Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 917: CHƯƠNG 916: GÂY CHUYỆN VỚI VŨ VĂN HÙNG

Trọng Đồng của Trọng Minh tiên tộc, danh xưng là có thể khám phá hết tất cả hư ảo cũng không phải chỉ là lời nói đùa đâu. Đối với hắn mà nói, chơi đổ thạch không khác gì với gian lận cả, hễ chọn là chắc chắn trúng, đơn giản.

Lúc này Cố Thanh Phong đang nhìn chằm chằm Vũ Văn Hùng người đang đắc ý dào dạt, khóe môi lộ ra một nụ cười không có ý tốt.

“Ê ê, không phải ngươi muốn đi đánh Vũ Văn Hùng đó chứ? Nếu như ngươi thật sự chán ghét hắn như vậy, vậy có thể luận võ ở Thất Tinh pháp hội mà, ngươi cứ như vậy sẽ dễ dàng kích thích mâu thuẫn.” Ngay lúc Cổ Linh Nhi nhìn thấy Vũ Văn Hùng, coi như nàng đã hiểu rõ vì sao Cố Thanh Phong lại muốn đến chỗ này.

Không biết giữa hai người có thù oán gì với nhau không, vì sao Cố Thanh Phong cứ để ý ghim ghim Vũ Văn Hùng mãi không tha.

Cố Thanh Phong cười khinh bỉ một tiếng: “Đánh hắn? Chả vui gì cả, hôm nay Bổn đế muốn đến đây vả mặt hắn, biết thế nào gọi là vả mặt không? Đó chính là đánh bại hắn ngay tại lĩnh vực mà hắn am hiểu!”

Trong phút chốc, ánh mắt Cổ Linh Nhi mang vẻ sợ hãi: “Không phải là ngươi muốn đi thi đổ thạch với hắn đó chứ? Ngươi điên rồi! Phụ hoàng ta đã từng nói rồi, Trọng Đồng của Trọng Minh nhất tộc rất lợi hại, có thể thấy rõ tình trạng bên trong của Tiên Nguyên thạch, đồng thời người càng mạnh mẽ thì nhìn sẽ càng rõ.”

“Ngươi muốn so đổ thạch với Vũ Văn Hùng vốn là không thể nào thắng được.”

Cố Thanh Phong mỉm cười: “Ngươi chống mắt lên xem nhé.”

Nói rồi, hắn liền nhanh chân bước đến chỗ Vũ Văn Hùng.

Lúc này Vũ Văn Hùng vẫn còn đang bị đám người vây quanh lấy lòng đồng thời người đến xem cũng càng ngày càng nhiều, đều muốn thử học tập một chút.

“Vũ Văn công tử giống như thần luôn! Cứ cược là thắng!”

“Vũ Văn công tử ngày thay ta chọn một khối Tiên Nguyên thạch đi.”

“Vũ Văn công tử, khối Kim Ban Long Ngâm ngọc trong tay ngài, ta đồng ý mua lại bằng giá cao.”

“Ha ha ha, được thôi được thôi, chỉ là đổ thạch, chuyện nhỏ mà thôi, mặc dù bổn công tử chưa tính là chuyên gia như mọi người nói nhưng ít nhất muốn tặng mọi người thêm ít tiền thì vẫn ổn.” Vũ Văn Hùng cười đắc ý.

Đúng lúc này, đột nhiên một âm thanh không hài hòa chen vào.

“Khặc khặc khặc… Tên nhóc con ở đâu ra, dám dõng dạc như vậy!”

Tiếng cười của đám người lập tức dừng lại, sắc mặt Vũ Văn Hùng cũng lập tức lạnh xuống, hướng về phía người phát ra âm thanh.

Chỉ thấy một người thân hình thẳng tắp đội trên đầu một chiếc đấu lạp, nhìn không rõ khuôn mặt, đứng ở đằng kia.

Chính là Cố Thanh Phong.

Vũ Văn Hùng cười lạnh nói: “Nghe khẩu khí của các hạ, hẳn là có chỗ muốn chỉ giáo?”

Cố Thanh Phong mang theo đấu lạp ngăn cách khí tức, lại cố gắng đè nặng giọng nói cho nên Vũ Văn Hùng cũng không hề nhận ra.

