Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 916: CHƯƠNG 915: MUỐN LÀM NHÂN VẬT CHÍNH MỘT LẦN (2)

Nghĩ như vậy, Cố Thanh Phong trực tiếp thi triển tâm ma đại đạo, lợi dụng tâm ma cảm ứng bốn phía, đi tìm người hữu duyên. Sau một nén hương, hắn đúng là đã cảm nhận được một loại khí tức quen thuộc.

Truyền nhân Trọng Minh tiên vương, Vũ Văn Hùng!

Trong phút chốc, đôi mắt Cố Thanh Phong hiện lên một sự vui mừng, tiểu tử này thế mà còn dám vào thành, xem ra là quyết tâm muốn tham gia Thất Tinh pháp hội.

“Đúng là ngươi rồi!”

“Chính là ngươi rồi cái gì?” Cổ Linh Nhi lơ ngơ nói.

“Chắc ngươi sẽ không muốn đi mua mấy thứ phế phẩm kia nữa chứ? Mấy phế phẩm này đều là gạt người mà thôi, ngươi đừng có điên nữa được hay không? Còn nữa nha, nếu như muốn mua thật thì có thể tự tiêu tiền của mình hay không?”

“Im ngay, bao nhiêu nữ nhân gào khóc hô hào muốn cho Bổn đế tiền tiêu mà Bổn đế còn không muốn, tiêu ít tiền của ngươi là xem trọng ngươi rồi đó.”

“Ngươi!” Cổ Linh Nhi trong phút chốc trợn mắt há mồm, hôm nay coi như nàng đã nhìn thấy

“Ngươi cái gì mà ngươi, đừng có lấp ba lấp bấp nữa, nhanh theo Bổn đế đến đây, đừng để tên nhóc kia trốn thoát.”

Nói rồi, Cố Thanh Phong liền kéo cái tay nhỏ không xương của Cổ Linh Nhi.

Cổ Linh Nhi vốn dĩ cũng không muốn phản kháng, thậm chí nàng còn cảm thấy có thể chấp nhận được, dù sao thì tốt hơn nhiều so với chuyện phải xâm nhập giao lưu sâu.

Một lát sau, hai người dừng lại ở một cửa hàng tên là Đổ Thạch phường.

Còn chưa vào cửa đã nghe bên trong có không ít tiếng người ta đang hô to.

“Đáng chết! Lại không trúng! Mở thêm một cái đi!”

“Ta trúng! Ha ha ha! Tiên linh ngược cực phẩm! Ta trúng rồi!”

“Bổn công tử không tin hôm nay Bổn công tử không trúng được khối nào đó!”

Cổ Linh Nhi nghe thấy trong đó có những âm thanh cuồng nhiệt, không nhịn được mà nhíu mày: “Ngươi tới nơi này làm gì vậy? Ta không thích nơi này.”

Bốp!

Cố Thanh Phong trực tiếp tặng một bạt tay lên mông nàng, làm cho nàng hét lên một tiếng.

“Ngươi không thích? Chỗ này có chỗ cho ngươi phát biểu à? Còn không nhanh dẫn đường cho Bổn đế!”

“Ôi.” Cổ Linh Nhi uất ức trề môi, đi phía trước dẫn đường cho Cố Thanh Phong.

Vừa tiếng vào Đổ Thạch phường, họ lập tức bị những tảng đá rực rỡ muôn màu bên trong hấp dẫn.

Những tảng đá kia tản ra tiên quang lóa mắt, có tảng giống như những cục đá bình thường, ngoại hình không thu hút xíu nào, có lớn có nhỏ, hình thù kì quái.

Cả đám người đều vây quanh những tảng đá kia.

Cố Thanh Phong hỏi: “Mấy tảng đá này là gì?”

Cổ Linh Nhi lườm hắn một cái: “Đến cả điều này mà ngươi cũng không biết thì đến Đổ Thạch phường làm gì chứ?”

Bốp!

Hai bên của Cổ Linh Nhi đều nhau rồi.

“Còn dám nói nhiều thêm một câu vô dụng nào, ta sẽ đánh cho ngươi thành bốn cái mông.”

