thanh Phong đang đứng nhìn nàng với cái nụ cười gian.
“A! Ngươi ngươi ngươi… Sao lại nhanh như vậy?’
Cố Thanh Phong một phát bắt được bàn tay nhỏ trắng nộn của Cổ Linh Nhi, cười gian nói: “Tiểu Linh Nhi, chạy đi đâu vậy, không phải ngươi đã nói muốn dẫn Bổn đế đi dạo Thất Tinh tiên thành hay sao?”
Ánh mắt Cổ Linh Nhi né tránh, vốn không dám đối mặt với hắn.
Một lát sau…
Trên một con đường ở Thất Tinh tiên thành.
Lúc này, hai bên lề đường bày đầy những món hàng hóa, các loại bảo vật tỏa sáng lung linh, tiên khí bồng bềnh, khắp nơi đèn đuốc sáng trưng giống như một tòa thành không ngủ vậy.
Cố Thanh Phong dắt Cổ Linh Nhi đi trên đường.
“Thật… Thật sự chỉ đi dạo thôi à?” Cổ Linh Nhi có hơi không rõ lắm, lúc đầu rõ ràng nàng đã nhận mệnh rồi, vốn không thể thoát khỏi ma trảo của Cố Thanh Phong được, kết quả vừa quay đầu lại được đưa đi đến chợ đêm.
“Sao nào? Không đồng ý à? Muốn xâm nhập giao lưu với Bổn đế hả? Nghĩ hay lắm.” Cố Thanh Phong nói với vẻ cười nhạo không khách khí chút nào.
Cổ Linh Nhi cũng tức giận trong nháy mắt: “Ngươi xem ngươi là bánh trái gì thơm ngon lắm à! Ai mà thèm!”
Tiếng nói nàng vừa dứt, đột nhiên cách đó không xa truyền đến tiếng hô ngạc nhiên của nữ tử.
“Là Thiên Kiếp đế quân!” Nàng ta cứ như nhìn thấy được minh tinh gì đó, hét lên cao vút, trong phút chốc đã dẫn đến sự chú ý của tất cả những người trên đường.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Cố Thanh Phong, sau đó ánh mắt cứ như thỏi nam châm, bị hấp dẫn ở đó luôn.
“Đúng là đế quân kìa!”
“Cố đế quân! Ta muốn hẹn trước độ kiếp!”
“Còn ta nữa! Cố đế quân, chỉ cần ngài giúp tiểu nữ độ kiếp, tiểu nữ có làm nô tỳ cho ngài cũng không tiếc!”
Thấy đám người đang mãnh liệt ùa tới, Cố Thanh Phong cười nói với Cổ Linh Nhi: “Có thấy chưa? Ai mà thèm?’
“Hừ!” Cổ Linh Nhi kiêu ngạo hừ một tiếng nghiêng đầu đi, không nhìn hắn nữa.
Rất nhanh, Cố Thanh Phong đã bị vây lại, một đám tiên nhân bất kể là kiếp bạn có tới hay chưa đều chạy đến hẹn trước, chỉ sợ đến lúc đó sẽ không tìm được.
Cố Thanh Phong bị đám người làm cho đau đầu, lúc này, hắn nắm lấy tay Cổ Linh Nhi, thân hình lóe lên, trong chớp mắt, hai người biến mất ngay tại chỗ.
May mà hắn còn cho rằng mang theo vị tiểu mỹ nữ Cổ Linh Nhi này thì sẽ có thể gặp được nhiều chuyện vả mặt, bây giờ xem ra là không được rồi.
Thế này nếu như có người dám ở trước mặt hắn làm khó làm dễ, chẳng cần hắn tự mình ra tay, những tiên nhân muốn độ kiếp kia sẽ xử hắn trước.
Hai người chạy đến một nơi vắng vẻ, sau khi mang mũ rộng vành xong mới bắt đầu đi dạo phố lại từ đầu.
Có đôi khi Cố Thanh Phong cũng muốn cảm nhận một chút đãi ngộ của nhân vật chính, đi dạo hàng quán ven đường, đến mấy chỗ bán chí bảo thượng tiên gì đó nhặt nhạnh chỗ tốt.
Nếu như đã không thể đụng phải mấy kẻ làm khó dễ vậy thì đi nhặt của hời thôi nào.
Nhưng mà, hai người đi từ đầu đông dạo đến đầu tây, quầy nào cũng nhìn qua cả rồi nhưng chỉ mua về một đống phế phẩm, chẳng thấy được món bảo bối nào.
Cố Thanh Phong cảm thấy không vui lắm, đã không đụng trúng mấy kẻ vả mặt mà còn mẹ nó chả có được đãi ngộ của nhân vật chính?
Mẹ nó, nếu như không vả được bản mặt nào thì chắc chắn là không ngủ được.
Đánh không được, Bổn đế sẽ đánh mạnh hơn!
Chương 914 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]