“Tiểu tử, ngươi nói không sai, hôm nay đúng là Bổn tọa muốn dạy dỗ ngươi một phen, chẳng qua là cược mấy tảng đá vụ xem trong đó có gì không thôi, phải biết là thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân.”

Đôi mắt Vũ Văn Hùng nhắm lại, bên trong có ánh sáng lạnh lấp lóe.

“Ha ha, xem ra các hạ cũng là tay lành nghề trong chuyện này, chẳng lẽ muốn so thử một phen?”

“Đang có ý này.”

“Được!” Lúc này, Vũ Văn Hùng cười lạnh. Dám so đổ thạch với trọng minh nhất tộc bọn ta? Ngươi có thực lực này à?

Nếu như ngươi muốn chết, thì đừng trách người khác nha.

“Ngươi và ta sẽ chọn cho mình một khối nguyên thạch, xem xem bảo vật ai giải ra có giá trị cao hơn, cuối cùng, người nào được giá cao hơn thì người đó thắng?”

Cố Thanh Phong không sợ chút nào, thản nhiên nói: “Phần thưởng thì sao?”

“Một món tiên binh cấp Đại La, không biết các hạ có cược được hay không?” Vũ Văn Hùng cười lạnh nói.

“Có thể.”

Sau khi Cố Thanh Phong gật đầu đồng ý, đám người vây xem chung quanh cũng lập tức náo nhiệt lên.

Cược lớn!

Chắc là món cược lớn!

Hở ra là lấy Đại La tiên binh làm tiền đặt cược, thế này không phải là quá xa xỉ rồi sao!

Lúc này, Cổ Linh Nhi ở một bên lặng lẽ đi tới, cả khuôn mặt lo lắng kéo góc áo Cố Thanh Phong, truyền âm nói: “Sao ngươi dám so đổ thạch với Trọng Minh nhất tộc chứ, Trọng Đồng của bọn họ lợi hại lắm đó, hơn nữa, coi như ngươi có khám phá được huyền cơ trong Tiên Nguyên thạch thì tối đa cũng chỉ ngang tay thôi, trận cược này vốn không có ý nghĩa.”

Cố Thanh Phong mỉm cười, đúng vậy, Cổ Linh Nhi nói rất đúng, nếu đôi bên đều cùng nhau mở thấu thị thì đúng là đổ thạch không có ý nghĩa gì nữa.

Chẳng qua, hắn cũng không có thấu thị đâu, cũng không thể nhìn xuyên Tiên Nguyên thạch như Vũ Văn Hùng, thậm chí đến cả đổ thạch cũng là lần đầu tiên hắn mới tiếp xúc, có thể nói, các mặt khác đều thua cả.

Nhưng Cố Thanh Phong lại không lo lắng chút nào.

Chỉ nghe hắn nói với vẻ thản nhiên: “Ngươi đứng một bên an tĩnh xem là được, Bổn đế chắc chắn có cách thắng!”

“Cách chắc chắn thắng gì chứ?” Cổ Linh Nhi hỏi.

Cố Thanh Phong cũng không phản ứng lại cô ta mà chỉ nói với người tiếp đãi: “Mau dâng tất cả Tiên Nguyên thạch trong tiệm các người lên đây.”

Người tiếp đãi không nhìn ra thân phận của Cố Thanh Phong nhưng thấy đối phương có can đảm dám đi khiêu chiến với Vũ Văn Hùng, hắn cũng không dám lạnh nhạt, lúc này mới đi xin phép chưởng quỹ rồi đi chuyển Tiên Nguyên thạch.

Không bao lâu, từng dãy Tiên Nguyên thạch được bày ra.

Hình thù của đám đá này quái dị lạ lùng, có cái giống như dị thú, có cái lại giống hình người.

“Ngươi lên trước, hay là bổn công tử lên trước?” Vũ Văn Hùng hỏi với vẻ ngạo nghễ, hắn tự nhận về phương diện đánh cược đá này, Trọng Minh nhất tộc chính là vô địch.

Ở trước đôi mắt này, bất kỳ kẻ nào cũng đều sẽ thảm bại!

Chương 916 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!