Cổ Linh Nhi lập tức thành thật lại, bắt đầu ngoan ngoãn giảng giải:

“Những viên Tiên Nguyên thạch này được sinh ra tại một mỏ tiên ngọc bản nguyên.”

“Mỗi một viên Tiên Nguyên thạch giống như một cái hộp khóa bảo vật, nhiều loại trân bảo thượng cổ có thể bị giấu ở trong đó, có cái thì trống không. Chính bởi vì sự không nhất định này cho nên nghề đổ thạch đã ra đời.”

“Dựa vào mắt nhìn, vận may mà chọn viên đá mình muốn, sau đó mở ra nhìn xem có thể mở được bảo vật gì, rồi bán khỏi tay.”

Cố Thanh Phong khẽ gật đầu tỏ ra vẻ đã hiểu, lập tức bắt đầu tìm kiếm vị trí của Vũ Văn Hùng.

Sau khi quét mắt một vòng đã phát hiện tên nhóc này không ở lầu một.

Thế là hắn đi lên lầu hai, quả nhiên là gặp được Vũ Văn Hùng đang bị người ta vây quanh.

Tiên Nguyên thạch ở lầu hai rõ ràng là cao cấp hơn lầu một, giá cả cũng cao hơn, cho nên người cũng ít hơn một chút.

Lúc này, Vũ Văn Hùng đang đắc ý dạt dào mở đá ra.

“Lại trúng! Thế mà lại trúng nữa! Mắt nhìn của Vũ Văn công tử đúng là tốt thật đó!”

“Đây là khối thứ năm trong hôm nay của Vũ Văn công tử rồi đúng không nhỉ?”

“Vũ Văn công tử đúng là cao thủ về chuyện này mà, mong công tử truyền nhiều kinh nghiệm cho ta nha!”

Vũ Văn Hùng được mọi người tung hô chỉ cảm thấy cả người sướng rơn, lúc này hắn khoe khoang:

“Dễ thôi, dễ thôi, nhắc tới đổ thạch, quả thật là Bổn công tử có vài điều khá tâm đắc.”

“Đầu tiên là nhìn màu sắc, thứ hai là xem linh tính, thứ ba là xem vận may.”

“Ngươi nhìn xem, ví dụ như khối Tiên Nguyên thạch hình hồ lô này, mặc dù trông nó không có tiên quang nhưng lại cực kỳ nội liễm, dùng tay sờ nè, bề ngoài bóng loáng, bên trong có chấn động khe khẽ, trong này chắc chắn có bảo bối.”

Vũ Văn Hùng vừa nói, vừa bảo người chiêu đãi mở khối Tiên Nguyên thạch hình hồ lô này.

Theo từng nhát đao bổ xuống của người phục vụ, từng tất da xác của Tiên Nguyên thạch bị loại đi.

Theo mảnh đá tung bay, trong ánh nhìn căng thẳng chăm chú của mọi người, một vòng sáng vàng phát ra từ đó, chiếu sáng cả tầng lầu hai.

Có người hoảng hốt nói: “Ra rồi! Ra thật rồi nè! Thứ ở trong này cũng không nhỏ!”

“Vũ Văn công tử đúng là chuyên gia đổ thạch, mua là sẽ trúng, mở là có ngay!”

Trong giọng nói lấy lòng của tất cả mọi người, một khối linh ngọc mang ánh vàng lấp lánh lộ ra trong không khí.

Linh ngọc chẳng qua chỉ lớn bằng ngón cái nhưng lại cực kỳ óng ánh long lanh, sáng chói như vàng, tản ra ánh sáng vàng lóa mắt, khí tức mạnh mẽ, trong đó mơ hồ hình như còn có tiếng rồng gầm truyền ra từ bên trong linh ngọc.

Có người trong nghề nhìn thấy cảnh này, lập tức hô lên: “Đây là Kim Ban Long Ngâm ngọc đó, trân bảo hiếm thấy!”

Vũ Văn Hùng càng toát ra vẻ tự đắc, thật ra hắn vốn chẳng phải chuyên gia đổ thạch gì, chẳng qua chỉ dựa vào một đôi Trọng Đồng, có thể miễn cưỡng nhìn thấy rõ ánh sáng bảo bối bên trong Tiên Nguyên thạch mà thôi.

Chương 915 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!